Chương 28: Khổng tước lam

Nếu bạn là người trùng sinh từ tương lai mười năm trước thì việc bạn sẽ làm gì? Đáp án được đa số người chọn nhất chính là trữ hàng.

Trữ hàng ở đây có rất nhiều dạng, ví như trữ bất động sản, cổ phiếu... vâng vâng và vâng vâng.

Đương nhiên Diệp Từ làm sao thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn này được, chẳng qua cô không có tiền để lưu trữ những thứ có giá trị như vậy ở hiện thực, thế nên hiện giờ sở thích mới của cô là cất hết những thứ có

-khả

-năng tái sử dụng vào trong kho hàng.

Ai dám chắc những thứ bỏ đi ở thời điểm này về sau cũng sẽ vẫn như thế? Có thứ hiện giờ chẳng đáng một xu nhưng ít nhất vài năm nữa dù có mấy trăm hay cả ngàn đồng vàng cũng đừng mơ mà mua được.

Bản thân Diệp Từ trước giờ vẫn luôn thấy mình chẳng hề có nét nào giống con gái. Ví như cô không thích đi dạo phố, không thích trang sức cũng không thích mua sắm quần áo. Tuy nhiên mỗi khi cô đến khu phố chuyên bán đấu giá thì cô lại cảm thấy mình là một phụ nữ đích thực.

Quyết tâm gom hết cho bằng được!!!

Thảo dược này, mảnh vỡ bảo thạch này, nguyên phụ liệu này... tất cả đều không thoát được cặp mặt của cô.

Trước khi bắt đầu buổi 'săn hàng', cô cũng không quên mang hết những trang bị cô thu được từ phó bản đến phòng đấu giá, rồi bán ra với cái danh giấu tên.

Tính đi tính lại, cô thực chẳng khác một kẻ phá của là bao.

Mỗi ngày cô đánh phó bản thu được không ít trang bị, dù hiện giờ chưa mở cửa đổi tiền giữa thế giới ảo và thật nhưng một ngày bèo lắm cô cũng thu vào được cả ngàn đồng vàng, thế mà tất cả tiền bạc cô đổ vào việc mua hàng lưu trữ hết.

Diệp Từ vác bao hàng mình vừa 'săn' được đến ngân hàng lớn nhất thành Hồng Hồ.

Tôi muốn mở một cái kho, loại có năm mươi ô. Diệp Từ lấy năm trăm đồng vàng ném cho người giữ kho.

A, hóa ra là tiểu thư Công Tử U, thật vinh hạnh được gặp lại cô. Người giữ kho hàng vừa thấy Diệp Từ lập tức bày ra vẻ mặt nịnh bợ, nếu không phải ông ta có mặc quần áo, e là Diệp Từ có thể tưởng tượng ra được cái đuôi của ông ta đang không ngừng đu đưa về phía mình.

Có thể được người quản lý kho hàng ở ngân hàng nịnh bợ ra mặt như thế nào phải chuyện dễ dàng, trừ việc điểm danh vọng tại thành Hồng Hồ phải đạt đến mức độ hữu nghị thì việc quan trọng hơn, ừ thì phải có tiền. Bạn phải gửi vào ngân hàng này một số tiền nhất định.

Ví như Diệp Từ, tiền cô gửi trong ngân hàng này đã vượt qua con số 5000 đồng vàng rồi, thế nên người quản lý đón tiếp cô nồng nhiệt như vậy cũng là chuyện hiển nhiên.

Diệp Từ mở kho, cất hàng vào, ngay lúc cô định dọn dẹp lại một chút bỗng nhiên cô nhận được một tin nhắn riêng: Tiểu Từ, cậu có đấy không?

Là Dịch Thương.

Cách nói chuyện của cậu ta có chút dè chừng, làm người ta có cảm giác như có chuyện gì khó nói.

Mình đây, có chuyện gì?

Hiện giờ cậu có rỗi không?

Mình rỗi. Diệp Từ vừa trả lời vừa bắt đầu công việc dọn dẹp kho hàng, rõ ràng công việc này là một việc khá là tốn sức.

Cậu có thể đến tổng bộ công hội một chuyến không?

Về tổng bộ công hội? Diệp Từ ngẫm nghĩ, đúng là đã rất lâu rồi cô chưa về nơi ấy, lâu đến mức cô quên mất mình đã vào một công hội.

Có chuyện gì không?

Chị Lam bảo cậu về đây có chuyện muốn trao đổi với cậu. Giọng nói của Dịch Thương càng lúc càng nhỏ, nghe cứ như bên cạnh cậu ta đang có người khiến cậu không tiện nói chuyện.

Chị Lam? Diệp Từ nghĩ mãi không ra đây là ai, trong số những người cô quen biết dường như chẳng có ai gọi là chị Lam cả.

À... chị Lam... là người quản lý của công hội. Giọng nói của Dịch Thương đã nhỏ đến mức Diệp Từ phải cố gắng tập trung mới nghe rõ được.

Được, mình sẽ lập tức quay về. Diệp Từ đoán Dịch Thương có lẽ đang không tiện nói nhiều, nên cô không hỏi thêm gì nữa, đồng ý yêu cầu của cậu ta rồi ngắt trò chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!