Ý, không phải. Cô nhìn kỹ lại thì thấy bên góc Tây Bắc có một người đang cầm vũ khí chém xuống như mưa.
Tốc độ giết sói của người này cực kỳ nhanh, nhưng có điều một người chơi mới chưa đến cấp 10, dù tốc độ giết sói có nhanh đến thế nào cũng không hơn được tốc độ sói mới sinh ra. Cho nên người kia mới không càn quét ở những khu vực khác, mà chỉ tập trung ở mỗi góc Tây Bắc.
Thật may mắn, hai người mỗi người chọn một góc, ai làm việc nấy, mỗi người tự lo việc của mình.
Diệp Từ sử dụng kỹ năng Thợ Săn Bảo Hộ, sau đó liền lấy cung ra, lắp tên, đứng yên một chỗ mà giết sói với tâm trạng hết sức vui vẻ.
Không lâu sau, bỗng nhiên cô nhận được tin báo mời vào tổ đội: Bức Tượng Bằng Đồng mời bạn gia nhập tổ đội.
Bức Tượng Bằng Đồng? Diệp Từ nhìn cái tên kia mà sửng sốt, đây chẳng phải là người luôn theo sát Buông Tay Cô Ấy Ra trên bảng xếp hạng sao?
Người này theo như Diệp Từ biết, tuy không điên cuồng luyện cấp như Buông Tay Cô Ấy Ra, nhưng cũng không phải là người bình thường, tên anh ta luôn luôn xuất hiện trên bảng xếp hạng, hiện giờ không ngờ cô có thể gặp được người bằng xương bằng thịt.
Diệp Từ không hề do dự, lập tức chấp nhận, sau đó mở bản đồ lên xem thì phát hiện, không ngờ cái người đang giết sói bên góc Tây Bắc kia lại là anh chàng này.
Nghề nghiệp của anh ta là đạo tặc, tốc độ tấn công lẫn di chuyển đều nhanh, chẳng trách lại luyện cấp mau như vậy.
Chúng ta cùng đánh, như thế nhanh hơn. Bức Tượng Bằng Đồng vốn định xem thông tin nữ thợ săn vừa vào đội của mình, nhưng tiếc là cô nàng đã ẩn hết mọi thứ, nên không biết phải xưng hô như thế nào. Thực lòng anh ta vốn không muốn lập đội thế này đâu, ban nãy lúc mới nhìn thấy Diệp Từ, anh ta cũng không thay đổi suy nghĩ ấy.
Nhưng khi thấy phong thái giết quái của Diệp Từ, vô cùng thuận lợi dễ dàng, anh lập tức quyết định mời cô ấy vào đội.
Tốc độ giết quái của cô nàng thợ săn này không hề kém hắn, thậm chí còn muốn nhanh hơn hắn nữa, mời cô ấy vào nhóm nhất định sẽ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ hơn.
Anh là Bức Tượng Bằng Đồng? Diệp Từ đưa mắt nhìn về phía đạo tặc ở cách đó không xa, cô có chút cảm giác không nói nên lời, trước giờ cô chỉ thấy tên của Bức Tượng Bằng Đồng ở trên bảng xếp hạng, tuy đã nhìn đến quen mặt nhưng nay thấy được người thật, lại có chút không quen.
Ừ, cô là...
Tôi là Công Tử U. Diệp Từ mỉm cười, lập tức điều chỉnh cài đặt cho phép người cùng đội có thể xem được tên của mình.
À... Bức Tượng Bằng Đồng nhìn gương mặt tươi cười của Diệp Từ, rồi lại so với cái tên, anh chàng không kiềm được mà bật cười nói: Cái tên thật đặc biệt.
Lại nữa rồi, lại tới nữa... tên cô do hệ thống chọn ngẫu thiên thôi, cô có phải nhân yêu đâu? (nhân yêu: nam nhưng chơi game chọn nhân vật nữ).
Cả hai trò chuyện vài câu rồi lại bắt đầu giết sói. Cả hai đều là cao thủ, lần này hợp sức lại, bầy sói trước mặt ngay lập tức bị tàn sát thảm thương, khắp nơi đều là xác bầy sói.
Xác suất xuất hiện tròng mắt sói rất ít, khoảng chừng mười con sói mới có một cái, nên Diệp Từ chỉ có thể chăm chỉ giết rồi lại giết. Nhưng từ nãy giờ, cô nghĩ mãi mà không ra vì sao Bức Tượng Bằng Đồng lại đến đây giết sói? Nếu làm nhiệm vụ thì lẽ ra anh ta phải xong từ nãy giờ rồi chứ?
Sao anh lại cần giết nhiều sói như thế, nếu làm nhiệm vụ không phải đã đủ lâu rồi sao?
Nhiệm vụ thôi. Bức Tượng Bằng Đồng nhếch môi đáp, anh chàng này rõ ràng là người không thích nói nhiều, Còn cô? Sao lại cần giết nhiều sói như thế?
Cũng giống anh thôi.
Hai người nhìn nhau bật cười, trong lúc cả hai mải mê cười nói, bầy sói xunh quanh chợt biến mất, bên một góc phía nam xuất hiện một người lùn.
Người lùn kia đi về phía hai người, chỉ tay vào họ, nói: Là hai ngươi sao? Ở đây giết nhiều sói như thế làm gì? Các người muốn đến thương lượng với ta sao?
NPC ẩn?
Hai người vừa nghe thấy thế, liếc mắt nhìn nhau, lòng thầm kích động, cả hai đồng thời quay đầu nhìn người lùn, gật đầu: Xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho ngài?"
Giúp? Đương nhiên là giúp ta đi thương lượng với tên Montenegro chết tiệt kia rồi. Cái tên khốn kiếp đó, vừa nghe thấy ta đến khai thác khoáng sản là nhốt ta lại không cho ta vào. Nó dám coi thường lời nói của ta. Các ngươi chui vào hang động phía sau ta này. Đi bảo thằng khốn Montenegro mau trả bảo bối của ta lại cho ta!
Bị nhốt? Diệp Từ nhìn người lùn đang trừng mắt với mình, nói: Ngài bị nhốt sao? Chúng tôi làm thế nào mới có thể cứu ngài?
A! Cái người khổng lồ chết tiệt. Cô nghĩ Frodo tôi sẽ nói dối sao? Không thể nào, Frodo là người thật thà nhất trong tộc người lùn đấy. Bọn họ thực sự đã nhốt tôi ở đây mà! Trời ạ! Cô đây là đang cười nhạo tôi sao? Sao còn không mau đi thương lượng với Montenegro nữa? Nếu không đi nhanh coi chừng Frodo đá cái mông của hai người đấy. Người lùn Frodo trông có vẻ khá tức giận, hắn ta nóng nảy nhảy tưng lên, hai mắt đỏ bừng.
Nhốt ai đó ở một nơi đất bằng thế này sao? Diệp Từ nhìn lại cơ thể nhỏ nhắn của Frodo, lập tức hiểu kịp vấn đề, haiz, đôi khi ưu điểm của mình lại chống lại chính bản thân mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!