Thầy dạy kỹ năng câu cá cấp đại tông sư nào phải NPC bình thường, những NPC đứng yên một chỗ lập đi lập lại mấy lời nhàm chán hoặc đi loanh quanh trong thành làm sao có thể sánh được. Nếu cô nhớ không nhầm thì trong lớp NPC có phân chia thành nhiều cấp bậc khác nhau, mà NPC dạy kỹ năng bậc đại tông sư lại còn được xếp vào dạng NPC cao cấp của cao cấp, mỗi đại lục chỉ có một người mà thôi.
Nếu người này chết đi, hệ thống sẽ sinh ra người mới.
Có điều phải cần chờ một chút thời gian, không lâu đâu, đại khái là ba năm thôi.
Diệp Từ vừa kéo thi thể Johnny xuống hố vừa lẩm bẩm: Thật ra ba năm cũng có lâu lắm đâu, chớp mắt một cái là qua ấy mà. Cô nói xong quay sang hỏi lão Tam: Lão Tam, mày thấy đúng không? Người ta thường nói thời gian như bóng câu qua khe cửa, ngàn năm cũng chỉ là tích tắc thoáng qua, đúng không đúng không? Ngàn năm thoáng cái là qua nói chi là ba năm ngắn ngủi kia.
Cũng không biết lão Tam đứng cạnh có nghe hiểu những lời dối lòng này của Diệp Từ hay không, chỉ thấy nó im lặng ngoe nguẩy cái đuôi nịnh bợ chủ mình mà thôi.
Vất vả lắm mới đẩy được thi thể Johnny xuống hố, Diệp Từ nhanh chóng lấp đất lại, lúc này cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Đây tuyệt đối không phải vì cô rảnh rỗi mà làm chuyện thừa thải.
Những NPC chỉ có trong truyền thuyết này sau khi chết, thi thể phải 18 tháng sau mới biến mất, rồi mất 18 tháng nữa mới xuất hiện NPC mới. Nói cách khác, trong 36 tháng tới, cũng là ba năm sau, ở khu vực đại lục phía Đông của Diệp Từ tuyệt đối không thể tìm ra NPC dạy kỹ năng bậc đại tông sư nào khác nữa.
Nếu có người chơi nào học kỹ năng câu cá muốn tìm NPC này, vậy thì thật xin lỗi, hắn chỉ còn cách đến đại lục khác tìm thôi. Diệp Từ ngẩng đầu tin trời, chuyện này không hề... không hề có chút liên quan nào đến cô đâu nha.
Dù tự nhủ như vậy nhưng Diệp Từ vẫn hoàn thành chu đáo phận sự xử lý thi thể của mình, nếu giờ cô không đem chôn cái thi thể kia đi, lỡ có người phát hiện NPC đã chết, lại chờ không được đến lúc NPC mới xuất hiện, rồi đi khiếu nại với GM thì sao? Có trời mới biết sự việc này có bị lộ ra hay không, rơi xuống đầu cô là cô chết chắc.
Cô phải tuyệt đối chứng minh mình không có liên quan gì đến chuyện này!
Sau khi chôn thi thể Johnny xong, Diệp Từ bước đến cạnh hồ nước ban nãy, nhặt chiếc cần câu lên, cô nhìn ra chiếc cần câu này chỉ là loại bình thường liền vứt sang một góc, sau đó nhìn nhìn xung quanh tìm cách rời khỏi đây.
Tất nhiên khung cảnh nơi này vẫn còn rất mỹ lệ, điểu ngữ hoa hương, cỏ non xanh mướt. Nếu không tò mò nhìn lung tung để mấy khúc cây gỗ xuất hiện trong tầm mắt thì nó hoàn toàn đủ tiêu chuẩn của cái gọi là cảnh đẹp.
Dù sao mấy ngày nữa cây này cũng sẽ mọc lại như cũ thôi, nên cô quyết định nhanh chóng rời khỏi đây mới là sáng suốt.
Diệp Từ quan sát một lúc sau đó dẫn lão Tam rời khỏi nơi này nhanh như bị ma rượt. Ra khỏi khe núi lại thấy một con đường quanh co nho nhỏ, Diệp Từ đi men theo con đường này một lúc liền thấy trước mặt xuất hiện một căn nhà gỗ be bé.
Trước cửa nhà có gắn một miếng thẻ nhỏ
- Nhà của Johnny.
Vị thầy dạy câu cá này có vẻ thích lưu danh nha, đến nhà mình cũng viết tên lên nữa. Diệp Từ vốn định nhanh chóng rời khỏi đây nhưng thấy căn phòng kia liền dừng bước, thầm nghĩ: 'Người kia là thầy dạy kỹ năng bậc đại tông sư, trong nhà chắc hẳn phải có thứ gì đó đáng giá.
Cô lập tức không chút khách sáo bước vào nhà Johnny, sau đó bắt đầu lục tung tìm kiếm. Tuy nhiên thoạt nhìn kết quả có vẻ không có gì đáng giá, mọi vật dụng đều bình thường, cuộc sống của người này khá là đơn giản, không có gì đặc biệt nổi bật. Nhưng, Diệp Từ lại tinh mắt phát hiện ở trong một góc khuất có mấy cái cần câu và giỏ cá.
Cô đưa tay định cầm chiếc cần câu gần nhất lên xem, bên tai liền vang lên thông báo của hệ thống: Bạn xác định chọn cần câu này? Nếu xác định thì nó sẽ tự động mặc định cho bạn, bạn cũng không thể chọn thêm chiếc cần câu nào nữa.
Diệp Từ vội vàng chọn không.
Xem ra thứ tốt là đây rồi.
Thầy dạy câu cá dĩ nhiên đồ tốt là cần câu rồi. nhưng mấy cái cần câu này không cho phép click xem thuộc tính, làm sao cô biết cái nào là cái tốt nhất đây? Diệp Từ nhìn chằm chằm mấy cái cần câu, từ trái sang phải rồi lại từ phải sang trái, thật sự không biết nên chọn cái nào.
Ở đây có đến hơn mười cái cần câu, có cái xanh biếc sáng bóng, có cái lấp lánh ánh kim, có cái bề ngoài trông rất tinh xảo, không có cái nào có vẻ tệ cả.
Tuy Diệp Từ không học kỹ năng câu cá, nhưng có đồ tốt trước mắt ngu sao mà không nhận, không những thế, cô còn định chọn cho được cây cần câu tốt nhất ở đây nữa ý chứ. Nhìn tới rồi lại nhìn lui, cuối cùng sự chú ý của cô dừng lại trên chiếc cần câu nằm ở sau chiếc cần câu gần cô nhất.
Chiếc cần câu này được phủ một lớp vải bố đầy bụi bẩn bên ngoài, trông không khá tầm thường, nhưng Diệp Từ không hiểu sao lại chỉ muốn mỗi mình nó.
Bạn xác định chọn cần câu này? Nếu xác định thì nó sẽ tự động mặc định cho bạn, bạn cũng không thể chọn thêm chiếc cần câu nào nữa. Thông báo của hệ thống lại vang lên, lúc này Diệp Từ không chút do dự chọn xác định.
Dù sao cô cũng không học câu cá, nếu chọn nhầm cũng chẳng sao. Huống chi một chiếc cần câu bình thường nằm giữa những chiếc cần câu tinh xảo đẹp đẽ, bấy nhiêu đã đủ làm người ta phải nghi ngờ rồi.
Sau khi cầm chiếc cần câu lên, rốt cuộc Diệp Từ cũng có thể xem được thuộc tính của nó.
Cần câu yêu thích của Rai
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!