Chương 1067: Quần tiên như quỷ

Nói làm là làm.

Mọi người tranh nhau lên trước sợ rớt lại sau ra tay điên cuồng cướp đoạt mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân trong phế tích.

"Tiểu hữu, hai chúng ta chính là châu chấu trên cùng một sợi dây tự nhiên đồng sinh cộng tử những cơ duyên này ta đạt được tự nhiên cũng sẽ chia cho ngươi một ít."

Lăng Thiên Hầu bỗng nhiên truyền âm: "Tuy nhiên, ngươi phải bảo đảm ta sẽ không xảy ra chuyện nếu không ngươi cũng khó tránh khỏi sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Lục Dạ không tiếp lời.

Cho đến nay hắn đều không biết nên cảm thấy bi ai cho Lăng Thiên Hầu hay là nên cảm thấy buồn cười.

Thực sự là Lăng Thiên Hầu tâm tư chu mật có thủ đoạn có khí phách mười phần một vị kiêu hùng.

Chỉ là những hành động đó của hắn rơi vào trong mắt Lục Dạ liền không khác gì thằng hề nhảy nhót.

Hửm?

Lục Dạ bỗng nhiên phát hiện một chuyện thú vị.

Sau khi cướp được những mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân kia bốn vị tiên gia môn đồ phân biệt dùng những bí bảo khác nhau phong ấn thu hoạch lại.

Bí bảo của Cảnh Trường Từ là một cái vại sành xám xịt cao nửa thước cổ phác thô ráp rất không bắt mắt.

Nhưng mỗi khi nuốt một mảnh vỡ tiên bảo bề mặt cái vại sành xám xịt này sẽ hiện lên một bức đồ đằng "vạn tinh trụy lạc" rất là thần dị.

Bí bảo của Nguyên Tùy Phong là một thanh ngọc xích màu đen ngọc xích u ám tựa như vĩnh dạ trong suốt như nước.

Khi Nguyên Tùy Phong ném mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân vào ngọc xích màu đen ngọc xích màu đen sẽ hiện lên từng vòng hắc ám ánh sáng lấp lánh tựa như gợn sóng.

Bí bảo của Hàn Tuyết Ảnh là một chiếc quạt lông mặt quạt chảy xuôi ngũ thải hà quang giống như thần hi đang bốc cháy.

Bí bảo của Ngọc Thanh Khuyết thì là một bức họa trong tranh là cảnh tượng "Kim Ô luyện nhật".

Bí bảo của hai người đồng dạng có thể dễ dàng phong ấn mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân.

"Xem ra, lần này cho dù không có ta ra tay dựa vào bí bảo trong tay những kẻ này cũng có thể ngăn cản tai kiếp giết vào bên trong Ngự Long Cấm Địa này."

Trong lòng Lục Dạ có chút dị thường.

Không thể không nói bốn vị tiên gia môn đồ này đều rất biết giấu giếm cũng rất cẩn thận.

Đều đến lúc này rồi mới rốt cuộc chịu lấy những bí bảo đó ra.

"Lục đạo hữu có phải có chút bất ngờ không?"

Bên tai Lục Dạ vang lên tiếng truyền âm của Nguyên Tùy Phong: "Những tiên gia môn đồ chúng ta khi đến đây đã tìm hiểu qua một số chuyện liên quan đến Nghiệt Long Hải Mộ."

"Giống như bí bảo trong tay chúng ta đều là do sư môn trưởng bối ban tặng có thể khắc chế tai kiếp hóa giải quỷ dị là chỗ dựa thực sự của mỗi người chúng ta nếu không phải như vậy chúng ta sao dám mạo muội tới đây?"

Trong lòng Lục Dạ thầm nghĩ quả nhiên là như vậy.

Nghĩ lại cũng đúng bốn thế lực bá chủ tiên đạo đều để mắt tới Luyện Tiên Hồ Lô kia sao có thể không chuẩn bị đầy đủ?

Trước đó, bọn họ sở dĩ chưa từng vận dụng những bí bảo đó chẳng qua là bởi vì có mình và Trác Linh Quân ở đây không cần bọn họ phơi bày át chủ bài!

"Tuy nhiên, lần này phải đa tạ đạo hữu và Linh Quân cô nương ra tay mới khiến chúng ta có thể dễ dàng đến được đây như vậy."

Nguyên Tùy Phong truyền âm nói: "Món nợ ân tình này Nguyên Tùy Phong ta khắc ghi trong lòng ngày sau tất có hồi báo!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!