Chương 1: Sống lại

Editor: Hina

Diệp Từ ngồi trên sân thượng của tòa nhà tập đoàn Quang Vinh.

Bên cạnh cô là chiếc cúp á quân mà cô vừa nhận được tại giải thi đấu PVP cá nhân

- Giới Vương Giả lần thứ hai.

Cúi đầu, liếc mắt nhìn chiếc cúp bằng thủy tinh, Diệp Từ cảm thấy lòng mình thật trống rỗng.

Cô sờ túi áo khoác, lấy ra bao thuốc lá mình vừa mua.

Diệp Từ chưa từng hút thuốc, nhưng hôm nay cô rất muốn thử một lần.

Ngậm lấy một điếu, có chút không quen tay đốt lên một đầu thuốc, Diệp Từ hít một hơi thật sâu, rồi lập tức bị sặc ho khan dữ dội. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, cố gắng nặn ra một nụ cười.

Ba mẹ, con làm được rồi. Nhưng sao, con lại không cảm thấy vui? Cô từ từ đưa mấy ngón tay thon dài của mình cầm lấy chiếc cúp, đưa lên không trung, rồi hét to với giọng đã khàn khàn.

Hai người xem, con đã lấy được cúp, con đã là một người mạnh mẽ, con đã bước lên đỉnh cao nhất, nhưng sao, một chút sung sướng cũng không có!

Ở thành phố đường rộng người đông, trong buổi tối mông lung mơ hồ, có ai sẽ quan tâm đến một người nhỏ bé như cô.

Diệp Từ đưa tay che lấy mặt, giật mình phát hiện gương mặt mình vẫn khô khốc, một giọt nước mắt cũng không rơi. Cô đau đớn gào lên: Đây là sự trừng phạt của tôi? Tôi vì muốn mình mạnh mẽ, đã vứt bỏ tất cả, nên bây giờ ông trời, ông đang trừng phạt tôi sao?

Sau đó, cô quá ức chế mà bật cười.

Tôi vì sao lại vứt bỏ tất cả? Vì sao lại muốn trở nên mạnh mẽ? Thật ra đều vì mọi người đã vứt bỏ tôi. Tôi vì muốn có ngày hôm nay mà đã làm những gì? Bức ba mình tức chết, khiến mẹ mình đau lòng mà đến nơi đất khách quê người, tách khỏi tất cả bạn bè, tiếng xấu đồn khắp nơi. Tôi cứ tưởng mình là hạc giữa bầy gà, không ai có thể hiểu tôi được, nhưng thật ra, tôi là một người ích kỷ.

Mà bây giờ…

Diệp Từ nhắm mắt lại, trong đầu xuất hiện hình ảnh bối rối của mình khi bị người trong ban tổ chức từ chối bản đăng ký dự thi. Đơn giản vì cô không có đồng đội, cô không có bạn bè.

Vận Mệnh không cần một cá nhân mạnh mẽ, vì nếu đã là một người mạnh mẽ sẽ không tách rời khỏi người xung quanh. Cô Diệp, thật ngại quá, điểm tinh túy của cuộc thi chính là thi đấu theo tập thể, hiện giờ chưa có đoàn thể nào nhận cô, chúng tôi chỉ có thể từ chối bản đăng ký dự thi của cô.

Chưa có đoàn thể nào chịu nhận cô…

Haha, dĩ nhiên rồi, làm sao có người nào dám nhận cô chứ!

Cô là nữ Pháp Sư đứng đầu trò chơi, nhưng cũng đồng thời là Pháp Sư nổi tiếng thâm độc và tàn nhẫn nhất. Trong mười năm cô chơi trò Vận Mệnh, thậm chí cô còn chưa từng giúp đỡ bất cứ người nào.

Không chỉ trong trò chơi, mà cả trong cuộc sống hàng ngày cô cũng tàn nhẫn và ích kỷ như vậy.

Diệp Từ lấy di động ra, trong máy cô không có nhiều số điện thoại lắm, lúc này cô cảm thấy mình cực kỳ cô đơn, cô muốn tìm một người để trò chuyện, bất cứ người nào cũng được.

Xin lỗi quý khách, số điện thoại này hiện không còn sử dụng.

Xin lỗi quý khách, số điện thoại này hiện không còn sử dụng.

Trong danh bạ điện thoại vốn đã chẳng có bao nhiêu số, nay 90% đều đã không còn sử dụng. Rốt cuộc cô đã bao lâu rồi không liên lạc với mọi người xung quanh?

Cô kéo danh bạ, ngón trỏ dừng lại ở một dãy số, số điện thoại này đối với cô vô cùng thân quen, nó cũng là một chút ấm áp cuối cùng trong lòng cô, anh ấy, anh ấy có còn dùng nó nữa hay không? Cô thoáng do dự rồi ấn vào nút 'Gọi'.

Xin lỗi quý khách, số điện thoại này hiện không còn sử dụng.

Câu nói lạnh như băng từ hệ thống vang lên khiến cô hoàn toàn sụp đổ, thật là buồn cười. Trên thế giới này, sao chẳng còn ai cả vậy? Không khí náo nhiệt ngày xưa không còn nữa, cô đã bị mọi người xa lánh từ rất lâu rồi.

Diệp Từ lảo đảo đứng dậy, ném chiếc điện thoại trong tay đi, gào lên: Không sử dụng! Diệp Từ không cần các người…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!