Chương 9: (Vô Đề)

Sinh ra làm cá, cũng khó lòng thoát khỏi nỗi khổ của kiếp sáng tám chiều năm (đi học từ 8 giờ sáng).

Thao Tố vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nhấm nháp bữa sáng là mấy con cá khô nhỏ, vừa cẩn thận nhớ lại xem mình có quên mang gì không. Đồng phục cậu vẫn mặc trên người không cởi, cặp sách cũng đã thu dọn xong, hình như không thiếu gì cả. Tốt lắm, tâm thế rốt cuộc cũng an tường, thế là cậu khẽ nhắm mắt lại... và suýt chút nữa ngủ quên mất hơn nửa tiết học sáng nay.

Đến khi Thao Tố bừng tỉnh, hớt hải chạy đến khu dạy học thì lại gặp khó khăn: Phòng 4C-311 là chỗ nào? Mà tiết này là môn gì ấy nhỉ? À, là môn đại cương "Tư tưởng đạo đức con cá".

Cậu không hiểu môn này lắm, nhưng cậu nghĩ cứ tìm chỗ nào có nhiều cá là được. Rốt cuộc khi đi đến phòng học dưới nước, cậu thấy một vị giáo sư đang thao thao bất tuyệt giảng giải: "Là một con cá có đạo đức, chúng ta phải giỏi nói 'Không' trước những cám dỗ xấu xa, phải ngăn chặn những hành vi bất lương từ trong trứng nước..."

Lúc này, một chú cá bống vàng nhịn không được giơ vây hỏi: "Thưa giáo sư, thế nào là cám dỗ xấu xa? Hành vi bất lương là gì ạ?"

"Sắc đẹp, tiền tài, h*m m**n ăn uống." Giáo sư trả lời chắc nịch, "Thích ngủ nướng, ham ăn, mê trai, vân vân."

Thao Tố — kẻ trúng kế gần hết danh sách trên — lặng lẽ giấu nhẹm túi đồ ăn vặt mang trộm theo vào góc, thở dài một hơi. Cậu bỗng muốn trốn học quá.

Hàu sống ngon như vậy, sao có thể không ham ăn cho được?

Đi ngủ thoải mái như vậy, sao có thể không ham ngủ cho được?

Còn về "sắc đẹp" và "mê trai" là cái gì?

Thao Tố không hiểu lắm, nên cậu lén hỏi chú cá bống vàng trông có vẻ rất sành sỏi bên cạnh. Cá bống vàng quả nhiên rất hiểu biết, lát sau liền lấy ra một cành hoa lan tử la quý giá mà mình cất giữ bấy lâu, khoe khoang lắc qua lắc lại trước mắt Thao Tố, rồi cực nhanh cất đi như sợ cậu chạm vào làm hỏng.

Thao Tố thấy vậy thì hơi khó chịu. Đồ cá keo kiệt, ai thèm cái hoa của mi chứ. Tuy nhiên, màu sắc này đúng là rất đẹp, lúc mới nhìn thấy cậu cũng không hiểu vì sao mình lại hơi thẩn thờ một chút. Vậy thì miễn cưỡng thừa nhận loài hoa này là "sắc đẹp" đi, Thao Tố nhớ lại cảm giác lúc đó của mình, hình như "mê trai" cũng không phải là vô lý lắm.

Môn tiếp theo là môn chuyên ngành: Chữ Xương Cá.

Vị trí phòng học khá dễ tìm, Thao Tố thấy mình thật may mắn, cũng may tiết cậu đến muộn không phải môn này, nếu không ngày đầu khai giảng đã bị phát hiện cúp học thì gay go. Hình thức học một kèm một khiến cậu có chút khẩn trương, Thao Tố hạ quyết tâm không được làm việc riêng, phải nghe giảng thật kỹ.

Thế nhưng, vừa bước vào trong, cả người Thao Tố đã cứng đờ, cảm thấy từng cơn ớn lạnh sống lưng. Phòng học có một rặng san hô, sàn trải lớp đá thủy tinh trong suốt tỏa ánh xanh lam nhạt. Nhưng tất cả vẻ đẹp đó không che giấu được một sự thật: xung quanh toàn là xương cốt, đủ loại xương cá.

Người giảng bài là một vị rùa biển già, đôi mắt cụ tỏa ra ánh sáng trí tuệ, còn cuốn giáo trình "Chữ Xương Cá" kia phảng phất như ẩn chứa toàn bộ lịch sử và văn hóa của đại dương. Cụ giảng giải tỉ mỉ cho Thao Tố về nguồn gốc và quá trình tiến hóa của chữ xương cá, nói về ý nghĩa quan trọng của nó đối với lịch sử biển cả...

Thao Tố tan học đi ra mà cả người ngây dại. Là ảo giác của cậu sao? Cậu cứ cảm thấy môn học này rất dọa cá, mà giáo sư rùa biển cũng rất đáng sợ.

May thay, đã đến giờ nghỉ trưa — thời gian cho các hoạt động ngoại khóa. Cá lớn cá bé kết bạn thành từng đàn ùa ra, vô cùng náo nhiệt. Nhưng Thao Tố chẳng có tâm trạng nào cả, vì cậu còn bận nhiệm vụ giành đi đăng ký môn học.

Từ tuần thứ hai, cậu phải học thể dục. Thể dục là môn tự chọn, ngoài môn bắt buộc là bóng nước, cậu phải chọn một trong hai môn: Chạy bộ hoặc bơi lội. Thao Tố vừa mới học đi xong, bảo cậu đi học chạy bộ chẳng khác nào đòi mạng, đối lập lại thì bơi lội mới là chân ái của cậu.

Cậu nhất định phải giành được suất bơi lội!

Nhưng nghe nói đăng ký môn học là một công việc đòi hỏi kỹ thuật cao, cực kỳ thử thách vận khí và tốc độ tay, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ lỡ mất cơ hội. Thao Tố giờ chẳng màng đến cơm trưa, trước tiên đi tìm cẩm lý để xin tí vận may, sau đó ôn lại quy trình đăng ký môn học nhiều lần, lòng đầy thấp thỏm.

Thế nhưng, vừa mới vào hệ thống tuyển chọn môn học, màn hình đã bị treo cứng, tải lại mãi không được. Cậu đành thoát ra vào lại, nhưng kết quả còn tệ hơn: hệ thống sập hoàn toàn, không vào được nữa.

Thao Tố mờ mịt không biết làm sao. Tình huống này phải xử lý thế nào? Hình như có thể khiếu nại thì phải? Nhưng chưa kịp hành động thì xung quanh đã vang lên tiếng chửi bới ầm ĩ.

"Cái hệ thống chết tiệt, sớm không sập muộn không sập, cứ canh lúc này mà sập!"

"Bình thường thôi, không lag tầm hai tiếng thì chưa gọi là đi đăng ký môn..."

Thao Tố lặng lẽ nghĩ: Hóa ra đây là truyền thống của xã hội loài người sao? Không sao, lần đầu trải nghiệm thì nên kiên nhẫn một chút. Rốt cuộc, chú cá kiên nhẫn cũng đã vào được hệ thống. Đúng lúc giao diện bơi lội hiện ra, Thao Tố điên cuồng nhấn nút chọn.

Cậu lại lần nữa rơi vào hoang mang: Tại sao nhấn nhiều lần như vậy mà vẫn không hiện thông báo thành công? Tại sao màn hình lại đứng im nữa rồi? Chẳng biết đợi bao lâu, tiểu nhân ngư đã đói đến mức bụng kêu ọc ọc, vẻ mặt ấm ức và khó hiểu ngày càng tăng, nhưng vẫn không từ bỏ.

Và rồi, ở lần nhấn chuột thứ không biết bao nhiêu của Thao Tố, cuối cùng màn hình cũng thay đổi, nhưng sự thay đổi này lại khiến cậu muốn khóc mà không ra nước mắt.

Thông báo hiển thị: 40 suất đã đầy, thí sinh không còn cơ hội.

Thao Tố: T^T

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!