Tiểu nhân ngư Thao Tố có chút chột dạ.
Sự tình là thế này. Kể từ buổi khảo hạch đầu tiên, vì quan chủ khảo rời đi giữa chừng không rõ lý do, ban giám khảo buộc phải thay người giám sát khác, và Lạc Á đã nhanh chóng nắm bắt cơ hội để trở thành một trong những nhân viên tuần tra.
Cho nên, dù khởi đầu có chút bất lợi, tiểu nhân ngư nhìn chung vẫn vượt qua kỳ thi vô cùng thuận lợi.
Cậu được người máy thông báo: "Thí sinh số 001 đã vượt qua kỳ thi nhập học, đủ điều kiện để nhập học. Kể từ hôm nay, thí sinh có thể chuẩn bị cho việc đi học. Các khoản học phí, phí giáo trình, phí đồng phục, phí nội trú, tiền ăn, phí bảo hộ cá nhân... sẽ do bên ta tạm ứng trước."
Thao Tố rất vui.
Tuy rằng cậu có chút không hiểu, rõ ràng ban đầu cậu chấp nhận những sắp xếp này là để trả nợ, không hiểu sao giờ nợ cũ chưa trả xong đã phát sinh thêm nhiều khoản phí mới như vậy. Nhưng cậu cũng không buồn nghĩ nhiều, giám khảo Bạch nhất định đã có tính toán cả rồi.
Thao Tố được biết rằng, các thí sinh thời nay sau khi vượt qua một kỳ thi thường sẽ có một nghi thức chúc mừng, cậu đang suy nghĩ xem nên dùng thứ gì để chúc mừng đây.
Nhưng đúng lúc này, Lạc Á lại lo lắng tìm đến cậu và nhắc nhở: Lần khảo hạch này cậu vượt qua được là nhờ giám khảo Bạch vắng mặt và được mọi người thả cửa cho qua. Để không bị lộ, cậu cần phải chăm chỉ khổ luyện trong thời gian tới để củng cố kiến thức, bằng không nếu bị giám khảo Bạch phát hiện cậu có nhiều hạng mục không đạt chuẩn thì sẽ gay go to.
Thao Tố khó hiểu, rõ ràng suốt quá trình thi cậu chẳng thấy ai "thả cửa" hay "phóng nước" cả, đến vảy của cậu còn đang khô khốc cả đây này. Nhưng cậu không muốn làm giám khảo Bạch thất vọng.
Củng cố thì nhất định phải củng cố, bắt đầu từ hạng mục yếu nhất trước: Đi bộ.
Nhân ngư thực chất có thể dựa vào xương sống cá để chống đỡ, hoàn thành việc đứng thẳng phần lớn cơ thể. Lớp vảy bao phủ giúp cậu không cảm thấy đau đớn do ma sát khi di chuyển.
Thao Tố chỉ có thể miễn cưỡng làm được điều đó trong một thời gian ngắn. Giống như lúc mới vào phòng thi, cậu có thể cố gắng duy trì một lúc, nhưng hễ thời gian kéo dài hoặc lộ trình di chuyển có chút thay đổi là cơ thể cậu sẽ trở nên xiêu xiêu vẹo vẹo ngay. Vì thế, cậu buộc phải dùng vây tay để chia sẻ bớt trọng lượng, nhưng hiệu quả không đáng kể.
Thao Tố không muốn mình bỗng nhiên đứng không vững rồi ngã sấp mặt trước mặt Bạch Ế, như vậy thì mất mặt cá lắm.
Cũng không phải trước đây cậu không chịu nghiêm túc tập luyện, mà là vì cái "Xe tập đi cho nhân ngư" mà viện nghiên cứu đặc chế cho cậu trông nó cứ... Giống hệt mấy cái xe tập đi của lũ trẻ con loài người trong video vậy, thậm chí nếu vô tình ấn vào cái nút phía trước, nó còn phát ra mấy bản nhạc thiếu nhi vui nhộn "ê ê a a".
Dù nhìn tổng thể thì nó cao cấp và đặc biệt hơn nhiều, nhưng Thao Tố vẫn thấy có chút xấu hổ. Dù sao cậu cũng đâu còn là cá con nữa.
Thế nhưng mấy nhân viên nghiên cứu cứ dùng ánh mắt tràn đầy từ ái nhìn cậu, thậm chí còn tìm cách trêu đùa cậu như trêu trẻ con để dẫn dắt cậu tập đi. Điều này khiến Thao Tố càng lúc càng không dám dùng xe tập đi trước mặt mọi người, dẫn đến việc tập luyện vô cùng bấp bênh.
Nhưng giờ không tập không được, tuy phương thức có hơi xấu hổ nhưng hiệu quả thì vẫn có. Thao Tố cảm thấy mình nên tìm một nơi không người để lén tập luyện. Và để tìm được một nơi như thế, cậu đã tốn không ít tâm tư để quan sát và tìm kiếm...
**
Bạch Ế cũng thấy chột dạ.
Nguyên nhân là do thân phận của anh. Bạch giáo chủ tuy quản lý giáo hội và có mối quan hệ tâm đầu ý hợp với Quốc vương, nhưng nếu chỉ dựa vào giáo quyền và chút ân tình đó thì anh vẫn chưa thực sự được coi là người quyền khuynh thiên hạ.
Sự kiểm soát đối với khoa học kỹ thuật mũi nhọn mới là niềm tin lớn nhất của anh. Ngay cả quân đội cũng phải bày tỏ sự phục tùng vĩnh viễn với giáo hội mới có thể nhận được các hỗ trợ về trang thiết bị. Ngoài ra, anh còn nắm quyền điều hành trung tâm chế tạo cơ giáp tiên tiến nhất đế quốc, bao gồm nghiên cứu phát minh, huấn luyện mô phỏng và bảo trì cơ giáp.
Dù hệ thống tuyên bố sẽ dốc toàn lực giúp ký chủ làm quen với công việc, nhưng Bạch Ế vẫn không thể hoàn toàn yên tâm. Không có gì là một bước lên tiên, anh chỉ có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, dần dần tiếp quản mọi thứ.
Nhưng Bạch Ế không thể trực tiếp lộ diện tại căn cứ trung tâm, nơi đó toàn là những thiết bị tinh vi cao cấp, chỉ cần một thao tác sai sót cũng dẫn đến tổn thất khôn lường. Một Bạch giáo chủ tuyệt đối không được phép phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn như vậy, nếu thiết lập nhân vật bị sụp đổ hoàn toàn thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
May thay, tại phân viện nghiên cứu này có một căn cứ thí nghiệm tạm thời được dựng lên từ đầu. Thiết bị tuy thô sơ nhưng đối với một tân binh như Bạch Ế thì dùng để luyện tập là quá đủ.
Hơn nữa, nơi này đủ bí mật. Gần như không ai ngờ được một Bạch giáo chủ cao ngạo và khắt khe lại đích thân xuất hiện tại một nơi "tồi tàn" như thế này. Điều này cũng thuận tiện để anh che giấu hành tung, thuê vài chuyên gia bên ngoài đến để hướng dẫn và cùng luyện tập.
Sự thật đúng như Bạch Ế dự liệu, anh làm quen với nghiệp vụ rất nhanh, hiện tại đã có thể hoàn thành nhiều thao tác cơ bản. Đồng thời, anh cũng nhanh chóng nhận ra giới hạn của bản thân.
Bạch giáo chủ có tinh thần lực cấp cao, trong việc nghiên cứu cơ giáp như được thần trợ giúp, nhưng cơ thể tàn tật là thật, và cũng không thể khôi phục được. Ảnh hưởng của nó lớn hơn nhiều so với dự tính ban đầu của Bạch Ế.
Anh vĩnh viễn không thể điều khiển cơ giáp như trước đây được nữa.
Ít nhất là hiện tại không được. Không biết trong tương lai xa, khi những mẫu cơ giáp kiểu mới ra đời, liệu có mang lại bước ngoặt nào không?
Thiết lập nhân vật 'b**n th** u ám' có lẽ cũng hình thành từ đây. Một thiên tài đỉnh cấp Alpha cao cao tại thượng, bỗng chốc trở thành phế nhân không thể lái cơ giáp, chắc hẳn đã phải trải qua một cú sốc chưa từng có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!