Chương 1087: Kinh biến

"Đây chính là Thánh Huyết Phệ Hồn Cổ của Thiên Chiếu Thánh Tộc ta." Trong bầu không khí đè nén tĩnh lặng như tờ ấy Mạnh Tam Đông mỉm cười lên tiếng: "Chỉ cần ta khẽ động ý niệm thần hồn và sinh cơ của toàn bộ tộc nhân Tào Thị nhất tộc sẽ bị cắn nuốt sạch sẽ."

Tộc nhân Tào gia ai nấy đều kinh hãi sắc mặt trắng bệch. Một buổi thọ yến thu hút sự chú ý của cả thiên hạ sự hiện diện của Lục Thiên Tôn càng đẩy không khí thọ yến lên đỉnh điểm. Đây vốn dĩ là thời khắc huy hoàng chói lọi nhất của Tào gia. Nào ai dám ngờ sự xuất hiện của một tên dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện lại có thể dễ dàng nắm giữ tính mạng của toàn bộ Tào gia trong lòng bàn tay?

"Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi!" Tào Bộc hít một hơi thật sâu ánh mắt kiên quyết nói: "Hôm nay cho dù Tào gia ta có diệt vong ngươi cũng đừng hòng lấy chúng ta ra uy hiếp Lục huynh đệ!" Giọng nói như đinh đóng cột dứt khoát vô cùng.

Mạnh Tam Đông cười lắc đầu: "Ta căn bản không có ý định uy hiếp chỉ là muốn xả cục tức này đòi lại chút nợ máu mà thôi!"

Vừa nói hắn vừa nhìn chằm chằm Lục Dạ: "Ngươi có thể ban cho Tào gia vinh quang vô tận thì tương tự ta cũng có thể hủy diệt Tào gia. Để cho cả Linh Thương Giới này biết đắc tội với Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch ta thì chính Lục Dạ ngươi cũng phải trả cái giá bằng máu!"

Giọng điệu tùy ý không gợn chút gợn sóng nhưng lại toát lên sự tự tin tuyệt đối hệt như người nắm chắc phần thắng trong tay.

Thế nhưng nằm ngoài dự đoán của Mạnh Tam Đông vẻ mặt Lục Dạ vẫn bình thản như không tỏ vẻ hoàn toàn chẳng quan tâm. Điều này khiến trong lòng Mạnh Tam Đông có phần không vui hắn nói: "Trong mắt ngươi mạng sống của cả Tào gia hoàn toàn không đáng để ngươi bận tâm sao?"

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lục Dạ. Đối mặt với cục diện này Lục Dạ với tư cách là chúa tể thiên hạ rốt cuộc sẽ ứng phó ra sao?

"Không phải là không quan tâm." Lục Dạ nhấc chén rượu lên nhấp một ngụm: "Mà là ngươi căn bản không làm được."

Mạnh Tam Đông nhịn không được bật cười: "Thử xem?"

Lục Dạ tự tay rót cho mình một ly rượu: "Cứ việc thử."

Giờ khắc này nhìn dáng vẻ ung dung của Lục Dạ mọi người cũng vô cùng khó hiểu. Lục Thiên Tôn lấy đâu ra tự tin mà có thể bình tĩnh đến thế? Tuy nhiên, sự bình tĩnh ấy cũng khiến những người đang hoang mang lo sợ trong lòng bỗng chốc vững tâm hơn phần nào.

"Vậy thì thử xem." Mạnh Tam Đông hừ lạnh tay phải giơ lên bắt ấn quyết trong miệng phát ra một đạo âm khó hiểu.

"Đốt!"

Âm thanh vang như sấm sét chấn động mây xanh. Mọi người tim đập chân run.

Thế nhưng kỳ lạ thay viễn cảnh chết chóc máu chảy thành sông như dự đoán lại không hề xảy ra. Tộc nhân Tào gia, truyền nhân Cửu Ngự Kiếm Tông và Đại La Kiếm Trai... tất cả đều bình an vô sự. Điều khác biệt duy nhất so với trước đó là tại vị trí mi tâm của bọn họ một tầng ánh sáng bàng bạc u ám lạnh lẽo lặng lẽ hiện ra triệt để trấn áp con cổ trùng đang tắm mình trong ngọn lửa màu máu kia!

"Cái này là?" Đồng tử Mạnh Tam Đông co rụt lại sắc mặt đột ngột thay đổi: "Thánh Linh Ngân Diễm Thuật của Diêm Phù Thánh Tộc!!"

"Cũng coi như có chút nhãn lực đấy." Trong tĩnh lặng một giọng nữ thánh thót êm tai vang lên.

Cùng với giọng nói ấy tàn hồn của Ngọc Sa Thánh Tôn hiện ra bên cạnh Lục Dạ. Nàng khoác y phục đỏ thẫm màu máu mái tóc trắng muốt như tuyết dáng người thon thả yêu kiều. Đôi chân trần trắng ngần như ngọc lộ ra ngoài tựa như một thiếu nữ toát lên một vẻ đẹp độc đáo yêu dị và tinh xảo.

"Ngài... ngài là Ngọc Sa Thánh Tôn!?" Mạnh Tam Đông như bị sét đánh ngang tai hai mắt trợn trừng như ốc nhồi: "Ngài... sao ngài lại ở đây?"

"Sao ta lại không thể ở đây?" Ngọc Sa Thánh Tôn liếc nhìn Mạnh Tam Đông hơi khom người kề tai Lục Dạ nói nhỏ: "Đại nhân, tên này thuộc mạch Thiên Chiếu Thánh Tộc cũng chẳng phải cá lớn gì. Nhưng có thể lẩn trốn ở Linh Thương Giới đến tận bây giờ quả thực cũng là chuyện hiếm có."

Lục Dạ nói: "Ngươi có thể cạy miệng hắn moi ra danh sách đám dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện không?" Nhổ cỏ không nhổ tận gốc gió xuân thổi tới cỏ lại mọc. Nếu có được danh sách bọn dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện hoàn toàn có thể nhổ cỏ tận gốc tiêu diệt toàn bộ bọn chúng.

"Để ta thử xem." Ngọc Sa Thánh Tôn gật đầu.

"Đại nhân! Một tồn tại cao quý như ngài vậy mà lại đi phản bội!?" Mạnh Tam Đông kinh nộ khó tin hỏi: "Ngài có biết cái giá phải trả cho việc này nghiêm trọng đến nhường nào không?"

Ngọc Sa Thánh Tôn bước lên một bước đã đứng ngay trước mặt Mạnh Tam Đông. Đưa tay điểm một cái.

Bùm!

Thân xác Mạnh Tam Đông nổ tung. Còn thần hồn của hắn thì bị Ngọc Sa Thánh Tôn túm chặt. Ngay sau đó Ngọc Sa Thánh Tôn nhíu mày nói: "Đạo hữu, trên người tên này có thiết lập Huyết Ẩn Thánh Chú. Một khi bị sưu hồn thần hồn của hắn sẽ tự hủy."

Lập tức, Ngọc Sa Thánh Tôn lại mỉm cười: "Tuy nhiên, chuyện này không làm khó được ta..."

Nàng vừa định động thủ thần hồn Mạnh Tam Đông bỗng khản giọng gào lên: "Ngọc Sa Thánh Tôn, ngài có biết Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch chúng ta đã sớm mở ra một đường hầm không gian dưới đáy Huyết Khung Hải không?"

Ngọc Sa Thánh Tôn cảm thấy bất ngờ: "Thật sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!