Chương 16: Thiên sơn tà dương

Giọng nói này rất quen, thế nhưng Diệp Từ không sao nhớ nổi nó là của ai.

Sao đấy? Mới nói chuyện trong game đó, ra ngoài này đã không nhận ra mình là ai rồi sao? Xem ra mình phải thường xuyên gọi điện cho cậu mới được. Giọng nói đầy cởi mở bên đầu dây kia lại vang lên, mang theo cảm giác tươi mới như ánh nắng buổi sớm mai.

Dịch Thương? Diệp Từ chần chừ một lúc lâu mới lên tiếng với vẻ không chắc chắn lắm.

Mình cứ tưởng cậu quên mình thật rồi chứ. Dịch Thương cười to nói, cái cách nói chuyện của cậu ta vẫn thế, hệt như từ xưa đến nay chưa từng thay đổi vậy.

Bỗng nhiên Diệp Từ có cảm giác thời gian đang quay ngược lại.

Dường như cô chưa từng trải qua mười năm kinh khủng ấy, cũng chưa từng làm những chuyện tổn thương những người bạn của mình, cũng chưa từng rời xa họ. Bọn họ vẫn là những người bạn thân từ thưở thiếu thời.

Ngày mai cùng đi ăn cơm không? Dịch Thương thấy Diệp Từ không nói gì, liền nói thẳng luôn mục đích của cuộc điện thoại này.

Diệp Từ giật mình, dường như cô chợt nhớ đến cái gì đó. Ngày trước, hình như có một lần Dịch Thương cũng gọi điện hẹn cô cùng ra ngoài ăn cơm, nhưng khi ấy cô mải mê luyện cấp trong game nên đã thẳng thừng từ chối lời mời của cậu ấy.

Hiện giờ nhất định cô sẽ không làm như vậy. "Được, ở đâu?"

"Hở? Cậu đồng ý?" Lần này đến lượt Dịch Thương kinh ngạc.

"Hở? Mình đồng ý thì sao? Có gì lạ à?"

"Không phải, vì mình thấy cậu luyện cấp điên cuồng quá, sợ hẹn cậu ra ngoài cậu sẽ không đi. Dịch Thương ở đầu bên kia bắt đầu gãi đầu, xem ra bản thân cậu ta thực không hiểu nổi Diệp Từ đang nghĩ gì.

Diệp Từ gượng cười, xem ra trước đây tính tình mình thật là không tốt có tiếng. Tuy nhiên, ngược lại hiện giờ cô lại thấy vui mừng, vì cô vẫn còn thời gian để sửa đổi: "Còn chuyện gì nữa không? Cho mình thời gian, địa điểm, đúng giờ mình sẽ đến."

Dịch Thương vội vàng nói thời gian, địa điểm dùng cơm cho Diệp Từ, cả hai trò chuyện thêm vài câu liền cúp điện thoại.

Sáng hôm sau, Diệp Từ dậy thật sớm, dọn nhà sạch sẽ rồi mới đi ra ngoài.

Thành phố này mười năm trước đã được bầu là "Thành phố tốt nhất của nhân loại." Kiến trúc đô thị xanh hóa không chê vào đâu được. Diệp Từ vừa ra khỏi cửa, đập vào mắt cô là một màu xanh biếc của công viên cạnh nhà và bầu không khí trong lành tươi mát, khiến cho cả tinh thần lẫn thể xác cô đều cảm thấy thư thái.

Diệp Từ hít sâu một hơi, thở ra thật dài, dường như muốn đem khí thải cùng tất cả những chuyện phiền toái tích tụ trong quá khứ đẩy hết ra ngoài.

Thời gian vẫn còn sớm, Diệp Từ định đi bộ đến chỗ hẹn. Đi một đoạn, cô càng hăng hái, bước chân từ tốn nhẹ nhàng chuyển sang chạy.

Mặc dù hơi mệt một chút, nhưng cô vẫn cảm thấy rằng được sống thật là tốt.

Cô chạy một mạch đến chỗ hẹn, từ rất xa đã thấy Lưu Sướng quần sooc áo phông đứng ở trước cửa tiệm cơm, cô nàng thấy Diệp Từ liền vội vàng vẫy tay, Diệp Từ chạy đến trước mặt Lưu Sướng, khom lưng tay chống đầu gối thở dốc.

"Cậu làm gì vậy, định tham ra chạy marathon à?" Lưu Sướng nhìn Diệp Từ đang thở dốc, cười nói, sau đó kéo nàng lên lầu trên.

Dịch Thương và Đổng Âm đã đến từ trước.

Dịch Thương vẫn như trước, tay cầm máy tính bảng bấm không ngừng Đổng Âm ngồi bên cạnh hắn ngoái đầu sang xem, có vẻ như đang tranh luận cùng Dịch Thương rất sôi nổi cái gì đó. Hai người thấy Diệp Từ tới liền ngẩng đầu lên, vui mừng chào hỏi cô, giống như ngày còn bé vậy, không hề có ác cảm.

Bốn người vừa ngồi xuống, phục vụ liền đưa thực đơn lên.

Mọi người đưa đẩy một hồi, cuối cùng thực đơn đến tay Diệp Từ, cô lại sững sờ, thật ra cô không biết ba người kia thích ăn gì. Theo lý mà nói, bọn họ là bạn bè cùng nhau lớn lên, nên hiểu rõ đối phương, thế nhưng Diệp Từ thực sự cảm thấy mắc nợ bọn họ, cô đối với mấy người bọn họ thực sự là hiểu biết quá ít.

Lưu Sướng thấy Diệp Từ ngẩn người, liền lấy thực đơn trong tay cô, cười nói: " Hôm trước cậu giúp mình tìm một bộ trang bị đầy đủ như thế, hôm nay để mình mời, mình gọi món cho." Cô nàng nói xong liền thành thạo kêu mấy món mọi người thích ăn.

Diệp Từ nghe Lưu Sướng gọi món, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn Lưu Sướng, đúng lúc Lưu Sướng cũng quay lại nhìn cô, hai người cùng mỉm cười.

Món ăn được đưa lên rất nhanh, chẳng qua, trên bàn lại thừa ra một bộ bát đũa, Diệp Từ thấy thế liền hỏi: "Có phải còn hẹn ai nữa không?"

Dịch Thương nhìn về phía cửa ra vào, thuận miệng nói: "Chắc sẽ đến ngay thôi, không cần đợi anh ta, cứ ăn trước đi."

Cậu ta vừa dứt lời liền có một giọng nam vang lên đáp lại từ phía sau bốn người bọn họ: "Thật là chơi không đẹp, không đẹp nha, oắt con Dịch Thương nhà cậu mời tôi đi cơm, lại không thèm đợi tôi đến à!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!