Chương 6: (Vô Đề)

Kể từ sau thất bại thảm hại trong buổi dạy ngôn ngữ đầu tiên, Bạch Ế đã suy ngẫm rất kỹ.

Dù sao anh cũng là vai phản diện. Cho nên, cái gánh nặng kiên nhẫn dạy bảo tiểu nhân ngư không thể đặt lên vai anh được. Anh chỉ cần giữ vững thiết lập nhân vật nghiêm khắc và hà khắc, thỉnh thoảng giáng cho tiểu nhân ngư vài đòn đả kích là đủ. Những việc như giám sát hay siết chặt kỷ luật thì hợp với anh hơn nhiều.

Ví dụ như: Giai đoạn kiểm tra khảo hạch.

Tiểu nhân ngư Thao Tố dạo gần đây vẫn luôn theo chân người máy và nhóm nghiên cứu viên của Lạc Á để học tập các kỹ năng sống trong xã hội loài người. Giờ đã đến lúc kiểm nghiệm thành quả.

Lần đầu tiên bước vào "trường thi", Thao Tố cảm thấy vô cùng mới lạ. Cậu từng nghe nói các thí sinh lúc này đều sẽ lo âu, căng thẳng, thậm chí có người áp lực đến mức mất ngủ nghiêm trọng. Nhưng cậu thì không hề có những trạng thái đó. Tối qua, cậu còn nghiêm túc ôn lại kiến thức trong đầu một lượt, sau đó bình yên chìm vào giấc ngủ dưới ánh sáng lung linh của chiếc đèn sứa.

Nghe nói các giám khảo đều rất nghiêm khắc, không biết lần này sẽ là con người nào đảm nhiệm đây. Thao Tố nhớ lại lời dặn của Lạc Á: Khi mới gặp giám khảo phải thật lễ phép và phải tự giới thiệu bản thân mình. Cậu đều ghi nhớ kỹ càng.

Đến lượt cậu (dù thí sinh cũng chỉ có mỗi mình cậu), một giọng nói cơ khí vang lên: "Mời thí sinh số 001 tiến vào phòng thi. Yêu cầu chú ý kỷ luật phòng thi: không được xì xào bàn tán, không được tự ý rời khỏi vị trí, không được mang theo vật dụng trái quy định, người vi phạm sẽ chịu hình phạt như sau..."

Thao Tố lặng lẽ lắng nghe, để máy móc tiến hành nhận diện danh tính và quét kiểm tra. Sau khi xong xuôi mọi quy trình, cuối cùng cậu cũng được vào "trường thi". Thực chất nơi này là một phòng thí nghiệm bỏ trống, các thiết bị đã được tháo dỡ hết, trông rộng thênh thang.

Người đứng đầu ban giám khảo lần này là Bạch Ế, kiêm luôn chức phó giám khảo và toàn bộ nhân viên tuần tra. Gương mặt anh vẫn là vẻ lãnh đạm thường thấy, phảng phất như vạn vật trên đời chẳng có gì lọt được vào mắt xanh của anh.

"Yi~" Mắt Thao Tố sáng lên. Nhớ tới việc phải chào hỏi và tự giới thiệu, cậu trịnh trọng mở miệng: "Hoomi, Taosusucannipiu!"

Bạch Ế: "..."

Lại nữa rồi. Để không bị mất thế thượng phong, anh bắt đầu dồn ép: "Yêu cầu thí sinh số 001 giữ trật tự trong phòng thi. Ngoài ra, mời cậu xuất trình thẻ dự thi."

Thao Tố có chút nghi hoặc. Cái chuỗi âm thanh máy móc dài dằng dặc lúc nãy dường như đâu có bảo phải giữ im lặng đâu nhỉ? Cậu lại cẩn thận phân tích ý nghĩa lời Bạch Ế vừa nói, dường như bắt được một danh từ nghe có vẻ quen nhưng lại rất lạ lẫm. Giám khảo yêu cầu cậu đưa ra cái gì đó, nhưng cậu làm gì có đâu.

Cậu hơi ngẩng mặt lên, đôi mắt màu hồng phấn như sương khói ánh lên làn nước long lanh, nửa phần mê máng nửa phần cầu cứu, lại mang theo sự mong chờ không thể ngó lơ.

Lòng Bạch Ế cứng như sắt đá, anh chỉ là một vai phản diện không có tình cảm. Cái vụ thẻ dự thi chỉ là anh nhất thời nảy ra ý đồ xấu. Đời trước anh thấy nhiều trường hợp thí sinh quên thẻ dự thi mà suy sụp khóc lóc, thậm chí có người còn muốn nhảy lầu. Như thế mới gọi là "ngược" chứ.

Quả nhiên, thấy giám khảo Bạch mặt mày nghiêm nghị lạnh lùng, trước sau như một bộ dạng thờ ơ không chút tình người, lòng Thao Tố lạnh đi quá nửa. Ngay cả sự tự tin lúc mới vào phòng thi cũng bay mất phân nửa.

Cậu thật ngốc, lẽ ra cậu nên tìm hiểu kỹ hơn từ trước. Hơn nữa, cậu thật sơ ý, có lẽ lúc đi đã quên mang theo, hoặc cũng có thể lúc con người phát thẻ dự thi thì cậu đang mải ngắm chiếc đèn sứa Bạch Ế tặng mà mất tập trung. Thẻ phát lúc nào, để ở đâu, cậu hoàn toàn không biết.

Cậu đã phụ sự kỳ vọng của giám khảo Bạch rồi. Thao Tố cảm thấy một nỗi áy náy chưa từng có.

Giá trị ngược tâm +5, giá trị ngược tâm +6...

Nghe tiếng thông báo của hệ thống, trong lòng Bạch Ế có chút kinh ngạc. Chỉ vì không có thẻ dự thi mà tiểu nhân ngư lại buồn đến thế sao? Điểm số đủ rồi, đừng tăng thêm nữa.

Anh khẽ hắng giọng để che giấu, thần sắc cũng dịu đi đôi chút. Anh tiện tay xé một tờ giấy bên cạnh, viết rồng bay phượng múa ba chữ 'Thẻ Dự Thi', còn ở góc trên bên phải vẽ một con cá mè hoa đơn giản. Sau đó, anh làm bộ miễn cưỡng đưa cho Thao Tố, nói: "Chỉ lần này thôi đấy, không có lần sau đâu. Mời thí sinh số 001 bảo quản kỹ thẻ dự thi của mình, cuộc khảo hạch chính thức bắt đầu."

Đôi mắt Thao Tố lập tức sáng rực như sao sa. Cậu vô cùng cảm kích dùng hai tay nhận lấy, nhẹ nhàng nâng niu tấm "thẻ dự thi", không dám dùng sức vì sợ làm nát, nhưng cũng sợ lỏng tay quá thì gió thổi bay mất. Không hề ngoa khi nói rằng cả người cậu đang hân hoan như vừa được ăn miếng cá mồi đầu tiên trong đời.

Bạch Ế hơi quay mặt đi không nhìn nữa, chỉ thấy lương tâm mình đang đau nhói. Không biết hành động này có khiến các giám khảo thế kỷ 21 cảm thấy đồng cảm hay không.

Thế nhưng, giây trước Thao Tố vui sướng bao nhiêu thì giây sau cậu lại tan nát cõi lòng bấy nhiêu. Khi nhìn kỹ nội dung trên tấm thẻ, cậu gần như rơi vào trạng thái uể oải ngay lập tức, phát ra tín hiệu ngư sinh vô vọng cực kỳ rõ ràng.

Bạch Ế còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Thao Tố đã đẩy tấm thẻ trả lại cho anh. Tuy rất buồn nhưng cậu là một chú cá rất có nguyên tắc, phải thực sự cầu thị. Nếu đây không phải thẻ của mình thì nhất định phải trả lại, nhỡ đâu có con cá khác cũng đang sốt ruột vì mất thẻ thì sao.

Mãi một lúc sau, Bạch Ế mới kết hợp giữa thần sắc và cử chỉ của tiểu nhân ngư để hiểu ra nguyên nhân. Ngay sau đó, anh nhìn chằm chằm vào cái nét vẽ thêm chân của mình – con cá mè hoa vẽ bừa kia – và rơi vào sự im lặng thật dài.

Thao Tố cho rằng, cái con cá mè hoa xấu xí này dù thế nào cũng không thể là mình được, chắc chắn là của ai khác rồi. Cho nên chuyện mới thành ra thế này.

Bạch Ế: "..." Rốt cuộc là tại sao đi thi cứ nhất thiết phải có thẻ dự thi làm gì? Đúng là tự lấy đá đập vào chân mình mà.

Thế là lại trải qua một phen vất vả. Bạch Ế liên tục vẽ mấy tấm, Thao Tố đều khẳng định chắc nịch đó không phải mình. Cả con cá sắp rơi vào trầm cảm vì nghĩ mình không có cơ hội tham gia khảo hạch.

Điều này khiến Bạch Ế cảm thấy áp lực rất lớn. Trong phút chốc, anh có cảm giác như chính mình mới là người đang đi thi, còn phải vắt óc tìm cách làm hài lòng vị giám khảo nhân ngư này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!