Chương 39: Chuyện này không có liên quan gì đến ta đâu nha

Chỉ thấy... cạnh một nhánh cây khô quắt queo có một con rắn to chừng cây cột điện đang chầm chậm trườn ra, đôi mắt đỏ như máu, cơ thể nặng nề của nó khẽ chạm vào Diệp Từ, cái đầu thì nghiêng về phía túi vật phẩm.

Ước mơ cao 1m7 thấy con rắn bất ngờ xuất hiện, kinh ngạc hét to: Công tử, cẩn thận. Sau đó liền đánh một mũi tên hàn băng về phía nó, hi vọng có thể thu hút sự chú ý của nó về phía mình.

Mà Buông Tay Cô Ấy Ra lại càng gấp gáp hơn, anh ta thuộc chức nghiệp cận chiến, căn bản không có kỹ năng nào có thể tấn công xa cả: Sao thế này? Mấy lần trước nó có xuất hiện sớm vậy đâu? Cái nhiệm vụ này do ai viết thế, chơi nhau à?

Lần này đúng là con rắn ra rất sớm, khiến cả nhóm chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Nhưng thật may mắn, may vì Diệp Từ là một người trùng sinh, càng may hơn là trước đây Diệp Từ từng là pháp sư, đồng thời lúc này là một thợ săn nữa, cho nên ngay thời điểm con rắn xuất hiện, cô đã vận dụng thế mạnh thăng bằng của mình một cách vô cùng hoàn hảo.

Cô khẽ bật nhảy về sau, tích tắc ngay sau đó con rắn đã ập đến, ý muốn bắt lấy túi vật phẩm nhiệm vụ.

Theo tính toán của Diệp Từ, chỉ cần cô có thể rơi xuống, dù là bắt được nhánh cây khô hay thậm chí là thân con rắn, cô cũng sẽ có thể nương theo điểm chịu lực ấy mà quay trở về bên trên vách dốc.

Tính toán thì hoàn hảo, nhưng sự thật luôn khó lường.

Ngay khi cô rơi xuống, con rắn bỗng nhiên vương cái đuôi dài lên, nhanh như chớp quấn chặt lấy Diệp Từ.

Tuy trước đây thời còn là pháp sư, Diệp Từ đã làm nhiệm vụ này không biết bao nhiêu lần, nhưng biến cố bất ngờ lần này đã thật sự khiến Diệp Từ hoảng sợ, cô theo bản năng muốn thoát ra nhưng không ngờ con rắn kia lại càng cuống lấy cô chặt hơn trước.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, mãi đến lúc này Ước mơ cao 1m7 mới sợ hãi kêu lên: Công tử! Cẩn thận!

Buông Tay Cô Ấy Ra cũng đã nằm bẹp xuống đất, cố gắng đưa cơ thể mình ra thật gần, tay với về trước muốn nắm lấy Diệp Từ: Công tử mau đưa tay sang đây, nắm lấy tay mình.

Lúc này mũi tên băng của Ước mơ cao 1m7 bắn ra ban nãy cũng đã đến được người con rắn, nó đau đớn há miệng tức giận gào thét, nhờ thế, túi đồ trong miệng của nó liền rơi xuống. Diệp Từ lập tức đưa tay chụp lấy, rồi nhanh tay ném nó đi, túi đồ bay về phía vách núi rồi bị vướng lại ở đó.

Con rắn quay đầu lại phun một mảng khói độc về phía Ước mơ cao 1m7 và Buông Tay Cô Ấy Ra, sau đó liền mang theo Diệp Từ mà nhào về phía vách núi.

Bên dưới vách núi là vực sâu nghìn thước, nếu ngã xuống căn bản sẽ chẳng có một tí cơ hội sống sót nào. Giúp người ngược lại làm hại bản thân mình bị mất điểm kinh nghiệm? Diệp Từ nhất quyết không để bản thân rơi vào trường hợp buồn cười kinh điển này. Cô liên tục giãy dụa không ngừng, đồng thời tay luồn vào trong rút ra thanh Đoản kiếm Độc Hạt, đâm thẳng về phía con rắn.

Nhưng thật đáng tiếc, lớp da của con rắn quá dày, phía trên lại còn thêm lớp vảy dày thật dày nữa, nhát đâm đầu tiên của Diệp Từ chỉ làm nó mất mấy trăm giọt máu mà thôi, bấy nhiêu so với cột máu 20 nghìn của nó thật chẳng thấm vào đâu.

Có điều thật may, thanh kiếm Độc Hạt cực kỳ nể mặt cô, nhát đâm kia còn mang theo tác dụng của độc nữa, cả người con rắn lập tức hóa thành màu xanh mướt, nó đau đớn giãy dụa không ngừng, cái đuôi dài ngoằn đang quấn lấy Diệp Từ cũng theo đó mà siết chặt thêm.

Diệp Từ bị ép đến mức thở không ra hơi, mắt hoa đầu choáng váng, trước mặt cô trở thành một mảnh tối đen, tình huống hiện giờ của cô hoàn toàn đúng với câu Cá nằm trên thớt mặc người chém giết, cho dù cô giỏi đến mức nào cũng phải chịu bó tay.

Một giây trước khi mọi thứ trước mắt Diệp Từ hoàn toàn tối đen, cô luyến tiếc nghĩ: Cái chết đầu tiên của cô sau khi trùng sinh là thế này ư, thật mất mặt!

Ước mơ cao 1m7 và Buông Tay Cô Ấy Ra chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn Diệp Từ bị con rắn quấn chặt lấy ngã xuống vực sâu. Nhất là Ước mơ cao 1m7, trong tay cô nàng vẫn còn nắm chặt lấy túi vật phẩm nhiệm vụ mà Diệp Từ vừa ném đi ban nãy, hai mắt hoảng hốt mở to, cực kỳ sợ hãi.

Công tử!!! Ước mơ cao 1m7 hét to.

Buông Tay Cô Ấy Ra với tay giữ chặt lấy cô nàng: Đi sang đấy xem sao.

Hai người lập tức từ vách núi chạy về hướng chân núi, có điều cả hai đi chưa được bao lâu, bên tai liền vang lên tiếng thông báo của hệ thống: Đồng đội của bạn 'Công Tử U' đã bị hệ thống đẩy ra khỏi tổ đội.

Bị hệ thống đẩy ra khỏi đội? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Sự kinh ngạc xen lẫn bất an nháy mắt bao trùm xuống hai người họ, cả hai lập tức không chút do dự gửi tin nhắn riêng cho Diệp Từ, có điều tiếng nói trả lời vang lên lại đến từ hệ thống: Người nhận tạm thời đang ở nơi không thể liên lạc.

Ngay cả gửi thư bằng bồ câu, cách thức liên lạc được xem là không nơi nào không đến được cũng phải chịu thua.

Cái gì thế này?

Tí tách, tí tách, tí tách...

Từng giọng nước lạnh đến thấu xương không ngừng rơi xuống trán Diệp Từ, khiến cô đang hôn mê cũng từ từ tỉnh lại. Cô rùng mình một cái sau đó ngồi bật dậy, tuy nhiên do vừa mới tỉnh táo nên vẫn chưa rõ tình huống xung quanh, chỉ cảm thấy sau lưng vừa ẩm ướt vừa lạnh buốt.

Cô nhìn nhìn xung quanh, lại càng hoảng sợ hơn.

Hóa ra cô đang nằm trên mình con rắn khổng lồ kia, còn cả người cô ẩm ướt là do dịch nhờn của nó chảy ra, thấm vào. Ở gần Boss cấp 15 như thế này, nếu nó tấn công thì căn bản Diệp Từ không có lực mà đánh trả, chắc chắn 100% sẽ phải chết, tuy nhiên, việc cô không ngờ chính là con rắn kia tuy vẫn nhìn cô bằng ánh mắt hung ác nhưng lại không còn nhúc nhích nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!