Đèn đuốc trong đại điện chập chờn.
Hai chữ "phản đồ" thốt ra từ miệng Bạch Vân Trung nghe chói tai vô cùng.
Chỉ là Lục Dạ lại cảm thấy có chút buồn cười.
Bạch Vân Trung, đường đường là điện chủ Mạt Pháp Thần Điện, bản thân hắn chính là kẻ cầm đầu đám phản đồ đầu quân cho Thần Ma nhất mạch vậy mà lại đi chê cười Ngọc Sa Ma Chủ là phản đồ, quả thực nực cười.
"Phải, ngươi nói không sai, ta đã sớm đầu hàng Lục tiểu hữu."
Ngọc Sa Ma Chủ thần sắc nghiêm túc đáp lại: "Sau này Lục tiểu hữu có bảo ta đi giết người của Thần Ma nhất mạch ta cũng tuyệt đối không nhíu mày một cái."
Vừa nói nàng vừa cất bước tiến vào đại điện.
Bạch Vân Trung vẫn tỏ ra rất ung dung, thản nhiên nói: "Một luồng tàn hồn như ngươi lại cam tâm tình nguyện bán mạng cho một tên tiểu bối Linh Thương Giới không cảm thấy mất mặt sao?"
Ngọc Sa Ma Chủ bật cười: "Ta chỉ cảm thấy vinh hạnh tột cùng, lấy đâu ra chuyện mất mặt?"
Bạch Vân Trung nhíu mày: "Theo ta được biết Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch đối xử với kẻ phản bội vô cùng tàn nhẫn, một người phản bội cả nhà gặp tai ương. Ngươi... có dám báo ra danh hiệu của mình không?"
Mắt đẹp của Ngọc Sa Ma Chủ lưu chuyển: "Ta đến từ Diêm Phù Thánh Tộc, tên là..."
Chưa đợi nàng nói xong, Bạch Vân Trung đã cười lớn: "Bớt nói nhảm, cứ như ngươi mà cũng đòi đến từ Diêm Phù Thánh Tộc? Tưởng ta không biết chuyện của Thần Ma nhất mạch sao?"
Giữa lông mày hắn tràn đầy vẻ châm chọc: "Chưa kể cường giả của Diêm Phù Thánh Tộc tôn quý biết bao sao có thể khom lưng uốn gối bán mạng cho một thiếu niên Nhân tộc?"
Nói rồi Bạch Vân Trung quay sang nhìn Lục Dạ: "Tàn hồn này ngươi tìm ở đâu ra vậy, quả thực cười chết người ta rồi!"
Lục Dạ xách bầu rượu rót cho Bạch Vân Trung một chén, cười nói: "Chén rượu này coi như tiễn đưa ngươi lên đường."
Bạch Vân Trung buồn cười nói: "Ngươi đừng bảo là ngươi nghĩ rằng chỉ dựa vào một đạo tàn hồn kia là có thể muốn làm gì thì làm đấy nhé?"
Lục Dạ ngước mắt nhìn Ngọc Sa Ma Chủ: "Được không?"
Ngọc Sa Ma Chủ gật đầu: "Được."
Lục Dạ như trút được gánh nặng cười nói với Bạch Vân Trung: "Nào, bắt đầu màn trình diễn của ngươi đi."
Bạch Vân Trung khó tin nói: "Ngươi có ý gì, muốn ta... ra tay?"
Lục Dạ gật đầu: "Để xem ngươi có thể sống sót rời đi hay không."
Bạch Vân Trung nhíu mày: "Không sợ ta trong một ý niệm giết sạch tám trăm ba mươi chín người kia sao?"
Nói đoạn ánh mắt hắn liếc qua Hoàng Huyền Độ và Hoàng Thải Y: "Hay là ngươi muốn xem cha con tương tàn trước?"
Lục Dạ nói: "Ta quả thực muốn xem thử vở kịch hay này của ngươi có diễn được hay không."
Bạch Vân Trung nghiêm túc nói: "Thử là sẽ chết người đấy."
Lục Dạ cười nói: "Không sao."
Bạch Vân Trung nhíu mày lờ mờ cảm thấy có chút không đúng: "Được thôi, đã ngươi không để ý vậy tạm thời cho ngươi xem màn cha con tương tàn trước, để ngươi mở rộng tầm mắt!"
Nói rồi ngón tay hắn nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn một cái.
Hoàng Huyền Độ lập tức cử động nhưng lại là thu hồi lưỡi dao trong tay mang theo con gái Hoàng Thải Y ngay lập tức lùi ra thật xa, trốn vào góc đại điện.
"Sao có thể..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!