Chương 2: (Vô Đề)

Kể từ lần đó, ta rất hay lui tới Giảng Võ Đường. Phụ hoàng cũng nghi hoặc mà hỏi ta, sao ta ngày càng có hứng thú với võ thuật như vậy, nhưng ta biết người chỉ hỏi như lấy lệ thôi, ta vốn không phải đứa con người quan tâm. Mọi chuyện đều có lí do, vạn vật đều có lí lẽ riêng, không có gì là tự nhiên sinh ra, tự dưng bắt đầu và bỗng nhiên mất đi. Quốc Tuấn vẫn không quan tâm ta là bao, phải nói như thế nào nhỉ, ta nghĩ thế giới của anh ấy chỉ có động và tĩnh.

Những điều tĩnh lặng nghĩa là không tồn tại, những gì chuyển động mới có sự sống, ta đâu có là gì của anh ấy. Ta ngồi đó nhìn anh ấy đã ngẫm nghĩ được rất nhiều điều, đôi lúc cũng cảm thấy nhàm chán nhưng vẫn như bị ma xui quỷ khiến mà đi ngắm người ta lộ liễu như vậy. Lộ liễu nhưng người ta cũng vẫn không thấy ta. Rồi một ngày anh ấy gọi ta lại, thật khác thường so với mọi khi, lại còn bày trò cho ta nghịch nữa.

- Em nhìn thấy những trái ổi trên cao không?

- Trông thật ngon.

- Nhìn ta đây.

Quốc Tuấn nhặt viên đá dưới đất, giương ná gỗ, bắn rơi trái ổi trên cao, ta trầm trồ thán phục.

- Lại đây ta hướng dẫn em. Có hai cách cầm ná, cách thứ nhất mà nhiều người hay cầm, cầm như cầm cán dao, chắc em chưa bao giờ cầm dao đúng không? Vậy càng tốt vì cách này khi kéo căng dây dễ bị rung lắc dẫn đến đi sai mục tiêu. Em nên để một phần tay lên hai chạc, nó sẽ giữ thăng bằng hơn khi bắn. Còn ngắm bắn thì sao, em muốn bắn chính xác thì cần xác định ba điểm thẳng hàng: viên đá, hai khe ná và đích. Em thử đi.

- Ngắm bắn chuẩn xác với ta là chuyện nhỏ.

Thú thật lần đầu bắn ta cũng hơi run, không phải ta sợ bắn chệch, vì anh ấy ở ngay bên cạnh ta, cũng may ta đã bắn hạ trái ổi ấy. Quốc Tuấn khoanh tay tâm đắc, ra dáng một ông thầy, tự khen lấy mình: "Danh sư xuất cao đồ".

Ta cứ mải mê với món đồ chơi đó, một quả, hai quả, rồi sạch sành sanh cây ổi đó, ta cẩn thận xếp vào đầy hai lẵng kéo lê đến chỗ Quốc Tuấn khoe chiến lợi phẩm. Quốc Tuấn nhìn ta thất thần vừa lúc đó tiếng hét của vị sư phụ vang lên: "Ai đã hái hết ổi trên cây?". Quốc Tuấn cốc đầu ta: "Em gây chuyện rồi đó biết không".

Sư phụ quở trách Quốc Tuấn nhưng do ta đứng từ xa nên không nghe thấy rõ sư phụ đó nói gì, anh ấy mặt không biến sắc, rất ngạo nghễ và ngang tàn. Hậu quả là Quốc Tuấn nhận thay tội cho ta, bị bắt phạt đứng tấn, trên vai là chiếc đòn gánh với hai thùng ổi. Đợi vị sư phụ đó đi khuất ta chạy ra chỗ Quốc Tuấn ngập ngừng kéo áo: "Xin lỗi anh". Quốc Tuấn làm bộ mặt lạnh không thèm đáp. Ta vẫn năn nỉ anh ấy: "Ta xin lỗi mà". Quốc Tuấn tức giận nhìn ta, gằn từng chữ:

- Là lỗi của ta. Em

- hãy

- tránh

- xa

- ta

- ra.

Ta rụt tay lại, ngồi xuống tảng đá gần đó. Có thể anh ấy không ưa ta nhưng chưa bao giờ lớn tiếng với ta như vậy.

- Anh ghét em đến vậy ư?

- Ta không hiểu sao nước mắt cứ thế lã chã rơi. Ta đưa tay quệt nước mắt.

- Vì em là hoàng nữ của quan gia phải không?

- Đừng nghĩ ngợi linh tinh.

Ta và anh ấy cứ nhìn nhau như thế rất lâu, rốt cuộc anh ấy nghĩ gì? Vì ta nghịch ngợm mà làm liên lụy đến Quốc Tuấn nên từ nay ta sẽ không làm phiền Quốc Tuấn nữa, sẽ không theo anh ấy đến Giảng Võ Đường nữa. Nhưng khi đó trời bắt đầu nhá nhem tối, ngay cả ta cũng thấy bụng đói cồn cào, vậy mà anh ấy vẫn bị bắt đứng phạt. Ta liền lén mang màn thầu cho Quốc Tuấn.

- Anh có đói không.

Quốc Tuấn lắc đầu.

- Anh không ăn em không đi đâu.

- Ta xé mẩu bánh đút cho anh ấy. Ta luôn phải ngước nhìn lên khi nói chuyện với Quốc Tuấn vì anh ấy cao hơn ta cả cái đầu. Nhưng giờ vì anh ấy phải đứng tấn nên ta đứng vừa tầm mắt anh ấy.

- Anh không có ý đó đâu.

Ta lơ đãng nhìn yết hầu anh ấy mà nuốt nước bọt ừng ực, trong đầu ta đang nghĩ ngợi linh tinh chuyện quái gì đây? Đến khi Quốc Tuấn gọi ta, ta mới như bừng tỉnh. Chắc đó cũng là lần đầu tiên ta ý thức được giữa con trai và con gái có những điểm khác biệt đến vậy.

Ta năm ấy vẫn còn là cô gái nhỏ không hiểu chuyện, ta suy nghĩ đơn giản thế này. Mẫu hậu ta bị phế ngôi, người thay thế vị trí đó là Thuận Thiên hoàng hậu, hoàng tỷ của mẫu thân ta. Vậy không phải chính bà ấy đã cướp ngôi vị của mẫu thân ta sao. Hơn nữa ta vốn không có chút thiện cảm nào với bà ấy vậy nên ta luôn tìm cách né tránh. Nhưng dù sao trước mặt bà ấy, ta vẫn là bề dưới, phận con cháu nên không dám hỗn hào, vả lại quyền thế bà ấy khắp hậu cung này ai dám sánh bằng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!