Tiểu nhân ngư Thao Tố đã nhận được giấy thông báo trúng tuyển.
Đó là một cuốn sổ làm bằng giấy chất lượng cao được chế tác hoàn mỹ, trên mặt bìa đính đủ loại vỏ trai xinh đẹp. Thao Tố nhịn không được tò mò, lật mở từng trang ra xem. Bên trong chẳng có miếng thịt trai tươi ngon nào cả, chỉ toàn là những biểu tượng đồ họa đại diện cho các môn học khác nhau, phảng phất như đang ám chỉ rằng nhiệm vụ học tập của cậu sẽ vô cùng gian nan.
Thao Tố có chút không vui mà bĩu môi, nhưng rất nhanh sau đó, cậu nhìn thấy ở phía dưới một trang khác có ghi phương thức liên lạc của hiệu trưởng Bạch. Tuy không hiểu thứ này dùng thế nào, nhưng cậu vẫn dùng một sợi rong biển khoanh vùng nội dung đó lại để làm dấu trọng điểm.
Cùng lúc đó, trên giấy cũng ghi rõ ngày khai giảng — hình vẽ một mặt trời và một mặt trăng. Thao Tố đã hiểu, chính là ngày mai.
Ngày mai phải đi học rồi, tiểu nhân ngư có chút mờ mịt. Cậu không biết mình nên đối mặt với chuyện này bằng tâm trạng gì, cũng không biết lúc này mình nên làm cái gì cho phải. May mắn thay, Lạc Á đã liệt kê cho cậu một danh sách đồ dùng cần chuẩn bị bằng hình vẽ, gồm có: bình xịt dưỡng ẩm, hộp cơm nhỏ đựng cá khô, bút và tẩy...
Thao Tố đang hì hục thu dọn. Hiện tại cậu đã học được cách dùng tay để làm việc, ví dụ như xách cặp sách và nhét đồ đạc vào bên trong. Nhắc mới nhớ, lúc lần đầu nhận được chiếc cặp sách này, cậu đã bị một phen khiếp vía.
Lúc đó, Thao Tố đang ở trong phòng dùng xe tập đi để luyện tập. Kể từ sau sự cố lần trước, cậu không được phép lẻn ra ngoài tập trộm nữa mà phải ở trong phạm vi giám sát. Người giám sát đôi khi là nhóm của Lạc Á, nhưng phần lớn thời gian lại là Bạch Ế.
Rất kỳ lạ, mỗi lần Bạch Ế đến đều mang khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, không nói một lời, rất dễ khiến người ta sinh lòng sợ hãi không dám lại gần, nhưng lại không làm chú cá nhỏ muốn lùi bước. Thao Tố cảm nhận được trạng thái của tên con người này vẫn không tốt lắm. Cậu cảm thấy chuyện này có liên quan đến mình.
Thao Tố dồn hết sức lực luyện tập, thái độ nghiêm túc như con người đang tập đi đều bước trong kỳ quân huấn, đồng thời cẩn thận tránh né cái nút bấm phía trước. Cậu đã không còn thấy xấu hổ khi dùng xe tập đi trước mặt Bạch Ế, nhưng cậu vẫn không muốn để đối phương nghe thấy mấy bản nhạc thiếu nhi ấu trĩ kia. Chúng chẳng hay chút nào, hoàn toàn không bằng tiếng hát của cậu. Đợi sau khi giọng nói khôi phục, cậu nhất định phải đích thân hát cho anh nghe một bài.
Trạng thái cơ thể của Bạch Ế đúng là không tốt, nhưng đang hồi phục chậm rãi, cơn đau trong biển tinh thần cũng dần dịu đi. Sự cố trong khoang mô phỏng cơ giáp lần trước hiển nhiên đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cốt truyện chính, cũng may cứu vãn kịp thời nên không để nhân vật chính nhân ngư xảy ra chuyện gì. Hệ thống đưa ra cảnh báo "không phù hợp thiết lập nhân vật" nhưng không xử phạt, vì xét thấy hành động của anh là để bảo vệ cốt truyện gốc.
Bạch Ế vốn nên thở phào, nhưng lại nhịn không được mà cười nhạt. Đây chính là cái gọi là quy luật: nhân vật chính nhân ngư sẽ được giữ lại mạng sống, nhưng sau đó sẽ bị tổn thương, bị ngược đãi vô số lần.
Dù đã tiến vào thế giới này và đang dần thích nghi, nhưng ban đầu, Thao Tố trong mắt anh chỉ là một biểu tượng "nhân vật chính", cho đến khoảnh khắc đó, anh mới thực sự cảm nhận được Thao Tố là một sinh mệnh sống động đang tồn tại.
Bạch Ế còn đang mải suy nghĩ thì bất thình lình bị tiểu nhân ngư vừa mất trọng tâm khi rời khỏi xe tập đi — nhào thẳng vào lòng.
Bạch Ế cúi đầu nhìn: "..."
Thao Tố ngước mắt lên: QAQ!
Phiền quá đi mất, chuyện này xảy ra thật đột ngột. Cậu vốn dĩ đã có thể đi rất vững, đương nhiên là với sự trợ giúp của xe tập đi. Cậu cho rằng mình không thể cứ mãi dừng lại ở giai đoạn đó, cậu muốn bắt đầu thoát ly khỏi xe và có thể đi lại thoăn thoắt như con người. Chỉ là, tình hình có vẻ không ổn lắm.
Lúc mới rời xe, cậu rõ ràng đã rất cẩn thận vịnh vào tường để di chuyển chậm rãi, cảm thấy mình đã thích ứng nên mới bắt đầu phấn khích quá đà... dẫn đến việc vui quá hóa hớ.
Nhưng mà, tên con người này thật ấm áp, mùi hương trên người cũng rất dễ chịu, chỉ có điều cơ thể hơi cứng một chút.
Bạch Ế không nói gì. Trên mặt anh dính không ít bọt nước chảy xuống dọc theo gò má, đó là do mái tóc của tiểu nhân ngư quất trúng — thứ vũ khí có sức sát thương không kém gì đao kiếm.
Anh nhìn chằm chằm Thao Tố đang run rẩy không dám nhúc nhích một hồi lâu, chợt nhận ra tốc độ thay đổi của tiểu nhân ngư trong thời kỳ sinh trưởng thật sự rất nhanh. Chỉ trong thời gian ngắn, Thao Tố đã khác hẳn với cục cá xám xịt lúc mới đến.
Mái tóc vốn xơ xác như cỏ khô đang trở nên suôn mượt, thậm chí còn có dấu hiệu đổi màu. Khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo nét ngây ngô lo sợ lại càng thêm phần đáng yêu. Đôi mắt hồng nhạt linh động vô cùng, còn phần cơ thể phía trên vốn bị vảy bao phủ nay đã giảm bớt, để lộ làn da mịn màng tinh tế hơn cả con người, trắng như loại ngọc sứ thượng hạng nhất.
Anh nhớ trong nguyên tác, màu tóc của tiểu nhân ngư là màu bạc trắng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như ánh trăng. Thao Tố quả thực đang dần mang ngoại hình giống như miêu tả trong sách.
Bạch Ế nghĩ, chắc là phải đặt ra vài quy định về kiểu tóc và cách ăn mặc cho cái cậu học sinh mới này, việc kiểm tra diện mạo tuyệt đối không được lơ là. Chẳng biết chú cá nhỏ điệu đà này có thấy không vui hay không, nhưng không sao, không ai có thể làm trái quyền uy của Bạch Giáo chủ, kể cả cá cũng không.
Tâm trạng Bạch Ế tốt lên một chút, anh gỡ chú cá nhỏ đang giả chết trong lòng mình ra, điều khiển xe lăn dắt cậu đi dạo một vòng quanh đó.
Thao Tố rất hớn hở. Hiện tại là tên con người này dắt cậu đi, đợi sau này cậu đi giỏi rồi, cậu sẽ dắt anh đi, hoặc trực tiếp đẩy anh đi. Bọn họ có thể giúp đỡ nhau đi thật xa, thật xa.
Rời khỏi xe tập đi, cả hai duy trì ở một độ cao tương đương nhau. Nhưng Bạch Ế vô tình chú ý thấy đuôi cá của Thao Tố có phần cuộn khúc về phía sau, có lẽ nếu đứng thẳng hết cỡ, cậu còn có thể cao hơn nữa. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh.
Bạch Ế không tự chủ được mà để lộ một chút ý cười, nhưng lại cực nhanh thu hồi. Thế nhưng tiểu nhân ngư nhạy bén vẫn cảm nhận được, cậu ngẩn ngơ đến mức suýt chút nữa bị đuôi của chính mình làm cho vướng ngã. À không, không phải đuôi cậu, mà là bộ đồng phục mới mà cậu vì không biết mặc nên đã vo tròn lại ném sang một bên.
Thao Tố: "..."
Cậu dùng đuôi nhẹ nhàng cọ qua, ý định giấu bộ đồng phục đi, nhưng rõ ràng đó là việc làm vô ích. Ánh mắt Bạch Ế nhìn cậu đầy ý vị sâu xa. "Mặc quần áo" vốn là một hạng mục trong kỳ thi nhập học, chẳng lẽ cậu sắp bị lộ tẩy nhanh thế sao?
Thao Tố lắp bắp giải thích: "Xi... liang..." (Phơi... khô...)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!