Chương 10: Nếu bạn có thể tìm thấy bản đồ

Trong vòng một đêm, game thủ đạt đến cấp 5 nhiều như nấm mọc sau mưa.

Lúc Lưu Sướng và Diệp Từ đến trước cửa vào Hang Động Băng Giá, hai mắt Lưu Sướng mở to vì bất ngờ.

"A a a, không thể nào, sao có nhiều người cấp 5 thế?" Cô dùng một loại ánh mắt không thể tin nhìn các người chơi đủ loại chức nghiệp đang cầm vũ khí, mặc các loại trang bị chuyên của từng nghề, miệng không ngừng lẩm bẩm. "Luyện cấp trong Vận Mệnh khó như vậy, mấy người này đều dùng hỏa tiễn hay sao? Cả một đám luyện cấp kinh thế!"

Diệp Từ chỉ mỉm cười, không hề xen vào. Dù sao trong trò Vận Mệnh này, mười cấp đầu rất dễ luyện, qua cấp 10, muốn lên một cấp còn khó hơn lên trời, không có gì phải ngạc nhiên cả. Cô quay sang nói với Lưu Sướng: Đi thôi, chúng ta vào phó bản.

Trong vài giây tiếp theo, Lưu Sướng vẫn chưa thể hồi phục được tinh thần, cô ngẩn người, sau đó lại tiếp tục bị dọa thêm một lần nữa khi quay sang nhìn danh sách các thành viên trong tổ đội, vì trong tổ đội chỉ có mỗi cô và Diệp Từ.

Mình bảo này, cậu có bị bệnh không đấy? Hai người chúng ta đi phó bản?

Ừ.

Diệp Từ, cho dù mình đã cấp năm, có thể mang theo sủng vật, sức chiến đấu tạm xem như là hai người nhưng cậu cũng không thể nào khinh địch như vậy chứ? Lưu Sướng kéo tay Diệp Từ lại, chầm chậm nói hệt như người đi trước hướng dẫn lớp trẻ đi sau: Phó bản của Vận Mệnh khó khó khó dữ lắm, không phải có hai chữ bình thường là nó bình thường thật đâu...

Diệp Từ mỉm cười, nhìn Lưu Sướng vẫn còn đang định bật công tắc thao thao bất tuyệt, lên tiếng ngắt lời: Chúng ta vào thử thôi, có thể đánh thì đánh, dù sao dưới cấp 10 có chết cũng không bị phạt gì, ra thì vào lại vậy thôi.

Chi bằng chúng ta tìm thêm người...

Diệp Từ lại tiếp tục mỉm cười đầy bí ẩn, cô xoay người đi về phía cửa động, nhặt một khúc gỗ lên đốt thành ngọn đuốc, rồi mới quay sang nói với Lưu Sướng: Cậu sợ chết thế sao?

Lưu Sướng nhìn chằm chằm Diệp Từ, gật đầu, vẻ mặt có phần suy tư nhưng cũng hết sức nghiêm túc. Cô mím môi, bước nhanh về phía Diệp Từ: Thôi được rồi! Chết thì chết.

Cho dù Lưu Sướng đã chuẩn bị tinh thần liều chết nhưng cô đang cùng tổ với Diệp Từ, dù có muốn chết e là cũng không thể.

Hai hộ vệ và Boss Saint lần lượt ngã xuống, Lưu Sướng ngẩn ngơ đứng nhìn, bản thân cô lúc này thực sự cảm thấy hình như mình đang nằm mơ.

Lưu Sướng, đến sờ quái này... Không thể phủ nhận, Diệp Từ kéo theo Lưu Sướng đi đánh phó bản, một phần vì muốn giúp cô bạn mình thăng cấp, một phần còn vì muốn thay đổi vận may. Tuy rằng chỉ cần kiên trì là có thể tìm được may mắn trong xui xẻo, dù có đen đến mức nào cũng phải có một lúc may mắn, nhưng ngay cả bản thân cô cũng sợ rằng cái ngày trong mơ kia vẫn còn xa lắm.

À, ừ...

Lưu Sướng ừ một tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn lên trời, thì thấy trần động đen sì một màu, sau đó lại đưa tay nhéo mạnh vào đùi mình. Cơn đau lập tức ập đến chứng minh mọi chuyện đều là thật.

Quả nhiên, Lưu Sướng may mắn hơn Diệp Từ rất nhiều.

Ba con Boss rơi ra được sáu món trang bị màu xanh lam, hai kiện bằng da, hai kiện bằng vải và hai kiện bằng kim loại.

Trang bị màu xanh lam nhận được từ phó bản tốt hơn nhiều so với trang bị đổi được từ linh hạch. Tuy trong sáu món đồ này chẳng có món nào nằm trong bộ trang bị đặc biệt của phó bản Hang Động Băng Giá, nhưng so với những người khác lúc này có thể xem là trang bị tốt có một không hai.

Thuở ban đầu, thợ săn chỉ có thể sử dụng trang bị bằng da, hai món đồ bằng da dĩ nhiên được Diệp Từ giữ lại sử dụng, Lưu Sướng dùng được trang bị bằng vải, nên hai kiện trang bị bằng vải không thể chạy thoát tay cô. Còn hai kiện bằng kim loại, Đổng Âm và Dịch Thương, một người là chiến sĩ, một người là kỵ sĩ, vừa hay có thể dùng được, Diệp Từ định sau khi xong phó bản này sẽ gửi sang cho hai người họ.

Hai món đồ bằng da của cô, một là quần áo, một là bao tay, dù thuộc tính cộng thêm không có nhanh nhẹn hay tốc độ nhưng thế này là Diệp Từ quá hài lòng rồi. Cô lập tức thay đổi trang bị, sau đó xử lý hết đám quái con bên cạnh, chuẩn bị rời khỏi phó bản.

Lưu Sướng cực kỳ kích động nhìn chằm chằm món trang bị màu lam trên tay mình, cô vuốt ve nó một lúc mới chợt nhớ ra chuyện gì đó, nói: Tiểu Từ, cậu có thể một mình 'xử' hết phó bản này sao?

Diệp Từ ngẩng đầu nhìn Lưu Sướng, cười đáp: Còn có cậu nữa mà.

Lưu Sướng gật đầu, xấu hổ cười nói: Ừ, cũng đúng.

Tuy miệng nói vậy nhưng bản thân Lưu Sướng cũng biết thực lực của mình đến đâu. Tuy cô có sủng vật, nhưng lực tấn công chẳng đáng là bao, sủng vậy của cô cũng chỉ mới cấp một, rất dễ bị giết chết. Ban nãy cô cũng có tấn công, có điều vì thời gian chờ để sử dụng quá lâu, thành ra cô và sủng vật của mình chẳng góp sức được gì.

Còn Diệp Từ lại không giống thế, ban nãy cô thấy có lúc Diệp Từ tấn công ghi được hơn 500 điểm.

Dù ban nãy là cô và Diệp Từ đánh hạ phó bản này, nhưng cô tin chắc dù Diệp Từ có đi một mình cũng có thể giải quyết được. Nói không chừng cũng chẳng kém cái người thần bí ngày hôm qua đã solo giải quyết phó bản đầu tiên đâu.

Lưu Sướng nghĩ đến đây, bỗng nhiên sững sờ, cô vừa định hỏi tiếp thì nghe thấy Diệp Từ nói: Vẫn còn sớm, chúng ta đánh thêm mấy lần nữa đi.

Lưu Sướng ngẩn người một lúc, gật đầu, nuốt câu mình định hỏi vào bụng, bước theo Diệp Từ ra khỏi phó bản, sau đó lại một lần nữa tiến vào phó bản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!