Chương 24: Chiến thiên hạ

Diệp Từ nhìn thấy Tần Sở Nhược mà cười khổ không thôi.

Quả nhiên cái gì đến sẽ phải đến, muốn tránh cũng không tránh được.

Hai mươi ngày trước game Vận Mệnh Online bắt đầu Open Beta mọi người có biết không?

Ở thời này, đa số nam nữ thanh niên đều là người từng chơi game online, game Vận Mệnh lại nổi tiếng như thế làm sao lại có người không biết được. Gần như Tần Sở Nhược vừa dứt lời, cả lớp đồng thanh đáp: Biết chứ.

Tiếng trả lời vang vọng điếc tao nhức óc làm Diệp Từ có một cảm giác rằng... tuổi trẻ thật tốt.

Ban nãy mọi người nghe giới thiệu cứ tưởng là một xã đoàn bình thường chiêu quân, nhưng từ khi nghe thấy ba chữ Chiến Thiên Hạ, thái độ của mọi người liền không giống như trước nữa. Những game thủ trẻ tuổi tại đây có thể không hoặc chưa từng gia nhập công hội nào, nhưng tuyệt đối không thể không biết tên hai mươi công hội đứng đầu trên cả nước, đấy là những biểu tượng của cường giả, của kẻ mạnh, gọi là truyền kỳ cũng không sai.

Bọn họ lập tức nhìn chằm chằm Tần Sở Nhược bằng ánh mắt chăm chú đầy nóng bỏng, chờ đợi những lời tiếp theo của anh ta.

Từ ngày đầu tiên game Vận Mệnh open beta, Chiến Thiên Hạ của chúng ta đã tham gia và tiến hành xây dựng công hội tại đây. Bây giờ mình đến đây chính là để kêu gọi mọi người gia nhập vào công hội Chiến Thiên Hạ, cũng chính là công hội đại diện của trường chúng ta, chiến đấu vì trường học chúng ta, chiến đầu vì danh dự và vinh quang của chúng ta.

Tần Sở Nhược vừa dứt lời, cả phòng học liền ầm ĩ xôn xao, mỗi người đều lên tiếng hỏi thắc mắc của riêng mình, ồn ào hỗn loạn.

Sư huynh, làm sao mới có thể gia nhập được? Ở trò chơi hay hiện thực này?

Sư huynh, hiện giờ mọi người đang đánh phó bản gì vậy? Mình cấp 11 rồi, chưa vào công hội vào, có thể gia nhập không?

Sư huynh, công hội Chiến Thiên Hạ có phúc lợi gì tốt? Tính như thế nào?'

Sư huynh, mọi người có chủ yếu tuyển theo chức nghiệp gì không? Hay chức nghiệp nào cũng được?

Sư huynh...

Cả phòng học ồn ào như ong vỡ tổ, Diệp Từ quay đầu nhìn sang Phương Tô Tô, chỉ thấy cô nàng hai má đỏ hồng, nhìn chằm chằm Tần Sở Nhược mà chẳng hỏi gì cả.

Trong nháy mắt ấy, Diệp Từ bỗng nhiên có một cảm giác thoáng cái mình đã trải qua mấy cuộc đời.

Nó giống như cô chưa từng trùng sinh, chưa từng lớn lên, cả khoảng thời gian trưởng thành kia chưa từng tồn tại.

Và nó cũng làm cô nhớ lại một mảng ký ức xa xôi phủ đầy bụi mờ đen tối, một câu chuyện mà nếu có thể cô mong mình sẽ chẳng bao giờ nhớ đến nữa. Ngày trước cô đã từng một tay chia rẽ chuyện tình cảm của Phương Tô Tô và Tần Sở Nhược, chẳng những hưởng thụ sự đối đãi vô cùng tốt của cả hai người mà còn vì hư danh mà bán đứng Phương Tô Tô, bán đứng Tần Sở Nhược hết lần này đến lần khác, một đoạn tình cảm vui vẻ như thế mà đã mất đi như vậy đấy.

Những chuyện ấy đều do bản thân cô làm thật sao?

Diệp Từ Diệp Từ, cậu nghĩ gì mà ngẩn người thế? Phương Tô Tô nói mấy câu với Diệp Từ mà không thấy cô bạn mình có phản ứng, vội vàng kéo tay Diệp Từ hỏi.

Hở?

Lúc này Diệp Từ mới hồi phục lại tinh thần, cô mở to hai mắt nhìn Phương Tô Tô, vẫn trẻ trung và nhiệt tình như vậy, giống hệt với dáng vẻ lần đầu tiên Diệp Từ gặp cô ấy.

Không sao không sao, mình hay như vậy lắm. Diệp Từ vội vàng ổn định lại tâm trạng, giấu đi sự hối hận cùng những suy nghĩ lan man xuất hiện từ mảng ký ức đen tối vào sâu tận đáy lòng, nhìn Phương Tô Tô mà cười rộ lên: Cậu không cần phải lo lắng đâu, mà có chuyện gì?

Diệp Từ, cậu có chơi game Vận Mệnh không?

Có chứ.

Mình cũng thế! Phương Tô Tô cực kỳ hưng phấn khi nghe thấy câu trả lời của Diệp Từ, cảm giác giống như tìm được tri âm vậy: Chúng ta cùng vào công hội Chiến Thiên Hạ nha.

Diệp Từ lắc đầu đáp: Tiếc quá, mình có công hội rồi.

A, tiếc thật, bọn mình hợp nhau như thế mà không vào cùng một công hội thật là đáng tiếc, hay là mình...

Diệp Từ vội vàng ngắt lời Phương Tô Tô: Không sao mà, cậu xem công hội Chiến Thiên Hạ là công hội của trường chúng ta, nếu bây giờ cậu vẫn chưa gia nhập công hội vào thì tham gia vào đấy đi, mọi người biết nhau nếu có chuyện cũng dễ ứng cứu hơn. Mình vì có chút chuyện nên mới vào công hội hiện giờ, tạm thời không thể rời khỏi.

Nghe Diệp Từ nói thế, Phương Tô Tô cũng không nói thêm gì nữa, nhưng vẫn có chút hoang mang: Vất vả lắm mình mới tìm được một người bạn hợp ý, không thể cùng chơi đùa tiếc quá à.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!