Chương 46: Bắn đạn pháo thật tốt là được

Nhận xét của một người chơi bình thường với một cao thủ và một chỉ huy giỏi đều hoàn toàn khác nhau.

Thiên Sơn Tà Dương là một người cực kỳ cẩn thận, tuy đã nghe những lời đánh giá về Diệp Từ từ mấy người Mưa Đúng Lúc đồng thời cũng bảo Linh Hào Tỳ Sương đi điều tra cụ thể và lúc này đã xem hết quá trình đánh hạ phó bản nhưng vẫn muốn nghe thêm lời nhận xét với góc nhìn là một cao thủ chỉ huy từ Thiên Khỏa Vạn Giáng.

Mình không nhận xét thêm về mặt thao tác nữa, có lẽ bản thân hội trưởng cũng đã nhìn thấy rồi, đây tuyệt đối là một cao thủ. Có điều tầm nhìn của cô ta quá tuyệt, khả năng ứng biến cũng rất giỏi. Tình cờ lúc này đoạn ghi hình chiếu đến đoạn Diệp Từ bắn ba quả đạn pháo, Thiên Khỏa Vạn Giáng bỗng nhiên cười nói: Với lại lá can của cô gái này cũng rất lớn, gặp chuyện rất thích giải quyết một cách bất ngờ, điểm này mình có chút không quen.

Thiên Sơn Tà Dương cũng cười nói: Cậu cũng thật là... đã từng đi lính đấy, gặp chuyện còn không bằng phụ nữ, lúc nào cũng cẩn thận từng li từng tí.

Thiên Khỏa Vạn Giáng nghe thấy thế cũng không tức giận, bọn họ đều là bạn thân cùng nhau tham gia quân ngũ, cười nói: Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền (sử dụng cẩn thận thì thuyền dùng được vạn năm), Thiên Sơn, câu này ngày trước chính cậu dạy bọn mình mà.

Linh Hào Tỳ Sương nhìn hai người cũng mỉm cười: Thế thì chuyện này cứ quyết định như vậy nhé.

Ừ, cứ quyết định như vậy. Thiên Sơn Tà Dương vỗ bàn một cái.

Thiên Khỏa Vạn Giáng lại giật mình: Các cậu không đùa đấy chứ?

Cả hai đều lắc đầu.

Mình thấy hai cậu mới thật sự là liều lĩnh... Thiên Khỏa Vạn Giáng liếc mắt xem thường, lầm bầm vài tiếng.

Do buổi tối thức đến khuya nên hôm nay Diệp Từ đến lớp liền ngủ gà ngủ gật. Cố gắng mãi mới chờ được đến lúc tan học, cô liền lập tức gục đầu xuống bàn không nhúc nhích nữa.

Phương Tô Tô ngồi cạnh thấy Diệp Từ như vậy, buồn cười trêu ghẹo: Đêm qua lén gặp đàn ông à? Làm sao mà đến nông nỗi này rồi?

Diệp Từ bật cười đáp: Tớ còn mong được như thế chỉ tiếc là chưa có cơ hội. Cả đêm qua đánh Ky Giáp Trận mệt muốn chết.

Các cậu cố chấp thật, Hầm Ngục Tàn Khốc mới hạ chưa được bao lâu đã lập đội đánh Ky Giáp Trận, kết quả thế nào? Chết thảm lắm đúng không? Phương Tô Tô vừa cười vừa nói: Hôm qua bọn mình cũng đánh phó bản đó, bị diệt đến mức tớ muốn khóc luôn, nghe nói hôm nay sẽ đánh tiếp nữa, tiền đâu mà tớ sửa trang bị đây...

Vượt qua rồi. Diệp Từ ngáp một cái rồi nói.

Hả? Phương Tô Tô vô cùng kinh ngạc, hai mắt mở to muốn rơi xuống đất, cô sợ mình nghe nhầm liền hỏi lại: Qua... qua thiệt hả?

Diệp Từ gục đầu xuống bàn không nói thêm gì, Phương Tô Tô làm sao dễ dàng bỏ qua như vậy, có điều ngay lúc này bỗng nhiên phía cửa phòng học vang lên một tiếng nói sang sảng: Tô Tô. Giọng nói này thật quen tai, Diệp Từ ngẩng đầu lên nhìn liền thấy Tần Sở Nhược đang chạy đến chỗ ngồi của hai cô.

Phương Tô Tô vừa nghe thấy Tần Sở Nhược gọi tên mình lại còn lập tức chạy sang, gương mặt liền đỏ bừng lên. Cô vội vàng đứng dậy: Tần sư huynh.

Cả hai chào hỏi vài câu, sau đó Tần Sở Nhược vào thẳng vấn đề: Tô Tô, cô gái tên Công Tử U kia có thân với em không?

Phương Tô Tô giật mình, theo bản năng gật đầu: Cũng tạm.

Hôm nay lúc anh đi học về nghe thấy tin công hội Thiết Huyết Chiến Mâu đã xử lý xong phó bản Ky Giáp Trận hồi nửa đêm, giành được thủ sát, trong đội đó có cả Công Tử U nữa.

Hở? Tuy Phương Tô Tô vừa mới nghe tin này từ Diệp Từ nhưng lúc này nghe chính miệng Tần Sở Nhược nói vẫn khẽ giật mình, cô liếc mắt nhìn Diệp Từ, phát hiện bạn mình vẫn đang gục đầu ngủ, chẳng thèm để ý đến ai, giống như căn bản không hề nghe thấy hai người bên cạnh đang bàn luận về chính mình.

Bây giờ trên diễn đàn muốn nổ tung rồi, ai cũng mong Thiết Huyết Chiến Mâu post clip ghi hình quá trình hạ phó bản nhưng bọn họ từ chối rồi. Cho nên anh mới đến đây hỏi em thử xem em có thể hỏi Công Tử U một chút được không.

Cái này... Phương Tô Tô lại liếc trộm về phía Diệp Từ, cô thật sự rất muốn nói cho Tần Sở Nhược biết Công Tử U mà anh ta đang tìm đang nằm ngủ bên cạnh đây này, nhưng cô không thể phản bội bạn mình, cuối cùng chỉ đành đáp bừa: Để em thử hỏi cô ấy xem.

Tần Sở Nhược nghe Phương Tô Tô trả lời như vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Hai người nói thêm vài câu, hẹn tối nay online đánh phó bản rồi Tần Sở Nhược liền rời khỏi phòng.

Có nghe gì không, có nghe gì không, Diệp Từ, cậu mau mau kể mình nghe đi. Phương Tô Tô thấy Tần Sở Nhược đi khỏi liền kéo tay Diệp Từ, bắt đầu năn nỉ.

Diệp Từ nheo mắt nhìn Phương Tô Tô, một lúc sau mới nói: Cậu nói với anh ấy chỉ cần bắn đạn pháo thật tốt là được. Câu trả lời này lại làm Phương Tô Tô nhao nhao nài nỉ một trận, mãi đến khi xác nhận rằng Diệp Từ không nói đùa, cô nàng mới cẩn thận ghi nhớ.

Tối đó, Phương Tô Tô thuật lại nguyên văn câu trả lời của Diệp Từ cho Tần Sở Nhược nghe, khiến Tần Sở Nhược suy nghĩ muốn nát óc mà nghĩ hoài không ra.

Lúc Diệp Từ vào lại trò chơi đã là năm giờ chiều, sau khi đăng nhập, lập tức nhận được tin nhắn riêng của Lưu Sướng, cô nàng nói với giọng khá là hí hửng: Tiểu Từ, cậu biết tin gì chưa? Tin nóng hổi luôn nha.

Trước giờ Diệp Từ không có hứng thú lắm với những loại chuyện bát quái, có thì nghe không có thì thôi, không giống như Lưu Sướng, chỉ cần biết một chút xíu thôi sẽ truy hỏi đến tận ngọn tận nguồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!