Ánh trời chiều ngã về tây.
Đồi cát vàng trên bình nguyên Sa Lạp dần dần bị ánh tà dương nhuộm một màu đỏ lấp lánh, tuy chói mắt nhưng vô cùng rực rỡ.
Trong khung cảnh đẹp rạng rỡ như vậy thế mà Vọng Giang Nam chỉ nhìn chằm chằm mỗi Diệp Từ, tựa như đang nhìn một người mà từ trước nay anh ta chưa từng được thấy. Từ bé anh ta đã được gắn với cái danh thiên tài, ai ai cũng đều nói thiên tài luôn là một người cô độc, và bản thân Vọng Giang Nam quả thật cũng cảm nhận được câu nói ấy một cách vô cùng sâu sắc, từ bé anh ta đã luôn bị mọi người gạt sang một bên, sau đó lớn lên đi học rồi đi làm, đây là lần đầu tiên có người nói chuyện với anh bằng giọng điệu dạy dỗ này.
Cảm giác ấy, thật mới lạ.
Bỗng nhiên anh ta bước đến nhìn Diệp Từ, mỉm cười nói: Hì, nhưng nếu tôi chơi chẳng phải càng không hợp lệ sao? Trong này có cái gì mà tôi không biết nữa.
Diệp Từ lại liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt xem thường: Biết thì sao? Dùng được mới tính đi. Anh nghĩ như vậy là quá xem thường game thủ. Họ đã chấp nhận chơi thì sự tìm hiểu của họ dần dà cũng sẽ không kém các anh là bao, nhưng vấn đề ở đây là dù anh hay họ có biết rõ hết cũng chẳng nghĩa lý gì, anh có tính được ở đâu xuất hiện cái gì? Đánh boss này sẽ rơi ra được trang bị anh muốn hay không? Cô nói vài câu chợt cảm thấy có chút bực bội, không muốn nói nhiều nữa, cô phất tay bảo:
Thôi được rồi được rồi, dù sao anh cũng sẽ không có thời gian để chơi, hỏi nhiều vậy làm gì? Để tôi tập trung giết con Hoang Sa Hạt này rồi anh ghi chép của anh, tôi nhặt trang bị của tôi, ai về nhà nấy.
Vọng Giang Nam ngược lại không hề tức giận mà còn nhìn Diệp Từ cười híp mắt nói: Trông cô có vẻ không thích tôi.
Ừ, tôi không thích các người.
Tại sao?
Các người mà xuất hiện thì chỉ có hai nguyên nhân: Một: trừng phạt người chơi giấu diếm bug. Hai: lợi dụng người chơi, giấu diếm bug. Như thế thì lấy đâu ra thiện cảm cho được. Diệp Từ lăn lộn ở thế giới game online bao lâu rồi, còn chuyện gì mà cô chưa từng thấy nữa, công ty game nào cũng giống như nhau thôi. Dù sao trong mắt họ, người chơi đều là cừu, cả một bầy cừu tha hồ cho họ xử lý.
Vọng Giang Nam lặng người một lát rồi bật cười ha hả, đây là lần đầu tiên anh ta nghe được lời đánh giá chân thật như vậy của người chơi đối với bộ phận quản lý. Nhưng phải nói lời nhận xét này cực kỳ chính xác. Anh ta xoay người ngồi xuống bãi cát, híp mắt nhìn trời, không biết lại suy nghĩ đến chuyện gì rồi.
Diệp Từ cũng chẳng buồn quan tâm đến anh ta nữa, đối với những người nắm quyền trong tay này cô không nên đắc tội, nếu không cần cũng sẽ không tiếp xúc nhiều.
Cuối cùng con Hoang Sa Hạt cũng gào lên một tiếng rồi gục xuống, hóa thành con số điểm kinh nghiệp khổng lồ xông vào cột điểm kinh nghiệm của Diệp Từ, giúp cô vèo một cái tăng đến cấp 16 20%. Tuy hiện giờ cô còn cách người đứng đầu Buông Tay Cô Ấy ra đến 2 cấp, nhưng như thế này cũng xem là không tệ rồi.
Diệp Từ ném mấy cục thịt cho lão Tam sau đó vô cùng thích thú chạy đến sờ thi thể.
Chỉ còn một cơ hội nữa thôi, lạy trời cho con nhặt được trọn vẹn bộ trang bị Độc Hạt. Diệp Từ vẽ lên ký hiệu chữ thập ở trước ngực, cầu nguyện một cách nghiêm trang.
Sau đó không hề do dự đưa đôi tay đen nhiều hơn đỏ của mình chạm vào xác Hoang Sa Hạt.
Hiển nhiên, Thượng Đế sẽ chẳng hơi đâu mà để ý đến lời cầu nguyện chẳng đâu ra đâu này của Diệp Từ, đôi bàn tay đen của cô lại một lần nữa thể hiện ra bản lĩnh đến đâu xui đó của mình.
Với lần thứ hai bị đánh bại này, boss Hoang Sa Hạt keo kiệt hẳn, chỉ để rơi ra hai món trang bị, hai quyển sách kỹ năng và một đống nước thuốc kèm mấy trăm đồng vàng.
Giày Độc Hạt ×1
Áo Choàng Độc Hạt ×1
Xạ Kích Ngộ Đạo ×1
Thuật Phục Sinh ×1
...
Tuy không thể tập hợp được trọn bộ trang bị nhưng lần này nhặt được hai kiện cũng đủ để an ủi Diệp Từ rồi, nhất là đôi giày Độc Hạt còn 7 điểm tốc độ và một kỹ năng Trùng Thứ nữa.
Trùng Thứ (bước vọt về trước): giúp cơ thể ngay lập tức tiến nhanh về trước 25 thước, thời gian chờ 1 phút.
Quả thực là một kỹ năng hộ mệnh, sử dụng lúc PK rõ ràng là một kỹ năng ngịch thiên rồi.
Diệp Từ lập tức sử dụng Kim Châm Bịp Bợm đổi cấp bậc của mình lên 20 để mặc hai món trang bị này. Dù nói thế nào, trong lòng cô cũng có chút tiếc nuối, không gom đủ bộ thì không thể nào mở ra được kỹ năng đặc biệt của bộ trang bị này. Có điều lát sau cô đã tự mình đá bay cái suy nghĩ này, dù sao bộ trang bị này tuy chỉ yêu cầu cấp 20 nhưng nó là trang bị màu tím, dư sức cho cô dùng đến cấp 35, bấy nhiêu đã đủ rồi.
Sau khi mang giày và mặc áo choàng vào, GS của Diệp Từ lập tức tăng lên 627! Hơn gần 200 so với người đứng đầu bảng xếp hạng GS.
Xạ Kích Ngộ Đạo cũng là một kỹ năng thần kỳ của thợ săn, nó có thể chuyển cừu hận của mình sang một người bất kỳ. Đây là kỹ năng nhất định phải có nếu đi đánh phó bản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!