Chương 1: Ba người nói có ma, người ta sẽ tin có ma thật (Một).

***

Không ai biết những "người" kia lên xe thế nào.

Sau khi chiếc xe khách vòng lên đường cao tốc thành phố, nó vẫn đi trên đường chưa từng dừng lại, từ đầu tới cuối luôn giữ vận tốc 80km/h.

Nhưng số người trên xe quả thực đã tăng thêm.

Có lẽ chỉ mình Lý Ngân Hàng phát hiện ra chuyện này, hoặc có lẽ tất cả mọi người trong xe đều phát hiện ra rồi, chẳng qua không dám nói ra mà thôi.

Cô cúi người thấp xuống, trong xoang mũi tràn ngập mùi hương khó chịu của không gian khép kín nóng hầm hập.

Điều hoà nhiệt độ trên xe để ở mức 16 độ, cửa gió điều hoà ngay phía trên đầu cô.

Gió thổi mạnh tới mức có thể nghe rõ âm thanh.

Bàn tay cô nắm chặt, gió lạnh và mồ hôi nóng giống như những con sâu chậm chạp bò từ đỉnh đầu xuống gáy cô.

Quả thực trong xe đã có thêm người…

Làm thế nào thì cảm giác này cũng không chịu biến mất, nhưng cụ thể nhiều hơn ở đâu cô lại không thể nói rõ được.

Chẳng lẽ ở một vị trí phía sau nào đó đang lén lút nhìn cô?

Lẽ nào là người đàn ông để lộ chỏm tóc húi cua đang ngồi trước cô hai hàng ghế?

Có lẽ gã đang lẳng lặng xoay cái đầu của mình 180 độ, nhìn chằm chằm về hướng cô.

***

Suy nghĩ nhiều là thiên phú của con người.

Bắt đầu từ một tuần trước, loại thiên phú này của con người đã được rèn luyện tới mức tối đa.

Đầu tiên chỉ là một vài sự kiện mất tích bất thường.

Ví dụ, bạn bè cùng nhau ra ngoài chơi, khi người ra bên ngoài xách theo túi trà sữa quay về thì trong rạp chiếu phim đã không còn bóng ai nữa rồi.

Hay như, trong một lớp 11 ban xã hội xếp hạng chót nào đó, giáo viên hóa học trung niên bụng phệ đang giảng tiết học khiến người ta buồn ngủ. Học sinh dưới lớp đã ngủ gật cả đám, chỉ có lớp trưởng quan tâm tới thể diện của ông, cậu ta hí hoáy làm bài tập ngữ văn bên dưới quyển sách giáo khoa hóa học.

Khi âm thanh trong trẻo của vật gì đó rơi xuống làm lớp trưởng giật mình ngẩng đầu lên, dưới đất chỉ có một cây bút viết bảng đang quay tròn.

Cậu ta tức giận đứng dậy chỉ trích, nói: "Thầy giáo bị mấy cậu chọc giận đi mất rồi."

Tình hình chuyển biến xấu hơn, chỉ sau thời gian một ngày đêm.

Bà nội trợ ngồi trên sô pha xem phim với chồng mình, phát hiện ra tiếng nước trong bếp róc rách không dừng.

Bà tiếc tiền nước, làu bàu đi vào trong bếp, nhìn thấy trong bồn rửa chất một đống bát đĩa đầy bọt xà phòng.

Mà con gái bà, đã không thấy đâu nữa.

Ngay cả đôi dép lê luôn vang tiếng "lẹp bẹp" khi đi đường của cô bé cũng biến mất theo.

Quay lại phòng khách.

Phòng khách yên tĩnh.

TV đang phát trận bóng dở, hộp thuốc lá mới tinh vừa mới bóc vỏ, gạt tàn đã được lấy ra khỏi gầm bàn trà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!