Tư Mã Uyển Như vừa mua mấy miếng vải từ tiệm vải đi ra. Nàng ta đi rất chậm, cảm giác như có người đang theo dõi mình.
Đỗ Thành Minh tự rót cho mình một cốc trà, hắn mỉm cười, ngửi hương trà, ngắm những hạt cát li to đang chảy trong chiếc đồng hồ cát bên cạnh, tâm trạng vô cùng sảng khoái. Tô Tiểu Bồi có thể nằm trong chiếc quan tài đó bao lâu đây? Ả có sợ hãi không? Ai mà không sợ chứ? Hắn không kìm được nở nụ cười. Không biết chuyên gia tâm lý phải chịu sự giày vò thế nào mới mắc chứng sợ hãi đây, có gì không giống so với nữ nhân bình thường? Hắn thực sự rất muốn biết.
Hắn uống rồi đặt chiếc cốc xuống. Hắn nghĩ hắn sẽ sớm biết thôi.
Quan tài thực sự không phải là nơi người sống nên ở.
Đây là kết luận Tô Tiểu Bồi rút ra sau khi nằm được một lát. Rất tối tăm, bức bối, còn có mùi hơi là lạ. Một hồi sau khi quan tài được đậy nắp, thứ mùi đó càng lúc càng rõ, trong lòng Tô Tiểu Bồi khẽ xáo động, cô móc ra một viên linh đan Nhiễm Phi Trạch cho rồi nuốt xuống. Viên đan chẳng dễ ăn, mùi vị cũng là lạ. Cô ghét uống thuốc, cũng ghét quan tài, tất cả món nợ này phải tính hết lên đầu Đỗ Thành Minh mới được.
Tô Tiểu Bồi duy trì nhịp thở, tuy đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng vẫn cảm thấy không khí càng lúc càng ngột ngạt, không gian hẹp dần đi, thậm chí có thể cảm nhận được cảm giác bức bách của bùn đất xuyên qua tấm quan tài. Tô Tiểu Bồi hiểu rõ tất cả những điều này đều là phản ứng tâm lý mà cô cần phải khắc phục.
Tô Tiểu Bồi lại lần sờ hai viên đá nhỏ đeo trên cổ tay, lẩm nhẩm đọc bảng cửu chương, sau đó nhớ lại những bệnh nhân và vụ án đã qua tay cô. Chẳng biết đã bao lâu trôi qua rồi nhưng cô vẫn cảm thấy thời gian dài dằng dặc, cô nhắc nhở bản thân mình không được lo lắng, sốt ruột, phải thật nhẫn nại.
Nhiễm Phi Trạch ở bên ngoài cảm thấy mình tương đối nhẫn nại, vậy mà trong lúc chạy qua chạy lại liên lạc, an bài cũng đã thuận chân đá đổ ba thân cây, còn có cảm giác lồng ngực bực bội, hoảng hốt. Dựa vào tình hình Tô Cẩm nói, chàng đã nắm rõ trong mỗi viện, mỗi phòng ốc có bao nhiêu người, bao nhiêu con tin, bao nhiêu tên cướp. Sở dĩ không nói cho Phủ doãn đại nhân và Tần Đức Chính là bởi lúc này quan sai đang vây quanh am miếu, chờ thời cơ hành động, toàn bộ sức chú ý của bọn cướp đều đổ dồn về phía bọn họ, thứ chàng cần chính là điều này, chỉ khi bọn cướp xác định nhầm đối thủ, bọn họ mới có cơ hội tấn công, khiến bọn chúng trở tay không kịp.
Người đồng ý giúp sức của các phái sớm đã vào vị trí mai phục, việc này không cần nhiều người, mà quan trọng nhất là thân thủ phải tốt, có sức phối hợp. Không những phải bắt được bọn cướp, mà còn phải bắt được cả Đỗ Thành Minh.
Nhiễm Phi Trạch có cảm giác Đỗ Thành Minh sẽ đến. Đó không chỉ là suy đoán của Tô Tiểu Bồi, mà chàng cũng thực sự nghĩ như vậy. Lần này hắn không bày ra thi thể dọa người, mà đổi sang ép buộc, giằng co, tấn công phòng thủ. Đây là một việc hết sức phức tạp, phải có kế hoạch chu toàn, cái khó là phải phòng được sự tần công, bảo toàn đường lui. Nếu chỉ đơn giản là đòi ngân lượng hay thiêu trụi am miếu thì đương nhiên không phải là việc Đỗ Thành Minh muốn làm, vậy rốt cuộc hắn muốn gì?
Hay chỉ muốn để Tô Tiểu Bồi nếm thử dư vị bị chôn sống? Điều này thực không sao hiểu nổi. Hắn làm lớn chuyện như vậy, thì sau này thu dọn thế nào?
Nhiễm Phi Trạch thử suy đoán cách nghĩ của Đỗ Thành Minh, chàng đặt địa vị của mình vào Đỗ Thành Minh, nếu như chàng là hắn, chàng sẽ làm thế nào? Chàng biết Tô Tiểu Bồi hay dùng đầu óc của Đỗ Thành Minh để nghĩ xem hắn muốn làm gì, như vậy sẽ đoán ra được bước tiếp theo của hắn, cách này thực không dễ chút nào. Lúc này Nhiễm Phi Trạch đã thể nghiệm được độ khó của nó, vì chàng không phải là Đỗ Thành Minh, khó có thể tưởng tượng ra được người như thế nào mới có thể độc ác, tàn nhẫn đến mức dùng quan tài chôn sống để dọa dẫm, giày vò một cô nương.
Chàng không thể làm được chuyện độc ác, tàn nhẫn này, cho nên khi thử phương pháp này, chàng chỉ thấy sốt ruột, nhưng chàng biết chắc chắn Đỗ Thành Minh còn có kế hoạch khác. Hắn nhất định là đang ở đây, hắn muốn nhìn thấy tất cả những điều này diễn ra và kết thúc một cách thuận lợi. Phải làm thế nào để đám cướp này có thể toàn thân rút lui? Phải chăng Đỗ Thành Minh sẽ dùng bọn chúng để thu hút sự chú ý, sau đó tự mình thoát thân?
Nhưng hắn làm thế nào đảm bảo chắc chắn sau khi bị bắt, những tên cướp này không tiết lộ manh mối của hắn?
Lẽ nào, hắn định giết sạch người trong am miếu này, bao gồm cả con tin và đám cướp?
Nhưng Tô Tiểu Bồi thì sao? Nàng cũng ở trong đó, nàng bị ép nằm trong quan tài, chàng còn tận mắt nhìn thấy bọn chúng đóng chốt trên nắp quan tài lại. Đỗ Thành Minh định để Tô Tiểu Bồi hưởng thụ xong nỗi sợ hãi trong quan tài rồi chết sao?
"Rắc" một tiếng. Nhiễm Phi Trạch bẻ gãy một cành cây, chàng không dám nghĩ nữa, nhưng lại buộc phải nghĩ. Lúc này chàng không thể hoảng sợ được, Tiểu Bồi đã giao tính mạng của nàng cho chàng, chàng không thể hoảng sợ.
Nhiễm Phi Trạch lại đi một vòng xung quanh am miếu, xác nhận mọi thứ đều rất yên ả, không xảy ra chuyện gì dị thường. Quan phủ bên kia rất bận rộn, căng thảng, Phủ doãn đại nhân đã rời khỏi, đích thân đi xoay xở ngân lượng, giao lại hiện trường cho Tần Đức Chính điều hành. Tần Đức Chính an bài, điều động tất cả những nhân thủ có thể dùng được bao vây nghiêm ngặt am miếu, thậm chí mỗi đầu tường đều sắp xếp người cẩn thận thò đầu vào quan sát động tĩnh bên trong.
Có điều tình hình báo về đều là bọn cướp và con tin đang ở trong nội viện, không nhìn thấy người, nhưng vì truyện trèo tường tấn công trước đó nên họ tin là bọn cướp cũng đang quan sát họ, mọi người không một ai dám manh động.
Cổng chính của am miếu đang mở, nhưng nhìn vào trong chẳng thấy được gì, chiếc quan tài nhốt Tô Tiểu Bồi kia bị thả vào trong hố đã được đào từ trước, lúc này hoàn toàn yên tĩnh, không có chút động tĩnh. Tô Tiểu Bồi không gõ vào quan tài, cũng không kêu cứu. Làm đương sai nhiều năm như vậy rồi nhưng đây là lần khiến Tần Đức Chính cảm thấy lo lắng nhất. Một canh giờ trôi qua thật lâu.
Chẳng dễ dàng gì, nha sai phụ trách tính giờ mới đến báo: "Đại nhân, thời gian sắp đến rôi."
Tần Đức Chính xốc lại tinh thần, vội lớn tiếng quát vào trong am miếu: "Thời gian đến rồi, đã một canh giờ trôi qua, mau thả người!"
Tất cả bổ khoái, quan sai đều căng thẳng tinh thần, toàn lực cảnh giác, Tần Đức Chính quát liền hai lần, cửa ngách miếu mới có bốn người bước ra, là hai vị cô tử và hai tên cướp bịt mặt.
Nhiễm Phi Trạch thấy vậy, trong lòng bỗng thắt lại, số người được phóng thích này không giống như đã thương lượng lúc trước, đối phương đã thay đổi chủ ý, Đỗ Thành Minh quả nhiên là đang ở đây. Mà lý do duy nhất khiến hắn làm trái với điều kiện đã đàm phán chính là, hắn không hề bận tâm đến chuyện xung đột, cũng chẳng bận tâm đến chuyện nãy giờ vẫn khiến chàng bực bội.
Không sai, nếu như Đỗ Thành Minh đang khống chế việc hành sự của đối phương, vậy thì hắn phải hiểu rất rõ trong tình thế cấp bách này, bọn chúng giở trò thì người bị chọc giận sẽ không phải là quan sai, vì quan sai sợ trách nhiệm, sợ con tin chết, chỉ có Nhiễm Phi Trạch chàng mới một lòng một dạ bận tâm đến Tô Tiểu Bồi. Mà chọc giận Nhiễm Phi Trạch chàng, hậu quả xấu nhất chính là chàng sẽ bất chấp tất cả mà đập chết hai tên cướp áp giải con tim kia, xông vào trong kéo Tô Tiểu Bồi ra khỏi quan tài.
Khiến chàng sốt ruột thì chàng thực sự sẽ làm như vậy.
Nhưng Đỗ Thành Minh không bận tâm, việc này nói lên điều gì?
Nhiễm Phi Trạch nhanh chóng ra hiệu cho Tô Cầm, nàng ta gật đầu, biểu thị đã hiểu rõ. Sau đó nàng ta tiến đến gần phía cửa, như thể đang đợi tỷ muội đồng môn của mình được thả ra ngoài, quan sai bên cạnh không chặn nàng ta, mọi người đều thẳng nhìn chằm chằm về phía cửa, không ai quan tâm tới nàng ta cả.
Tần Đức Chính cũng thấy sự việc diễn ra không đúng với thỏa thuận, liền quát lớn một tiếng: "Đã nói là thả sáu người cơ mà."
Hai tên cướp bịt mặt kia dùng đao khống chế hai vị cô tử đi gần đến phía cửa, nghe thấy vậy liền cười lạnh một tiếng: "Bọn ta đổi chủ ý rồi. Vẫn như lúc đầu nói, một canh giờ thả một người." Ngữ khí đó như thể đang cười nhạo sự ngu ngốc của Tô Tiểu Bồi và các quan sai. Mạng người nằm trong tay bọn chúng rồi, lẽ nào không phải bọn chúng nói sao làm vậy ư!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!