Chương 30: Đội dự bị

Tin tức này của hệ thống không có mấy chữ thu hút sự chú ý như thủ sát linh tinh các thứ nên chẳng có ai thèm quan tâm đến.

Tuy nhiên đối với Diệp Từ mà nói, nó lại có ý nghĩa vô cùng.

Bạn là người đầu tiên chọn thành Hồng Hồ của chúng tôi làm quê nhà của mình, tôi nhất định phải tặng bạn một phần thưởng xứng đáng. Quan hành chính nói với vẻ vô cùng hưng phấn, lấy một chiếc huân chương từ trong bàn làm việc của mình ra đưa cho Diệp Từ.

Diệp Từ nhận lấy huân chương, hóa ra là một huân chương bình thường đại diện cho công dân thành phố.

Huân chương công dân thành Hồng Hồ: cấp độ danh vọng

- thân thiết, mỗi giây phục

Huân chương này vừa nhìn là biết có quan hệ với cấp độ danh vọng của người chơi tại tòa thành, cấp độ càng cao thì thuộc tính của huân chương càng tốt. Tuy hiện giờ thuộc tính của huân chương này khá bình thường nhưng có còn hơn không, Diệp Từ lập tức đeo huân chương này lên trước ngực.

Sau đó quan hành chính lại cổ vũ động viên Diệp Từ một phen: Hiện giờ ở đâu cũng đang thiếu nhân viện hậu cần, Công Tử U, không biết bạn có hứng thú giúp đỡ hay không?

Đến rồi.

Diệp Từ khổ nhọc như vậy cũng vì chờ một câu nói này thôi.

Trước mặt cô hiện hai đáp án, có hoặc không.

Nếu trả lời có, hệ thống quân hàm của cô lập tức được mở ra, còn nếu trả lời không thì cả đời này cô đừng mơ được nhìn thấy nó nữa.

Đương nhiên phải chọn có rồi. Sau đó Diệp Từ được quan hành chính đẩy sang một bộ phận khác.

Công Tử U, bạn đã là một công dân của thành Hồng Hồ, bạn có muốn ra sức bảo vệ tòa thành hay không?

Đương nhiên Diệp Từ trả lời là muốn, sau đó quản lý hậu cần liền giúp Diệp Từ đăng ký tên, huân chương của cô lập tức đổi thành huân chương của lính cấp một. Tuy huân chương đã thay đổi nhưng thuộc chính vẫn giữ nguyên như cũ.

Sau khi trở thành lính cấp một, quản lý hậu cần liền giao cho Diệp Từ một nhiệm vụ: Tuần tra thành Hồng Hồ, nếu có người giao việc làm thì phải sống chết mà hoàn thành. Nhiệm vụ này nghe có vẻ đơn giản nhưng nào phải dễ dàng như vậy.

Công việc của một người tuần tra chính là phải giải quyết tất cả mọi thứ, từ bảo vệ dân chúng, duy trì trật tự đến quét dọn vệ sinh, cái gì cũng phải làm. Tuy mỗi ngày chỉ cần tuần tra một vòng, mất không đến một tiếng nhưng phải nói là mệt gần chết, làm sao thoải mái bằng đi đánh Boss được.

Sau khi tuần tra xong, Diệp Từ đến chỗ quản lý hậu cần nhận lương của ngày hôm nay, bao gồm một đồng bạc và 50 điểm tích lũy quân sự.

Điểm tích lũy quân sự là thứ không thể thiếu trong việc thăng chức, trừ việc nhận nhiệm vụ từ quản lý hậu cần thì không còn cách nào có thể nhận được nó nữa, cho nên nếu muốn thăng chức thì phải ngoan ngoãn mà chịu hành hạ thôi.

Diệp Từ chịu hành hạ xong liền rời khỏi tòa thành chính, vào trong thành nhận vài nhiệm vụ đơn giản thu chút điểm kinh nghiệm để thăng nốt lên cấp 15, sau đó liền đi về phía thầy dạy kỹ năng của chức nghiệm thợ săn.

Trong vận mệnh, kỹ năng của chức nghiệm không cần phải đạt đến độ thuần thục như những người theo con đường sinh hoạt bình thường, chỉ cần đạt được cấp bậc theo yêu cầu và đủ tiền là có thể đến chỗ thầy dạy kỹ năng mà thăng cấp.

Hiện giờ Diệp Từ đã cấp 15, toàn bộ kỹ năng của cô đều có thể thăng cấp, không những thế, ở cấp bậc này cô còn có thể học thêm một kỹ năng cô cùng quan trọng đó chính là... cưỡi.

Gần đây cô đã thấy có không ít người cưỡi ngựa, bốn cái chân ngựa đạp mạnh dưới nền đất làm lòng cô ngứa ngáy không yên. Cho nên vừa lên cấp 15 cô liền không chút do dự đến chỗ thầy giáo xin học kỹ năng này.

Tiền cho mỗi lần học kỹ năng vốn không ít, mà kỹ năng cưỡi lại càng mắc mỏ. Nói đơn giản thế này nhé, bình thường muốn thăng cấp kỹ năng Diệp Từ đã tốn gần 30 đồng vàng rồi. Mà thực ra cũng chỉ có mỗi Diệp Từ dám chơi sang mà không cần suy nghĩ như vậy, nếu đổi là người khác thì thế nào cũng phải đau lòng tiếc nuối một phen.

Đã học cưỡi, vậy thì bước tiếp theo phải đến chỗ thương nhân bán ngựa chọn một con đã. Ngựa ở đây chẳng phải loại quý hiếm, mỗi con đồng giá 10 đồng vàng, Diệp Từ chọn đi chọn lại một lúc lâu, cuối cùng quyết định mua một con có bộ lông màu đỏ thẫm, sau đó hưng phấn nhảy lên lưng ngựa thong thả ra khỏi thành Hồng Hồ tản bộ.

Bốn chân quả nhiên đi nhanh hơn hai chân rất nhiều, tuy con ngựa mười đồng vàng chỉ có thể tăng 40% tốc độ di chuyển nhưng so với chạy bộ dĩ nhiên vẫn thích hơn.

Cưỡi ngựa dạo một vòng thành, Diệp Từ nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm liền logout đi làm bài tập.

Sinh viên năm nhất vất vả vậy sao?

- Còn phải hỏi?

Mỗi ngày đều phải làm bài tập à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!