Chương 23: Nhập học!

Diệp Từ đen mặt, dở khóc dở cười.

Chị là Công Tử U, người vừa vượt qua phó bản Hang Động Băng Giá cấp độ khó à?

...

Mặt Diệp Từ càng lúc càng đen, không thể nào, chuyện này ngay cả người mới chơi cũng biết sao?

Chị, sao chị lại ngồi đây? Minh Nguyệt Tinh không kiềm được, nhìn Diệp Từ nói với vẻ hưng phấn, hai mắt sáng bừng gần như có thể so được với ánh kim cương lấp lánh. Trên kênh thế giới ai cũng đang tìm chị đấy.

Diệp Từ suy nghĩ một lúc, không biết phải trả lời cậu ta thế nào đành cười nói: Đừng nói với ai mình đang ở đây.

Dĩ nhiên, dĩ nhiên, em sẽ không nói với ai hết. Chị yên tâm, em nhất định sẽ giữ bí mật. Minh Nguyệt Tinh vừa gật đầu mỉm cười nhìn Diệp Từ, vừa xoay người chạy đi.

Lần này rốt cuộc cũng có thể chuyên tâm chế tạo tên gỗ rồi...

Hôm nay đúng là lắm chuyện quá, Diệp Từ cúi đầu tiếp tục chế tạo tên gỗ, có điều chưa được hai ba mươi phút đã nghe thấy tiếng bước chân ai đang dồn dập chạy đến. Cô ngẩng đầu lên nhìn, còn ai ngoài Lưu Sướng nữa đây?

Cô nàng chăm chú nhìn Diệp Từ bằng vẻ mặt hớn hở, phơi phới như gió xuân, khiến Diệp Từ rùng mình một cái, lưng nổi đầy da gà.

Bạn yêu, người ta đến rồi nè, bạn yêu gọi một cái là người ta đến ngay, còn nhanh hơn là cậu triệu hồi sủng vật nữa đó. Lưu Sướng vừa nịnh vừa định chạy đến ôm lấy Diệp Từ, Diệp Từ vội vàng lấy quyển sách kỹ năng ra đưa ngay cho Lưu Sướng, sẵn tiện đẩy cô bạn mình ra.

Được rồi được rồi, trời nóng gần chết, cậu bớt nói những lời buồn nôn ấy đi.

Là của cậu thật sao? Không ngờ cậu có thể đánh rơi ra được quyển sách này. Lưu Sướng vừa nhận được quyển sách kỹ năng, lòng vui sướng không kiềm được mà cầm quyển sách lên hôn chụt chụt mấy cái.

Diệp Từ nhìn nhìn sau lưng Lưu Sướng, cô còn chưa kịp xác định xem còn có ai nữa hay không đã nghe Lưu Sướng nói: Khỏi nhìn, không có ai theo đâu.

Cậu nghĩ mình là đồ ngốc à? Cậu đóng hết mọi kênh lại nhất định là vì không muốn người khác tìm thấy mình, chẳng lẽ mình điên đến nỗi đi hét cho khắp thiên hạ biết hết sao? Lưu Sướng cất quyển sách kỹ năng vào túi đồ của mình, sau đó ngồi xuống cạnh Diệp Từ: Khổng Tước Lam tìm cậu om sòm trong công hội đấy.

Khổng Tước Lam?

Là một cô gái, cô ấy quản lý nhân sự của công hội. Lưu Sướng vừa nói vừa hừ mũi: Chỉ hơi xinh xinh một chút mà mắt đã mọc trên trời, nói chuyện với bọn mình lúc nào cũng ra vẻ khinh khỉnh.

Tìm mình làm gì? Xem cách nói chuyện của Lưu Sướng, không biết cái cô tên Khổng Tước Lam kia đã làm chuyện gì khiến cô nàng thấy bực mình rồi.

Trăm phần trăm là vì chuyện cậu qua được phó bản Hang Động Băng Giá chứ còn chuyện gì nữa. Lúc tin tức vừa vang lên trên kênh thế giới, mấy người quản lý công hội rõ ràng đều tái mặt, cực kỳ không thoải mái. Lưu Sướng lại hừ mũi nhìn Diệp Từ nói với vẻ tức giận: Lúc nãy Khổng Tước Lam tìm bọn mình nói chuyện, cái giọng cứ như mình là nữ hoàng ý, nói thế này này 'Công Tử U là người các người mời vào, công hội hiện đang cần tìm cô ta, các người nhanh tìm cô ấy về, bảo cô ấy trình diện ở công hội, chậm trễ tự gánh hậu quả!'

Nụ cười trên khóe môi Diệp Từ càng đậm thêm, tự gánh hậu quả, bốn chữ này thực có khí phách nữ hoàng nha.

Cô ấy là người trong ban quản lý công hội, nói thế cũng bình thường. Diệp Từ chẳng để ý lắm đến những lời nói của Khổng Tước Lam, cô chỉ hơi nhíu mày, nhìn Lưu Sướng hỏi với vẻ khó hiểu: Chuyện này có gì đâu mà cậu phải bực?

Thế mà còn không bực sao? Cậu xem Dịch Thương ý, chẳng khác gì một đứa tay sai, Khổng Tước Lam nói cái gì cậu ấy cũng hùa theo. Bị điên sao, trước giờ chưa từng gặp con gái chắc. Lưu Sướng càng nói càng tức giận, gương mặt bắt đầu đỏ ửng.

Diệp Từ không bình luận thêm gì về vấn đề này, cô biết rõ Lưu Sướng ít nhiều gì có chút tình cảm với Dịch Thương, có điều cô nàng vẫn chưa phân biệt được đấy là tình cảm nảy sinh do gắn bó từ thuở bé, là một dạng của tình thân hay thực sự là tình cảm giữa nam và nữ. Thế nên nếu cô nàng chưa phân biệt được rõ ràng thì Diệp Từ dĩ nhiên sẽ không đứng bên ngoài nói linh tinh làm bạn mình phải xấu hổ, cô chỉ nhẹ nhàng an ủi vài câu mà thôi.

Tiểu Từ, cậu chẳng bực chút nào sao? Để cô ta nói cậu như vậy mà được? Diệp Từ càng an ủi, Lưu Sướng lại càng bực hơn, càng lúc càng phát triển theo xu hướng muốn thay bạn mà báo thù.

Diệp Từ chớp mắt: Cô ta với mình là người xa lạ, sao mình lại phải bực mình vì mấy câu nói vớ vẩn ấy? Chẳng lẽ cô ta bảo mình tự gánh lấy hậu quả thì mình sẽ phải tự gánh hậu quả thật sao? Huống chi có hậu quả gì đâu chứ? Mặc dù Diệp Từ đã thay đổi khác xưa, nhưng bản tính thực sự của cô vẫn là hai chữ 'lạnh lùng' ấy, ngay từ đầu cô đã chẳng quan tâm đến chuyện Khổng Tước Lam nói gì cô, càng không để ý đến nó làm gì, dĩ nhiên sẽ chẳng có chuyện vì nó mà tức giận.

Cậu nghĩ thoáng như thế cũng tốt. Lưu Sướng thở dài mấy cái, có điều hình như cô lại vừa nhận được tin gì đó, cô xoay người đối mặt với Diệp Từ, nói: Công hội gọi mình đi đánh phó bản, mình đi trước đây.

Chẳng phải cậu không thích làm mấy chuyện đánh nhau cực nhọc ấy sao?

Vì có tính DKP, mỗi lần đi 80 người, đánh một phó bản thì được ghi nhận 2 điểm, mỗi điểm được thưởng 100 đồng, chứ nếu làm không công thì ai rảnh mà đi chứ! Lưu Sướng vui vẻ nói: Trước giờ mình chưa từng kiếm được tiền trong game, coi như không nhận được trang bị cũng có tiền mà tiêu vặt, đúng không?

*DKP ( Dragon kill point) là 1 phương thức tính toán thể hiện sự đóng góp của mỗi thành viên trong 1 nhóm khi cùng tham gia 1 việc nào đó.

Tính tình Lưu Sướng trước giờ là vậy đó, nhanh giận cũng nhanh nguôi, thế nên từ nãy đến giờ Diệp Từ không hề cảm thấy lo khi thấy cô nàng tức giận dữ dội như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!