Chương 40: (Vô Đề)

Lưu cảm thấy mình đã quên rất nhiều chuyện. Dẫu sao thời gian của hai kiếp người cộng lại là quá dài, nhưng với gã, những chuyện đó chẳng hề quan trọng, nhớ quá rõ đôi khi lại là một gánh nặng.

Hiện tại có rất nhiều việc cần xử lý, nhưng gã dường như không biết mệt mỏi. Gã vẫn luôn có thể giải quyết ổn thỏa mớ công vụ hằng ngày phiền hà, luôn giữ được phong thái ung dung khi tiếp kiến quần thần, và luôn bình tĩnh đối phó với mọi biến cố.

Giống như lúc này, chiếc du thuyền hoàng gia chuyên dụng đang lướt đi trên mặt biển lúc chạng vạng. Thân tàu lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, toát lên vẻ uy nghiêm như một pháo đài di động. Mũi tàu sắc lẹm rẽ sóng màn đêm, để lại một vệt sáng dài phía sau đuôi tàu. Gã đang tiến đến một địa điểm bí mật để thực hiện cuộc đàm phán giữa Đế Quốc và Trùng tộc.

Giáo chủ và Trùng Hoàng đều trọng thương, quân đoàn và bầy trùng đều chịu tổn thất. Tại thời điểm này, Kelian — tâm phúc của Elikhon — đã chủ động đưa ra yêu cầu đàm phán với Đế quốc.

Nhưng còn gì để thương lượng nữa đây? Kẻ bị điều khiển, dù có vùng vẫy van xin thế nào đi chăng nữa, cũng chẳng bao giờ có quyền lên tiếng.

Lưu vốn dĩ chẳng có chút thiện cảm nào với Trùng tộc, nhất là sau trận chiến biên cảnh vừa rồi. Chút nữa thôi, gã đã lại bị "mèo con" nghịch ý một lần nữa, và tất cả là do sự yếu kém của tên Lai (Elikhon) ngu ngốc kia khi không khống chế nổi cục diện. Khoảng cách giữa việc giam cầm và đồng quy vu tận vốn dĩ không hề nhỏ.

Đường chân trời xa dần rồi mất hút vào bóng đêm. Mặt biển dưới ánh trăng trở nên thần bí và sâu thẳm, sóng vỗ dập dềnh như nhịp thở phập phồng. Lưu đón cơn gió lộng, cúi đầu nhìn thật lâu vào bàn tay trắng nhợt nhạt của mình. Trên đó xuất hiện vài vết xước khá sâu, và chúng không hề có dấu hiệu khép lại, ngược lại còn đang xấu đi. Vết thương chuyển sang màu đen, như thể một loại vật chất tà ác nào đó đang từ từ thẩm thấu và lan rộng.

Gã chỉ mỉm cười đầy coi thường. Đã từ lâu gã không còn kính sợ cái gọi là lời nguyền hay số phận, chỉ là bây giờ có chút khác biệt. Kể từ khi nhặt được vật nhỏ hung dữ kia từ đàn mèo hoang về bên mình, gã dường như liên tục gặp vận rủi, nhưng gã lại cam tâm tình nguyện.

Những vì sao trên trời cao như đang dõi theo từ xa, phản chiếu vào đôi mắt u ám của Lưu, khiến nơi đáy mắt đột nhiên lóe lên một tia sắc lạnh.

Những người khác trên tàu cũng nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Gió biển đột ngột cuồng bạo như những lưỡi dao sắc lẹm, sóng biển bỗng chốc đổi hướng, không còn vỗ theo nhịp thông thường mà bắt đầu tấn công con tàu một cách vô tội vạ, dâng cao thành những cột sóng dữ dội. Sinh vật biển xung quanh cũng phản ứng lạ thường. Đàn cá mập trở nên hưng phấn thái quá, chúng lượn lờ, thỉnh thoảng lại nhảy vọt lên mặt nước rồi lặn sâu xuống như đang phát đi ra một lời cảnh báo.

Những loài cá vốn hiền lành cũng trở nên điên cuồng, chúng quẫy đạp dữ dội dưới làn nước, như bị mê hoặc mà lao tới vây kín con tàu, muốn kéo tất cả xuống vực sâu không đáy.

Đáng kinh ngạc hơn, hải đồ vốn rõ ràng bỗng mờ mịt, sóng vô tuyến đứt quãng, toàn bộ tín hiệu bị một lực lượng hùng mạnh che chắn hoàn toàn. Đám Alpha tinh anh đi theo hộ tống Bệ hạ kinh hãi tột độ. Đây không phải là tai nạn biển thông thường; nếu có chuyện gì xảy ra, không chỉ mạng sống của họ bị đe dọa mà cả vận mệnh Đế Quốc cũng sẽ lung lay.

Hàng loạt lươn điện khổng lồ chui lên từ những khe hở dưới đáy tàu do bị va đập mạnh, chúng tấn công điên cuồng, tia điện bắn tung tóe lên người và vật xung quanh. Đội hộ vệ dốc sức chống trả, nhưng trong lúc hỗn loạn, một con bạch tuộc ma cà rồng cực kỳ linh hoạt đã luồn lách qua hàng phòng thủ, nhắm thẳng vào vị Bệ hạ đang ngồi tĩnh lặng kia!

Đội trưởng đội hộ vệ định lao ra ứng cứu, nhưng phát hiện có kẻ còn nhanh hơn mình. Chỉ trong chớp mắt, bóng người đó đã chắn trước mặt Lưu. Y vừa định thở phào thì giây tiếp theo đã bị một phen rúng động tâm can.

Đó không phải là thuộc hạ của y, mà là một nhân ngư! Kẻ này đã ngụy trang quá khéo léo, từ ngoại hình đến cử chỉ đều giống hệt con người khiến họ không hề mảy may nghi ngờ suốt dọc đường đi. Cho đến tận lúc này, sát khí mới bộc phát hoàn toàn, thậm chí còn đáng sợ hơn cả con quái vật biển kia.

Lưu không hề để tâm đến lũ lươn điện hay bạch tuộc, nhưng gã có trực giác cực kỳ nhạy bén với nguy hiểm. Ngay khi nhân ngư lộ diện, tinh thần lực cường đại của gã đã tuôn trào như bão tố, uy áp của một Alpha cấp cao nhất bùng nổ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đến gần.

Thế nhưng, vị nhân ngư đang lao tới kia lại cố chấp kháng cự, chỉ hơi lùi lại một chút rồi lập tức tiếp tục tấn công. Cái đuôi cá lấp lánh phản xạ ánh sáng lạnh lẽo đến nhức mắt. Lưu chắc chắn rằng nếu bị cái đuôi đó quật trúng, xương cốt gã sẽ vỡ vụn ngay lập tức.

Gã né tránh cực nhanh, liên tục thay đổi vị trí. Đám thuộc hạ lao tới cứu viện lại bị một lực đẩy vô hình biến thành bia đỡ đạn, hứng trọn cú quật đuôi sấm sét. Máu tươi bắn tung tóe, hòa vào màn sương biển dày đặc khiến không khí trở nên lạnh lẽo thấu xương.

Nhờ khoảng lặng ngắn ngủi đó, hai bên mới nhìn rõ mặt nhau. Vị nhân ngư trưởng thành cao lớn dùng nước biển gột rửa vết máu trên đuôi, trông càng thêm yêu dị. Cậu nhìn chừng chừng vào đối phương với ánh mắt lạnh thấu xương. Dù đang mặc trang phục cung hầu, nhưng giữa đêm đen trên biển, cậu lại toát ra vẻ bí ẩn và nguy hiểm tột cùng.

Lưu nheo mắt, cuối cùng cũng tìm thấy trong ký ức kiếp trước một hình bóng tương ứng với vị nhân ngư sát thủ trước mặt — chú nhân ngư Omega yếu đuối dễ bắt nạt năm nào. Gã thốt ra cái tên với tông giọng quỷ dị: "Thao Tố?"

Thao Tố không thèm đáp lời, chỉ chậm rãi giơ thứ vũ khí chùm hạt năng lượng đã nạp đầy lên, nhắm thẳng vào mục tiêu, gằn từng chữ: "Ngươi đã hại mèo con của ta."

Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đanh thép. Kể từ khi nhìn thấy bức họa đó, cậu đã chắc chắn.

Thao Tố nhớ lần trước cùng Bạch Ế tham gia cung yến, nửa chừng Bạch Ế bị Bệ hạ triệu kiến và đi khá lâu. Khi anh quay lại, cậu đã nhận thấy mùi hương trên người anh thay đổi. Dù chỉ thoáng qua vài giây nhưng cậu vẫn bắt được — đó không phải mùi vốn có của anh mà là mùi ám từ người vị Bệ hạ này. Nó giống hệt mùi hương thoang thoảng phát ra từ bức họa kia.

Thao Tố chỉ cần dùng vài con mèo tiêu sái để thử nghiệm là tìm ra manh mối. Kết quả cho thấy trong đó có chứa chất tương tự cỏ mèo catnip và một số loại chất gây nghiện có tính dẫn dụ cực mạnh. Mùi hương nhạt nhưng khả năng phát tán rất rộng, ngay cả Trùng tộc cũng khó lòng cưỡng lại. Vụ hỗn loạn tại lễ đính hôn phần lớn là do thứ này gây ra.

Thao Tố trước đây chưa từng giết người, nhưng lần này cậu muốn lấy mạng Lưu. Nếu không nhờ viện nghiên cứu chế tạo ra loại thuốc kháng lại uy áp tin tức tố Alpha, nếu không nhờ cơ thể cậu có sức chịu đựng phi thường, nếu không nhờ tinh thần lực vừa được thăng cấp, và nếu không có sự ủng hộ bí mật của Giáo hội, cậu đã không có cơ hội đứng đây đối đầu với Lưu. Kể cả khi bản thân cậu chưa đạt tới trình độ đó, thì đây là biển cả — nơi cậu có sức mạnh gấp đôi so với trên đất liền.

Con người luôn đánh giá thấp uy lực của đại dương.

"Ngươi làm ta ngạc nhiên đấy." Lưu dường như không thấy nguy hiểm trước mắt, mỉm cười nói: "Chỉ có mình ngươi thôi sao? Ta cứ tưởng kẻ kia sẽ đến gặp ta trước chứ, anh ta vẫn chẳng thay đổi gì so với trước đây..."

Lời chưa dứt, mấy đạo chùm hạt đã như tia chớp xé toạc màn đêm, bắn trúng boong tàu. Lửa bùng lên, con tàu rung lắc dữ dội, nhiều mảng thân tàu bị phá hủy. Không chỉ vậy, một luồng bức xạ điện từ cực mạnh tràn tới như thủy triều, tạo thành một bức tường áp chế khiến người ta không thể trốn chạy...

Thứ vũ khí đó từ đâu mà có, Lưu quá rõ. Những gì Giáo hội có thể kiểm soát ngày nay đều có dấu ấn tâm huyết thời trẻ của gã. Gã không ngờ có ngày mình lại phải đối mặt với chính chúng. Bạch Ế đã trao cho Thao Tố gươm giáo để tự vệ, nhưng Thao Tố lại dứt khoát dùng chúng để báo thù cho anh trước.

Sự hỗn loạn không ngừng gia tăng. Trong lúc né tránh, Lưu nhận ra con tàu đã bị đưa tới một địa điểm định sẵn và sắp dừng lại. Nơi đó có rất nhiều người, và có lẽ không chỉ là người. Đúng như gã nghĩ, Kelian cùng bầy trùng, và một bộ phận quân đoàn Đế quốc đều đã tụ tập tại đây. Họ đồng loạt nhận ra biến động kinh khủng vừa xảy ra, nhưng mỗi người một phản ứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!