Năm người chưa từng cùng tổ đội thế mà lúc này lại giống như rất là hiểu rõ lẫn nhau.
Chậc chậc, chẳng trách cậu bảo cô ấy rất trâu bò, mình thề là mình chưa từng thấy thợ săn nào giữ thăng bằng giỏi như cô ấy, quá tuyệt vời... Nếu đòn tấn công của cô ấy mạnh thêm một chút thì mình dám chắc cô nàng dám một mình solo qua phó bản này luôn ý chứ. Buông Tay Cô Ấy Ra tấm tắc khen ngợi.
Tứ Hải, thế nào? Bức Tượng Bằng Đồng lại một lần nữa phớt lờ anh bạn Buông Tay Cô Ấy Ra, anh ta quay sang hỏi người bạn vẫn luôn thêm máu đều đặn cho cả đội, Tứ Hải.
Từ Hải buông pháp trượng xuống, mệt mỏi duỗi lưng một cái, thở dài: Áp lực thật lớn...
Buông Tay Cô Ấy Ra lập tức hét lên: Này này... cậu tập trung chút coi, đừng lấy mạng của mình ra giỡn chơi vậy chứ, thêm máu thêm máu, mình đi đời bây giờ.
Boss nó đạp anh một phát mạnh cũng không sao, mới bị gõ có hai cái đã la làng. Ước Mơ Cao 1m7 nhảy vào châm chọc rất đúng lúc, Buông Tay Cô Ấy Ra đen mặt, cúi đầu, hai mắt lưng tròng với vẻ ấm ức.
Tứ Hải nhìn vẻ mặt buồn tủi của Buông Tay Cô Ấy Ra mà bật cười thành tiếng, sau đó chuyển ánh nhìn sang Diệp Từ, không biết là đang suy nghĩ gì.
Hôm nay không đánh đấm gì à? Sao ngoan ngoãn đứng đây thêm máu thế? Bức Tượng Bằng Đồng có vẻ khá là bất ngờ trước thái độ chăm chỉ làm việc đúng cương vị của Tứ Hải.
Mình vốn là một vú em đúng chuẩn mà. Tứ Hải ngược lại không thấy xấu hổ mà còn nghênh mặt như kiểu trên trán có viết mấy chữ: Ai đủ tư cách giữ chức vú em hơn ta.
Diệp Từ đang bay nhảy trên không nên có thể quan sát được tình huống phía sau cánh cửa, cô cúi đầu nói với mấy người bên dưới: Đi nhanh lên, phía sau có một cây cầu, ở đó dễ giết quái hơn.
Cả nhóm người lập tức tăng tốc độ giết quái, bầy sói trước mặt nhanh chóng bị càn quét mạnh mẽ, lát sau đã đến được chân cầu.
Năm người cùng đi lên cầu, lúc này đánh phó bản liền trở nên đơn giản hơn nhiều, đám quái chỉ biết như khúc gỗ đứng cựa quậy cho bọn họ đánh.
Có điều cây cầu này nhỏ quá, chỉ mỗi Buông Tay Cô Ấy Ra đứng ở giữa thôi, thì căn bản không có chỗ để di chuyển rồi. Nhưng như thế lại hay, vì bên phía bầy sói cũng vậy, nhiều nhất chỉ có thể có hai con sói cùng đi song song. Nhưng thế này thì đừng nói bầy sói chỉ còn thưa thớt vài con, cho dù là thiên quân vạn mã, chỉ cần Buông Tay Cô Ấy Ra còn ở đây thì chuyện còn lại nhỏ như con thỏ.
Trong đội năm người, chỉ có mỗi Tứ Hải là có vẻ nhàn rỗi, anh ta ngồi trên lan can cầu, vừa ngáp ngắn ngáp dài, vừa liên tục thêm máu cho Buông Tay Cô Ấy Ra.
Tình hình lúc này cũng không tiện trò chuyện, nên anh ta mở bảng xếp hạng đánh quái ra xem.
Thật bất ngờ, Buông Tay Cô Ấy Ra bình thường luôn dẫn đầu, nay lại oan oan ức ức mà lùi lại phía sau, người đứng đầu dĩ nhiên chẳng ai xa lạ, Công Tử U, tổng số phần trăm lên đến con số 35. Anh ta xem đến đây, không khỏi liếc mắt nhìn Diệp Từ đang thong thả bắn tên gần đấy.
Một thợ săn có thể vừa tấn công vừa không thu hút sự chú ý của quái, thực sự là hắn chưa từng thấy qua.
Nữ thợ săn này là có thể di chuyển nhẹ nhàng nhất mà hắn từng gặp.
Diệp Từ cảm nhận được rõ ràng có người đang nhìn mình, cô quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của Tứ Hải. Hắn cũng không né tránh ánh mắt của cô, thậm chỉ còn nhìn cô tươi cười.
Không có gì khác thường, Diệp Từ ngoảnh mặt đi. Trước nay rất hiếm khi cô chú ý, suy đoán xem người khác nghĩ gì, vì công việc này quá mệt mỏi.
Lúc này, năm người bọn họ đã đi được gần hết cầu, phía đầu cầu bên kia rõ ràng ít sói hoang hơn nhiều.
Tuy nhiên, bầy sói bên này có vẻ thưa thớt nhưng rõ ràng to hơn những con sói ban nãy nhiều.
Cô mở thuộc tính của bọn chúng lên xem, quả nhiên là quái cấp cao.
Phía trước đều là quái cấp cao, mọi người cẩn thận. Bức Tượng Bằng Đồng lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng chẳng có ai đáp lại lời anh ta, vì ngay khi anh ta nói câu nói, tất cả mọi người đều đã phóng nhanh về trước, kể cả anh chàng Tứ Hải với vẻ mặt uể oải phờ phạc.
Bức Tượng Bằng Đồng bị bỏ rơi lại phía sau bất đắc dĩ thở dài một tiếng: Cái bọn háu chiến này thật là, sau đó cũng nối gót theo bạn của mình.
Phó bản này thật ra chẳng khó khăn gì, điểm rắc rối duy nhất là ở phần đầu cầu rất dễ bị sói vây quanh, vượt qua được nơi đó rồi thì chẳng còn gì trở ngại nữa, nếu chẳng may bị hai con sói cấp cao vây quanh thì mọi người rất ăn ý để Buông Tay Cô Ấy Ra xử lý một con, những người còn lại cùng đánh một con.
Cả nhóm không nói nhiều lời, lát sau đã chạy đến bên dưới một cầu thang, Diệp Từ chạy lên trên cầu thang, nhảy lên một khối đá, quan sát xung quanh, sau đó lại nhảy xuống nói: Phía trong là Montenegro, máu khá dày nhưng không đáng ngại, chỉ là bên cạnh nó còn có ba con quái hộ vệ, có vẻ là biết phối hợp với nhau.
Lát nữa để một mình mình cầm chân hai con quái hộ vệ, mọi người giải quyết phần còn lại đi. Buông Tay Cô Ấy Ra lấy ra một bình thuốc tăng phòng ngự, uống ừng ực rồi xông thẳng lên cầu thang, thu hút sự chút ý của ba con quái hộ vệ, kéo chúng đi xa.
Nhóm người, à không, nói theo lời của Bức Tượng Bằng Đồng thì phải gọi là cái bọn háu chiến này lập tức xông lên đánh tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!