Chương 4: Bug chim robin (*)

Editor: Hina

(*) Chim Robin: là một dạng chim gần giống chim Oanh

Diệp Từ vừa chạy đến chỗ Rami, đầu mối quan trọng trong nhiệm vụ mà thôn trưởng giao ban nãy, vừa lật xem phần thưởng của dãy nhiệm vụ liên hoàn. Có điều, thật đáng tiếc cho cô là trong phần ghi chú nhiệm vụ, đừng nói là phần thưởng, ngay cả những nhiệm vụ liên quan phía sau đều là một dấu chấm hỏi to đùng.

Tuy rất tò mò không biết nhiệm vụ liên hoàn sẽ mang đến phần thưởng gì cho mình, nhưng Diệp Từ cũng không còn cách nào khác, đành phải từ bỏ thôi.

Diệp Từ đóng phần ghi chú nhiệm vụ, rồi bước nhanh đến trước nhà Rami. Sau khi chào hỏi một cách lễ phép, Diệp Từ tự giới thiệu về mình, đồng thời cũng nói rõ lý do tại sao mình đến đây, ngay sau đó, cô lập tức nhận được nhiệm vụ từ Rami: Thu gom mười cái nanh thỏ.

Mười chiếc răng nanh ngay tức thì được giao ra, Rami giật mình nói: Chúa ơi, người thanh niên, tốc độ làm việc của cô thật là nhanh.

Diệp Từ khiêm tốn mỉm cười, cái này chẳng phải tốc độ làm việc của cô nhanh, mà vì cô trùng sinh nên có chút ưu đãi thôi.

Nhiệm vụ đầu tiên được bàn giao một cách nhanh chóng, Rami tiếp tục bảo Diệp Từ ra ngoài thôn thu gom một số bộ da của heo rừng, đồng thời đưa cho cô một cây dao nhỏ dùng để lột da với độ bền chỉ có mười.

Sau khi ra khỏi thôn, Diệp Từ liền tìm thấy nơi có heo rừng. So với thỏ, lực tấn công và tốc độ của chúng rõ ràng mạnh hơn nhiều, mà cấp độ của bọn chúng còn cao hơn Diệp Từ một bậc. Diệp Từ không đủ sức một mình đấu với hai con heo rừng, chỉ có thể một đánh một mà thôi.

Theo từng nhát dao đâm xuống, Diệp Từ càng lúc càng sử dụng quen tay.

Tuy tốc độ giết một con heo rừng không cao, nhưng trong tình huống tấn công cự ly gần, Thợ Săn so với Pháp Sư rõ ràng nhỉnh hơn nhiều. Cũng vì thế mà mỗi lần Diệp Từ vung dao đâm xuống đều có cảm giác hạnh phúc muốn rơi lệ.

Cô nhớ ngày trước, khi cô còn là một Pháp Sư mới nhập môn, lúc làm nhiệm vụ này thực vô cùng thê thảm...

Trong lúc cô đang vui vẻ giết heo rừng, âm báo của hệ thống lại vang lên.

Bạn có điện thoại của một người tên là Lưu Sướng, xin hỏi bạn có muốn tạm dừng trò chơi để nghe máy không?

Giọng nói nhắc nhở vô cùng bình thường của hệ thống lại khiến Diệp Từ đang giết heo rừng run rẩy cả người, ngay cả động tác vung đao cũng chậm mất nửa nhịp. Con heo rừng ngay lập tức bắt lấy cơ hội, không hề khách sáo mà để lại trên người cô một vết thương.

Diệp Từ vừa nhịn đau nhanh chóng giải quyết con lợn rừng ấy, vừa vội vàng chọn nhận điện thoại.

Muốn nói về mối quan hệ giữa Lưu Sướng và Diệp Từ, thì phải kể đến chuyện xa xưa.

Nghe nói, hai mươi năm trước, trong khu nhà này, có bốn đôi vợ chồng, kết hôn trong cùng một năm, sau đó cũng mang thai cùng năm, thậm chí sinh con cũng cùng một ngày.

Diệp Từ nghĩ, khi đó chắc hẳn rất là náo nhiệt.

Mà Diệp Từ và Lưu Sướng chính là hai trong bốn đứa trẻ ngày đó.

Đương nhiên, chuyện xưa của họ không phải chỉ có thế.

Bốn đứa bé từ ngày mới sinh ra đã chơi cùng với nhau, cùng đi nhà trẻ, cùng học tiểu học, sau đó đến trung học, mãi khi vào phổ thông mới tách ra, có điều, chuyện này cũng không thể ngăn cản được tình bạn của bốn người bọn họ trong bao năm qua.

Cả bốn vẫn luôn giữ mối quan hệ thân thiết, nếu không phải...

Diệp Từ cắn môi, nếu không phải khi ấy, cô vì hư danh ảo vọng mà lạnh nhạt vô tình làm tổn thương bọn họ, thì chắc chắn cả bốn vẫn còn là bạn tốt của nhau.

Sau đó, cô lại mỉm cười thầm nghĩ, hiện giờ thật tốt, cô lại có thể bắt đầu một lần nữa.

Diệp Từ thực không ngờ ở giây phút này, trái tim cô thoáng tun rẩy. Mãi đến khi hệ thống đã kết nối với cuộc gọi của Lưu Sướng, lòng cô vẫn còn dư âm của cơn bão giật cấp mười hai vừa ghé thăm ban nãy.

Rốt cuộc đã bao năm rồi cô chưa được nghe thấy giọng của Lưu Sướng?

Ba năm? Năm năm? Hay là lâu hơn thế nữa.

"Alo! Tiểu Từ, nghe nói cậu cũng định chơi Vận Mệnh phải không?" Tính tình Lưu Sướng là thế, trước giờ cô nàng luôn nghĩ sao nói vậy, điện thoại vừa có người nhấc máy thì không cần biết đối phương đang làm gì, đầu tiên đều sẽ nghe thấy giọng nói giòn tan của cô.

"Ừ." Nghe thấy giọng Lưu Sướng, những gì Diệp Từ suy nghĩ trong đầu đều như nghẹn lại, tất cả cũng bởi vì cô không thể khống chế nổi cảm xúc của mình, nghẹn ngào một lúc lâu mới thốt lên được một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!