Lúc cùng ăn sáng với Phó Ngôn, Giang Vĩ Anh nói muốn gặp con trai của Trang chủ, trong tiệc mừng đầy tháng ông ta còn từng ôm cậu bé, đến giờ Thất Sát trang xảy ra những chuyện này, ông ta nên gắng sức quan tâm hơn đến đứa trẻ này. Phó Ngôn không tiện từ chối, liền sai người gọi Phương Lý thị đưa con trai cùng đến dùng bữa sáng. Đứa bé ba tuổi rất đáng yêu, Tiêu Kỳ và Giang Vĩ Anh chơi đùa với cậu bé một lúc lâu, lại hỏi Phương Lý thị rất nhiều vấn đề về sở thích của đứa trẻ.
Một bữa cơm ăn rất lâu vẫn chưa xong, mãi cho đến khi có bộc nhân đến bẩm, nói là La Y môn và Thiết Tụ sơn trang có người đến bái kiến, mới kết thúc.
Phó Ngôn nghe thấy vậy, nói với Giang Vĩ Anh: "Chắc chắn là thư gửi đi đêm qua bọn họ đã nhận được rồi nên đến để hỏi chuyện."
Giang Vĩ Anh vội nói: "Ta và cậu cùng ra gặp." Phó Ngôn gật đầu, hắn ta đang có ý này, chỉ cần Giang Vĩ Anh và Tiêu Kỳ không rời khỏi phạm vi giám sát của hắn ta, hắn ta sẽ cảm thấy yên tâm hơn.
Mọi người cùng nhau đến đại sảnh nghị sự, Phó Ngôn liền nói tới chuyện đêm qua Phương Bình bị tấn công trọng thương, Giang Vĩ Anh cũng nói ông ta đã cứu đươc Phương Bình, cũng phái người đem thi thể vận chuyển đến trấn Võ tìm Thần Toán môn đối chất. Thiết Tụ sơn trang và La Y môn nghe thấy thế, liền cất tiếng mắng chửi, không ngừng bài xích Thần Toán môn vô sỉ.
Mọi người trò chuyện một hồi, bàn bạc xem mấy chuyện này nên làm thế nào… Nói gần nửa ngày, lại có bộc nhân đến báo, Nhật Nguyệt sơn trang và hai đại phái khác cũng phái người đến.
Phó Ngôn nhìn sang Giang Vĩ Anh, vì Nhật Nguyệt sơn trang và hai phái này vốn không có giao tình tốt lắm với Thất Sát trang, nhưng lại có quan hệ thân thiết với Huyền Thanh phái. Giang Vĩ Anh nói: "Chuyện này trọng đại, tối qua ta đã phái đệ tử đi báo tin, để các môn phái đều đến, giúp lão Trang chủ đòi lại công đạo."
Trong lúc nói, bọn người La Hoa của Nhật Nguyệt sơn trang cũng đã đi vào, Phó Ngôn nảy sinh cảnh giác, rõ ràng Phương Bình bị tấn công, vì sao Giang Vĩ Anh lại nói là đòi lại công đạo cho lão Trang chủ? Có lẽ chuyện này có liên quan đến cái chết của Trang chủ, Thần Toán môn vì thế mới báo thù, ông ta nghĩ như vậy nên mới nói thế chăng? Hay là, ông ta có ý ám chỉ chuyện khác?
Phó Ngôn không phản đối, mượn việc cúi đầu uống trà dùng ánh mắt ra hiệu cho thủ hạ bên cạnh, thủ hạ đó đi ra ngoài, một lát sau ở cửa nói có chuyện cần bẩm báo. Phó Ngôn mượn cớ đi ra ngoài, xung quanh không có ai, hắn ta vội dặn dò tăng cường tuần tra trong trang, lại bảo người đến phòng Phương Bình xem sao. Còn chưa dặn được mấy câu, Tiêu Kỳ đã ra ngoài gọi hắn ta vào, nói mọi người đang bàn đến trọng điểm của sự việc lần này, bảo hắn ta mau quay lại. Trong lòng Phó Ngôn có dự cảm không lành, nhưng chẳng có cách nào, chỉ đành nói với thủ hạ kia: "Làm như lời ta nói đi." Sau đó, cùng Tiêu Kỳ vào trong.
Trong đại sảnh, Giang Vĩ Anh đang nói hành động lần này của Thần Toán môn chắc chắn là muốn báo thù vì chuyện Cửu Linh Đạo chưởng bị chết oan. Người của Thiết Tụ sơn trang cười lạnh, nói có phải là bị oan không hãy còn chưa chắc chắn. Giang Vĩ Anh lại nói ông có lý của ông, bà có lý của bà, nếu như chỉ đánh võ miệng thì oán thù này sao có thể giải được?
Nếu muốn khiến cho Thần Toán môn tâm phục khẩu phục thì phải giải được câu đố trong cái chết của Trang chủ Phương Đồng, mới có thể triệt để giải quyết được việc này.
Phó Ngôn nhìn Giang Vĩ Anh chằm chằm. "Ta vẫn cảm thấy hung thủ là Cửu Linh Đạo chưởng, sự thực rõ rành rành, Giang Chưởng môn lại có cao kiến gì?"
Giang Vĩ Anh chậm rãi đáp: "Nếu như ông ấy không phải là hung thủ thực sự thì sao? Chúng ta bị quấn quanh ở chỗ này, trái lại khiến cho hung thủ thực sự được tiêu dao."
Phó Ngôn không nói gì, hắn ta nhớ đến kẻ từng dạy hắn khắc chế, nói chuyện càng ít, sơ hở sẽ càng không dễ bị bại lộ, càng lúc căng thẳng quan trọng thì càng phải bình tĩnh. Hắn buộc bản thân phải bình tĩnh, Giang Vĩ Anh lại tiếp tục nói: "Chúng ta hãy đổi góc độ khác để nghĩ, nếu hung thủ thực sự không phải là Cửu Linh Đạo chưởng, vậy thì chính là có người đã giết Trang chủ rồi đổ tội cho ông ấy, điều này ắt có dự mưu từ sớm, bởi vì binh khí của Cửu Linh Đạo chưởng khá đặc biệt, nếu muốn đổ tội cho ông ấy, ắt phải chuẩn bị binh khí thích hợp trước, như vậy sau khi sự việc xảy ra mới có thể tránh qua được cửa ải kiểm tra vết cắt. Khi đó Nhiễm Phi Trạch muốn kiểm tra vết cắt, cũng phải chuẩn bị mấy ngày mới tìm được vật sắc gần giống nhau. Ngoài ra, hung thủ này ắt là người khá hiểu về Phương Trang chủ, biết được quan hệ của ông ấy và Cửu Linh Đạo chưởng, biết được hai người bất hòa, hắn cũng phải hiểu rõ về Cửu Linh Đạo chưởng, biết được tình trạng binh khí và hành tung của ông ấy, chuyện này mới có thể thành được."
Phó Ngôn cụp mắt xuống, hơi cúi đầu, hắn ta cảm thấy sắp không khống chế nổi biểu cảm trên mặt mình nữa, nhịp tim của hắn cũng đập rất nhanh.
Giang Vĩ Anh tiếp tục nói: "Có được binh khí rồi, còn một vấn đề nữa phải giải quyết, chính là động thủ. Phương Trang chủ võ nghệ cao cường, lại rất cảnh giác, nếu không phải là người thân quen e là khó lại gần được, cho dù là thân quen cũng không cách nào đảm bảo một đòn là thành công ngay, một khi Phương Trang chủ động thủ phản kháng, vậy thì vết cắt có lẽ đã khác rồi.
Hơn nữa, nơi động thủ là ở trong trang, hung thủ tuyệt đối không thể để Trang chủ có cơ hội gọi người đến, mức độ khó khăn này, tin chắc là chư vị ngồi đây đều hiểu rõ."
Mọi người lần lượt gật đầu.
"Cho nên, điểm cực kỳ quan trong ở đây là, hung thủ làm thế nào mà thành công? Bỏ thuốc có lẽ là cách dễ dàng nhất."
Trong lòng Phó Ngôn vang lên một tiếng loảng xoảng.
Người của Thiết Tụ sơn trang ở bên kia nhíu mày. "Nhưng Phương Trang chủ đã qua đời lâu rồi, sợ là cũng không kiểm nghiệm ra được chất độc gì. Hơn nữa, không bằng không cứ, mở quan tài kiểm tra thi thể cũng là đại bất kính đối với người chết."
Giang Vĩ Anh gật đầu: "Ngụy đại hiệp nói rất có lý."
Thiết Tụ sơn trang lại nói: "Giang Chưởng môn là lấy giả thuyết Cửu Linh Đạo chưởng vô tội để suy đoán chuyện này, theo ta thấy, chính là bỏ dễ cầu khó, khiến sự tình càng vòng vèo, phức tạp hơn. Nếu dựa vào suy đoán ban đầu, Cửu Linh Đạo chưởng lẻn vào Thất Sát trang, lén tấn công Phương Trang chủ ở thư phòng, với võ nghệ của Cửu Linh Đạo chưởng, thêm vào đó Phương Trang chủ không phòng bị, một đòn thành công ngay cũng là có khả năng.
Sau đó Phương quản sự nghe thấy tiếng chuông, chạy đến, nhìn thấy một góc đạo bào của Cửu Linh Đạo chưởng chạy trốn sau khi hành hung xong, có nhân chứng, có vết cắt vật chứng. Mà sự việc chứng minh mình không có mặt ở hiện trường của Cửu Linh Đạo chưởng, kỳ thực cũng rất miễn cưỡng, ai có thể chắc chắn khẳng định là vào Linh Lung trận rồi thì không thể ra khỏi núi giữa đường?"
Phó Ngôn bên cạnh gật đầu, nhìn Giang Vĩ Anh. Thiết Tụ sơn trang lại nói: "Không thể có chuyện Thần Toán môn kêu oan thì thực sự là oan uổng được, phàm chuyện gì cũng phải dựa vào chứng cứ thực, chớ đoán bừa suy bậy. Cửu Linh Đạo chưởng chết trong Lung Linh trận, đó là vì bị trúng ám khí trong trận pháp, mọi người chúng ta cũng tận mắt nhìn thấy, tuy có người nói chiếc tiễn đâm vào trái tim sâu hơn những chiếc khác, có hơi kỳ lạ, nhưng trước mắt chưa bắt được hung thủ, cũng không có bất cứ manh mối nào, chỉ là tưởng tượng suy đoán, thực sự không thể nói là có người hãm hại Cửu Linh Đạo chưởng. Hơn nữa, Thần Toán môn suy đoán Thất Sát trang hại chết Cửu Linh Đạo chưởng, nhưng mọi người đều biết, Cửu Linh Đạo chưởng võ nghệ cao siêu, Phó đại hiệp và Phương đại hiệp còn cả hai đệ tử khác của bọn họ ở trong trận hôm đó, làm sao có thể là đối thủ của Cửu Linh Đạo chưởng? Cửu Linh Đạo chưởng sao có thể vô thanh vô tức bị đâm mất mạng? Điều này có chút tương tự với cái chết của Phương Trang chủ, lẽ nào Cửu Linh Đạo chưởng lúc đó cũng bị hạ thuốc?"
La Y môn cũng nói: "Lời này có lý, nhìn có vẻ như quá mức trùng hợp, nhưng nếu như không có chứng cứ, thực sự không tiện đoán bừa, nếu chúng ta nản chí trước, sợ là sẽ trúng ý của Thần Toán môn kia. Bọn họ kêu oan, chính là muốn điều này. Nếu như tự chúng ta cũng không giữ vững được lập trường thì làm sao có lý để đòi bọn họ cho câu trả lời?"
Phó Ngôn lại gật đầu, rất muốn phụ họa mấy câu tăng thêm hiệu quả, nhưng hắn ta vẫn nhẫn nhịn.
Lúc này Giang Vĩ Anh nhìn Tiêu Kỳ, Tiêu Kỳ khẽ gật đầu, kề vào tai ông ta, nhỏ tiếng nói: "Chắc là xong chuyện rồi, vừa nãy Nhiễm Phi Trạch có làm thế tay ra hiệu ngoài cửa sổ."
Giang Vĩ Anh gật đầu, chuyển hướng sang mọi người. "Chư vị nói đều có lý, ta vốn cũng không nghĩ đến chiêu hạ thuốc trúng độc này, trước đó tất cả các đầu mối đều chỉ sang hướng Cửu Linh Đạo chưởng, ta cũng dựa vào những manh mối đó để suy đoán, nhưng xác thực trong đó có nghi vẫn trùng trùng, chư vị cũng đều đã biết, nếu không thì mọi người cũng sẽ không vất vả kiểm tra vết cắt, cũng sẽ không vất vả chạy vào Linh Lung trận một chuyến.
Nhưng sự tình xảy ra càng nhiều, sơ hở của hung thủ lộ ra càng lớn, chuyện hạ thuốc này là mãi đến đêm hôm qua ta mới biết rõ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!