Chương 1007: Nhân sinh hữu hạnh đương khai hoài

Là truyền nhân Linh Tiêu Bảo Các Nguyên Tử Y rõ ràng hơn bất cứ ai giá trị của những đạo nghiệp lực lượng của môn đồ tiên đạo kia lớn đến mức nào.

Nếu vận dụng thỏa đáng Linh Tiêu Bảo Các hoàn toàn có thể dùng những đạo nghiệp lực lượng này mưu cầu lợi ích to lớn từ trên người những thế lực tiên đạo kia!

Đặc biệt là ba thế lực bá chủ lớn kia không bỏ vốn gốc định sẵn không thể dễ dàng lấy lại những đạo nghiệp lực lượng kia.

"So sánh ra chút cái giá phải trả khi giao dịch với Lý Huyền Tẫn hôm nay quả thực chỉ là một sợi lông trên người chín con trâu mà thôi."

Nguyên Tử Y lười biếng duỗi cái eo thon: "Vụ làm ăn này thành công những lão gia hỏa của Linh Tiêu Bảo Các kia nhất định phải cung phụng ta như tổ tông!"

Ngay sau đó, lông mày Nguyên Tử Y nhíu lại.

Lý Huyền Tẫn kia chắc chắn đoán ra ý đồ trong lòng mình mới có thể cố ý đưa ra bốn điều kiện kia.

Chỉ là, cớ sao hắn muốn giữ lại một giọt tinh huyết của mình?

Nguyên Tử Y nghĩ không ra cũng lười nghĩ nhiều nữa.

Một giọt tinh huyết mà thôi với đạo hạnh của Lý Huyền Tẫn kia còn chưa thể làm gì bất lợi đối với mình.

"Thiếu chủ, ngài thực sự đồng ý sau này bất luận Lý Huyền Tẫn đưa ra yêu cầu gì Linh Tiêu Bảo Các chúng ta đều phải đồng ý?"

Thiếu nữ áo xanh điều khiển bảo liễn lo lắng nói.

"Đúng vậy."

Nguyên Tử Y gật đầu nói: "Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn phải có bản lĩnh sống sót, ngoài ra còn phải có bản lĩnh tiến vào Thanh Minh Đạo Vực mới được."

Thiếu nữ áo xanh cười rộ lên.

Đúng vậy, Lý Huyền Tẫn này còn chưa biết có thể sống sót rời khỏi Thoát Phàm đệ bát giới hay không.

Ngoài ra, cho dù hắn sống sót rời khỏi Tế Đạo Chiến Vực nhưng đắc tội những thế lực tiên đạo kia bất luận hắn ở nơi nào tất sẽ bị trả thù!

Càng chưa nói đến muốn đi tới Thanh Minh Đạo Vực còn có trở ngại tiên phàm bích chướng này sao có thể là Lý Huyền Tẫn tùy tiện là có thể đi tới?

Nghĩ như vậy, thiếu nữ áo xanh không khỏi khen: "Diệu kế chiêu này của thiếu chủ thật lợi hại!"

"Tiểu Diên Vĩ, ngươi nghĩ nhiều rồi."

Nguyên Tử Y nói: "Đây cũng không phải mưu kế nếu sau này Lý Huyền Tẫn thực sự có thể làm được bước này bất luận hắn đưa ra yêu cầu như thế nào chỉ cần Linh Tiêu Bảo Các làm được ta tự sẽ không nuốt lời!"

...

Đêm khuya.

Nhu Nhu cô nương một mình ngồi trên tường thành cao cao nhìn ra bầu trời đêm phía xa.

"Thoát Phàm đệ bát giới này không sao không trăng khắp nơi là cảnh tượng mênh mông hoang vu một chút cũng không bằng Linh Thương Giới."

Thiếu nữ bĩu môi, khẽ than một tiếng: "Nếu so sánh với Đại Càn Linh Thương Giới cũng chẳng có gì thú vị."

"Đợi trở về Thanh Minh Đạo Vực sẽ đi tìm cữu cữu bất luận thế nào ta cũng phải về nhà!"

Trong lòng thiếu nữ thầm nghĩ.

Hả?

Đôi mắt linh tú của Nhu Nhu ngưng lại nhìn thấy dưới màn đêm phía xa một thân ảnh lén lút men theo bóng râm dưới chân tường thành tới gần phía mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!