Chương 5: (Vô Đề)

Thao Tố đang rất khẩn trương.

Cậu biết hôm nay mình có một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, còn rốt cuộc đó là nhiệm vụ gì thì thú thực cậu cũng chẳng rõ lắm. Dù sao thì đó là việc Bạch Ế đã an bài, chắc chắn là rất cần thiết rồi.

Chẳng là dạo trước, Thao Tố chợt nhận ra một vấn đề. Nếu cậu đã chấp nhận 'nằm viện trị liệu', vậy chắc chắn sẽ phát sinh rất nhiều chi phí y tế, và cậu có nghĩa vụ phải thanh toán khoản phí đó.

Thao Tố nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định dùng nước mắt trân châu của mình để trả viện phí.

Cậu nhớ lại lúc bị loài người bắt đi, bọn họ dường như rất hứng thú với nước mắt trân châu của cậu, có vẻ thứ đó ở xã hội loài người vô cùng quý giá. Nếu đã vậy, cậu hẳn là có thể dùng nó để trả nợ.

Thế là Thao Tố hạ quyết tâm, tự nhéo mình đến mức nước mắt lã chã, cuối cùng cũng gom được một vốc trân châu lớn. Dưới sự dẫn đường của nhân viên nghiên cứu, cậu vừa đi vừa ngập ngừng tiến về phía văn phòng của Bạch Ế.

Nơi đó chắc chắn là phòng làm việc của bác sĩ, mà có lẽ cũng kiêm luôn cửa sổ thu phí nộp tiền.

Đây là lần đầu tiên cậu hoạt động ở bên ngoài khu vực của mình, cũng là lần đầu chủ động đi tìm Bạch Ế, bảo không run là nói dối. Nhưng cậu là một con cá rất có nguyên tắc, một khi đã đến lúc cần đứng ra thì tuyệt đối không chần chừ.

Tuy nhiên, ngay sau đó cậu liền nảy sinh ý định rút lui, kèm theo một nỗi hổ thẹn mãnh liệt.

Lúc ấy Bạch Ế đang bận, tạm thời chưa rảnh để tâm đến cậu, chỉ tranh thủ lúc nghỉ tay bảo người máy đưa cho cậu một ly đồ uống. Ly nước đó đựng thứ gì, tiểu nhân ngư không hiểu rõ, nhưng trông nó rất đẹp.

Từng viên tròn tròn đủ màu sắc ngâm mình trong nước. Cô nàng nghiên cứu viên dẫn đường cho cậu cũng được một ly, vẻ mặt vô cùng thụ sủng nhược kinh. Cô dùng thìa nhẹ nhàng múc những viên tròn đó bỏ vào miệng, chỉ loáng một cái đã ăn sạch sành sanh.

Thao Tố vô cùng kinh ngạc. Đây rốt cuộc là thứ gì vậy?

Nhân viên nghiên cứu rời đi không lâu, người máy cũng lui về một bên. Thao Tố thấp thỏm quan sát hồi lâu, xác định Bạch Ế tạm thời không chú ý đến mình mới không nhịn được mà lén ghé lại gần uống một ngụm.

Cậu lập tức lùi ra xa, làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra. Cậu tinh tế dư vị: Nước này ngọt ngào, ngon tuyệt!

Có lần một thì có lần hai. Thao Tố lại thử ăn một viên vào miệng, cảm giác dai dai sần sật, thực sự là cực kỳ ngon. Cậu chưa bao giờ thấy loại hạt châu nào vừa đẹp vừa ngon như thế này.

Nó chẳng giống với nước mắt trân châu của cậu chút nào. Trân châu của cậu không có màu sắc phong phú, lại càng không có hương vị ngon lành như vậy, đúng là một chút tác dụng cũng không có. Vậy mà trước đó cậu còn định dùng những hạt châu vô giá trị ấy để trả viện phí.

Thao Tố cảm thấy một nỗi chán nản chưa từng có. Cậu lẳng lặng dùng đuôi đẩy vốc trân châu kia ra xa, giấu vào một góc để không ai nhìn thấy.

Giá trị ngược tâm +1, giá trị ngược tâm +2...

Bạch Ế nghe tiếng thông báo của hệ thống mà có chút nghi hoặc. Anh không hề biết rằng tất cả là do bát chè khoai dẻo nấu đường phèn đích thân mình làm, càng không ngờ tiểu nhân ngư lại có những suy nghĩ drama đến vậy.

Hiện tại anh quả thực đang rất bận, vì hệ thống nhắc nhở anh cần đẩy nhanh tiến độ cày điểm ngược thân ngược tâm. Thế là Bạch Ế đã liệt kê ra một danh sách kế hoạch dài hơi như sau:

Quy định nghĩa vụ nhập học cho cá vị thành niên, đè nặng bài vở lên người.

Định kỳ tổ chức kiểm tra thể lực bơi lội 800 mét, quá giờ bắt thi lại.

Gửi tặng bộ tài liệu ôn thi Đại học kèm dịch vụ đăng ký thi đúng hạn...

Hệ thống hiếm khi bị lag, nó nhắc nhở: [Ký chủ, ngài chắc chắn đây là ngược thân ngược tâm chứ?]

Lúc ấy, Bạch Ế vô cùng ngang tàng vặn hỏi lại: "Thế này mà không gọi là ngược thân ngược tâm? Nếu phát phiếu điều tra cho cư dân mạng thế kỷ 21, chắc chắn họ sẽ đồng thanh đáp: Có!"

Hệ thống định khuyên thêm, nhưng Bạch Ế rất kiên quyết: "Ngươi thừa nhận ta là ký chủ của ngươi đúng không? Ký chủ của ngươi đến từ thế giới khác, nên ta làm việc theo tiêu chuẩn của thế giới ta, điều này hoàn toàn hợp lý."

Hệ thống cuối cùng cũng cạn lời, đành mặc kệ anh.

Trong lòng Bạch Ế thầm nhẹ nhõm. Nếu không làm thế này thì biết làm thế nào? Chẳng lẽ thật sự làm theo nguyên tác sao? Phải biết rằng, tên Giáo chủ phản diện trong nguyên tác có những sở thích 'đặc thù' lắm.

Ví dụ như, dù ở bất cứ đâu hắn cũng phải giữ vẻ đạo mạo, thần sắc lãnh đạm như đang làm việc công, có thể dứt ra bất cứ lúc nào không chút bối rối. Hay như việc sử dụng các loại máy móc xúc tu lạnh lẽo, hắn vẫn có thể bất động như núi, mắt lạnh nhìn xuống, thao túng cơ thể tiểu nhân ngư Omega phải mở rộng để nghênh đón lấy lòng mình.

Bạch Ế: "..." Anh không phải độc giả của "nhà đó*", anh không dám bình luận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!