- Em còn định ngồi trong tủ khóc đến khi nào? Có ra không?
- Mặc kệ em.
- Ta nhấc cằm Thiên Thành, đặt tay lên môi em ấy, màu son mới phải không?
- Anh quên mất, tủ của em mà, tất cả đều là của em.
Ta cứ để cánh tủ mở toang, lẳng lặng quay ra bàn bày tiếp lược đồ trận chiến trên phòng tuyến sông Như Nguyệt. Thỉnh thoảng ta nhìn liếc sang lại thấy Thiên Thành mặt lấm lem sũng nước mắt cũng đang nhìn ta. Em ấy đưa tay quệt nước mắt cũng đến tội, dạo này Thiên Thành nhạy cảm lắm, rất hay hờn dỗi vô cớ và mau nước mắt, ta đã nuông chiều em ấy quá rồi phải không?
- Còn không ra đây với anh.
- Ta kéo Thiên Thành vào lòng.
- Son môi này có vị ngọt hơn trước phải không?
- Ung Châu, Khâm Châu, Liêm Châu?
- "Tiên phát chế nhân". "Ngồi yên đợi giặc không bằng đem quân đánh trước để chặn thế mạnh của giặc".
- Em rất tâm đắc tư tưởng ấy của người (Lý Thường Kiệt).
- Anh biết.
- Em cũng biết. Một ngày nào đó, Quốc Tuấn của em cũng sẽ trở thành một vĩ nhân như thế. Em cảm thấy như vậy. Chỉ là em không chắc rằng em có thể bên anh những tháng ngày oanh liệt nhất của cuộc đời anh hay không. Em sợ rằng tương lai của anh không có em. Vì em là một cô gái bình thường, cuối cùng chỉ có thể đứng từ xa ngưỡng mộ một người phi thường như anh. Anh có biết vì sao em hay đưa tay dọc theo sống mũi anh, lông mày anh không?
Vì em muốn nhớ rõ từng đường nét khuôn mặt anh, môi của em, mắt của em, tất cả đều là của em.
- Vị son lại ngọt hơn trước.
- Thiên Thành lau vết son lem trên khóe môi ta.
- Em biết tại sao anh cười không? Người ta nói con trai sẽ giống mẹ còn con gái sẽ giống cha. Thằng bé, ý anh là con trai chúng ta nó sẽ rất giống em, có phải nó sẽ suốt ngày bám theo anh làm nũng "Quốc Tuấn, em yêu anh" không?
- Em không muốn vì em mà khiến anh phân tâm, em về đây.
- Ngồi yên.
- Khi ta nhắc đến "con trai chúng ta" trông Thiên Thành lúng túng và bối rối lắm, mãi sau này ta mới hiểu tại sao em ấy cư xử như vậy.
- Giai đoạn thứ nhất, tấn công Khâm Châu, Liêm Châu, Ung Châu. Đây chính là những nơi tập trung quân lương của nhà Tống.
- Ngày 27 tháng 10 năm 1075, Vi Thủ An dẫn 700 quân từ Tô Mậu (Quảng Ninh) vào đánh Cổ Vạn, chiếm được trại Cổ Vạn.
Thiên Thành tranh xếp sỏi (để chỉ đường tiến công) với ta, em ấy thích thú với "trò" này lắm. Ra trận thật sự thì quá nguy hiểm nếu em ấy cứ mải mê chăm chăm sao cho xếp sỏi thật đẹp, không khéo tấn công nhầm vào trại của ta.
- Cờ đỏ để chỉ quân ta đã chiếm được trại địch phải không "tướng công"?
"Tướng công", Thiên Thành vừa gọi ta là tướng công, có vẻ như hai đứa bọn ta trông thật giống đám trẻ con chơi trò "vợ chồng". Ta hưởng ứng nhiệt tình theo em ấy:
- "Nương tử" có thể cắm hết số cờ đỏ ấy lên người ta.
- Tiếp theo, các mũi quân phía Tây lần lượt đánh chiếm trại Vĩnh Bình, Thái Bình, các châu Tây Bình, châu Lộc, trại Hoành Sơn.
- Đó là những chiến công của đạo quân bộ do các thủ lĩnh dân tộc thiểu số chỉ huy. Quân Tống bị hút về phía Tây nên lơ là phía Đông, đây chính là kế "Dương Tây kích Đông". Lý Thường Kiệt chỉ huy quân thủy từ Móng Cái (Quảng Ninh) chiếm Khâm Châu mà không phải giao phong một trận nào (30/12/1075).
- 2/1/1076, Liêm Châu thất thủ. Lý Thường Kiệt nhanh chóng đưa quân sang Ung Châu hợp sức với cánh quân của Tôn Đản tấn công thành.
- 10/12/1075, cánh quân đầu tiên do Tôn Đản chỉ huy đã kéo đến Ung Châu. Cánh quân chiếm được Khâm Châu tiến lên Ung Châu. Cánh chiếm được Liêm Châu tiến sang miền Đông Bắc chiếm châu Bạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!