Tác giả: Minh Linh Bất Cố
- Edit: KaoruRits.
"Em không tìm anh ngay lập tức là vì lần này, em muốn xuất hiện trước mặt anh với một hình ảnh tốt đẹp nhất."
"Như anh thấy đó, em đã có thể hòa nhập rất tốt vào xã hội loài người, trải qua thi đại học thực sự, kiểm tra thể chất thực sự... Em đã có một công việc, đạt được vài thành tựu và tích góp được một khoản kha khá. Xin hãy để em trở thành niềm kiêu hãnh của anh. Chỉ cần anh gật đầu, chúng ta sẽ cùng nhau có một cuộc sống tốt đẹp."
Thao Tố sau khi trải qua lần lột xác thứ hai, các kỹ năng đều đã tiến hóa vượt bậc. Cậu dùng Linh Âm để xây dựng nhịp cầu xuyên qua các thế giới, lại dùng Ban Nguyện (Ban điều ước) lên chính mình với hai tâm nguyện: bảo vệ và đón trở về — đưa một Bạch Ế chân thực nhất quay lại.
Những người gặp nạn trên biển được cứu là vì cậu vẫn nhớ Bạch Ế hay say sóng, nên đã hạ lệnh cho bầy cá; dù chỉ là một phần ngàn khả năng, cậu cũng không muốn anh gặp chuyện trên biển. Những chú cá nhỏ tự tìm đến cửa vào ngày bão, hay sự thân cận kỳ lạ của các sinh vật biển với anh, đều có dấu ấn của Ban Nguyện.
Rõ ràng là kẻ có lòng chiếm hữu cực mạnh, lúc trước đến cả cá ảo trên màn hình cũng không cho Bạch Ế xem, vậy mà giờ đây cậu lại mong khi mình chưa thể ở bên, sẽ có những chú cá khác bầu bạn với anh. Nhưng khi thấy cái bể trống không, cậu lại không kìm được mà thấy vui thầm trong lòng.
Thao Tố không hề kể về việc tìm thấy Bạch Ế khó khăn đến nhường nào. Cậu chỉ mang theo chiếc nhẫn đôi, cô độc một mình băng qua những vùng biển nguy hiểm, rơi xuống rãnh đại dương, cuốn vào những dòng loạn lưu, xuyên qua hết thời không này đến văn minh khác chỉ để tìm một manh mối về anh. Cho đến khi tới nơi này, nghe thấy những từ như "thi đại học", "bài tập", cậu mới chắc chắn mình đã tìm đúng chỗ.
Bạch Ế dù cậu không nói cũng hiểu được sự gian khổ ấy. Anh nén dòng lệ nóng, khẽ hỏi: "Nếu như... vẫn không tìm thấy tôi thì sao?"
Có khách du lịch đi ngang qua, Thao Tố giấu đuôi cá xuống mặt nước, tựa lưng vào đá ngầm đáp: "Nếu không tìm thấy anh, em vẫn sẽ chọn mắc cạn trên mặt đất, quên đi thân phận Hải tộc, sống một đời sinh lão bệnh tử như một con người bình thường nhất, coi như sống nốt quãng đời còn lại thay anh. Đồng thời, em sẽ dùng hết năng lực của mình để đưa nền văn minh đại dương ở quê hương anh sang một trang mới."
"Em nghĩ đó là điều anh sẽ làm, nên em muốn giống anh." Cậu nói tiếp, "Hơn nữa, em nhất định sẽ tìm được anh. Gió biển sẽ thổi em về phía anh."
Bạch Ế không thốt nên lời, chỉ biết dùng ánh mắt dịu dàng bao bọc lấy cậu, gọi khẽ: "Tố Tố."
Thao Tố không quay đầu lại, nhưng một giọt nước mắt khẽ lăn dài, ngưng tụ thành viên trân châu màu vàng nhạt giữa không trung rồi rơi tõm xuống biển. Thực ra, đã lâu lắm rồi cậu không khóc. Bạch Ế thấy rõ giọt nước mắt ấy, tim anh thắt lại, anh rất muốn tiến lên ôm chặt lấy cậu.
Nhưng Thao Tố lại hơi lùi ra xa, thành thật bộc bạch những tâm tư bấy lâu:
"Em từng có lúc đối xử với anh không chân thành. Thực ra em có chút hung dữ, nhưng chỉ tỏ ra đáng thương trước mặt anh vì muốn anh thương yêu nhiều hơn. Thực ra em biết nói từ sớm hơn nhiều, nhưng em cố tình ít dùng ngôn ngữ để chúng ta có nhiều tiếp xúc cơ thể hơn, để anh dắt tay em nhiều hơn, ôm em lâu hơn."
"Cả những lúc ở chung, thỉnh thoảng lại mất điện mất nước cũng là do em làm, để có cớ dựa dẫm vào anh. Nhiều khi không làm tốt việc gì đó, điều đầu tiên em nghĩ không phải là sửa sai, mà là nghĩ đến sự thiên vị và bảo vệ của anh dành cho em."
"Chưa hết đâu, vì không muốn học mấy môn khó, em còn cố ý chơi nghịch bùn cát trước mặt anh... Chắc anh cũng cảm nhận được, em luôn lừa dối anh, em không phải là chú cá chăm ngoan thực sự đâu."
Bạch Ế: "..." Tuy lượng thông tin này hơi chấn động, nhưng anh hiểu rất nhanh.
Nếu là trước đây, có lẽ anh sẽ giáo huấn cậu một trận, nhưng hiện tại, anh không thể thốt ra một lời chê trách nào. Không phải Tố Tố ngốc, cũng không phải tiến độ nuôi cá chậm, mà có lẽ đối phương đã sớm có thể độc lập một phía. Mọi sự lười biếng, tùy hứng ấy chẳng qua là vì... có anh ở bên. Sự tồn tại của anh chính là chỗ dựa lớn nhất của cậu.
Nhân ngư vẫn chưa thôi tự kiểm điểm. Thao Tố tự trách nhất là chính vì sự giả vờ của mình mà Bạch Ế mới theo thói quen luôn bảo vệ cậu phía sau, thay vì để cậu cùng gánh vác. Cậu cũng không ngờ chỉ vì một lần giận dỗi nhất thời mà con người của cậu biến mất, khiến cậu hối hận khôn nguôi.
"Trong những ngày không thấy anh, em đã nghĩ vô số lần rằng sau này sẽ không bao giờ giận anh nữa, anh mau về được không?"
"Đồ đạc vứt bừa bãi không sao, nhưng anh thì tuyệt đối không được để mất."
"Khoảng thời gian đó chúng ta đã thiếu nợ nhau quá nhiều chuyện, thiếu nợ nhau quá nhiều lời nói, sau này bù đắp lại hết có được không anh?"
Bạch Ế dời tầm mắt, ngón tay mân mê thành xe lăn, giọng khàn đặc: "Nhưng em thấy đấy, đây mới là con người thật của tôi. Em vẫn bằng lòng chấp nhận sao?"
Anh không có năng lực hay địa vị như vị Giáo chủ kia, không nắm giữ công nghệ đỉnh cao, cơ thể tàn phế, tâm hồn cũng từng mang những vết sẹo dài. Ngay lúc này, đến việc đứng lên ôm chặt cậu vào lòng anh cũng không làm được nếu thiếu đôi chân máy. Không hẳn là Thao Tố cần anh, mà thực tế là anh cần Thao Tố hơn nhiều. Anh không đủ tự tin vào bản thân mình nên mới không dám bước tới.
Nhưng Thao Tố không cho anh cơ hội trốn tránh nữa. Như một lời tuyên án ngọt ngào, giây tiếp theo, Thao Tố kéo cả người anh xuống làn nước biển — vẫn là cảm giác mát rượi nhưng không hề lạnh lẽo.
Lưng tựa vào đá ngầm, trước mặt là nhân ngư trong gang tấc. Ánh chiều tà sắp tắt, áng mây ngũ sắc dần tan, anh nghe thấy giọng nói rõ ràng, rành mạch của cậu:
"Tố Tố hay nói yêu anh, nhưng Tố Tố là thật lòng yêu anh."
"Từ khi em còn chưa hiểu hết về xã hội này, em đã biết yêu anh trước rồi. Đó là bản năng, xin anh đừng bao giờ nghi ngờ."
Một cảm giác mát lạnh truyền đến đầu ngón tay, Thao Tố đang đeo cho anh chiếc nhẫn đính hôn năm nào. Đúng vậy, mọi lo âu đều trở nên thừa thãi. Tố Tố của anh luôn kiên định hơn bất kỳ ai, và anh cũng nên như vậy. Trái tim anh vốn đã in hằn dấu ấn của cậu, không thể xóa nhòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!