Tiểu nhân ngư Thao Tố giờ phút này đang nằm lặng lẽ trên bàn điều trị chuyên dụng.
Chỉ trong một thời gian ngắn, tình trạng cơ thể mà cậu vất vả lắm mới khôi phục được trong mấy ngày qua lại chuyển biến xấu. Vảy cá rụng đi không ít, lộ ra làn da mỏng manh đầy bệnh tật. Đôi mắt màu hồng phấn vốn long lanh trí tuệ của đại dương, giờ đây cũng như bầu trời đêm đánh mất những vì sao.
Cậu bị dị ứng rất nghiêm trọng khiến cái đuôi đau đớn dị thường, nhưng cậu chẳng còn sức lực để mà quẫy đạp nữa.
Cơn sốt cao vẫn không hề thuyên giảm. Cậu khát khao được ngâm mình trong nước, nhưng làm vậy chỉ khiến cơ thể càng thêm suy nhược.
Loài người đã chuẩn bị đủ loại dụng cụ cho cậu, nào là ống tiêm, nào là mặt nạ dưỡng khí; cậu có thể nhìn thấy hơi thở của mình tạo thành một lớp sương mỏng trên mặt nạ.
Các thiết bị xung quanh phát ra ánh sáng xanh lục nhàn nhạt, không ngừng quét thời gian thực để kiểm tra các chỉ số sinh lý của Thao Tố. Các nhân viên nghiên cứu căng thẳng dõi theo từng đường cong và con số trên màn hình, mỗi một biến động nhỏ đều thắt chặt trái tim họ.
Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng là thứ duy nhất phá vỡ bầu không khí trầm trọng này. Trong không gian ấy, mọi cử động của các nghiên cứu viên đều vô cùng chính xác và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ phá vỡ sự cân bằng mong manh kia.
Loài người dù sao cũng rất lợi hại, Thao Tố nghĩ thầm.
Ý thức còn đôi chút mơ hồ, nhưng cậu vẫn cố gắng hồi tưởng xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khiến mình trở nên như thế này.
Hình như là người bạn của cậu, người bạn ôn hòa lễ độ kia đang ngân nga cho cậu nghe một khúc hải dao êm tai, khiến cậu rơi vào một trạng thái kỳ diệu khó tả, phảng phất như có thể tạm thời quên hết mọi cảm giác. Cho đến khi một cơn đau không thể ngó lơ truyền đến từ cánh tay, cậu mới giật mình bừng tỉnh.
Trong lúc hoảng hốt, cậu ngửi thấy một mùi hương cực kỳ hăng hắc, nhưng cậu không biết đó là chất dẫn dụ (pheromone) nhân tạo, càng không biết những gì mình vừa trải qua được gọi là "k*ch th*ch phân hóa AO phi quy tắc".
Đúng vậy, những chủng tộc đặc biệt như nhân ngư thường không thể phân hóa tự nhiên mà cần sự k*ch th*ch từ bên ngoài. Theo lý mà nói, quá trình này sẽ không quá đau đớn, nhưng Thao Tố lại bị dị ứng với nó, dẫn đến tình trạng tồi tệ hiện tại.
Thao Tố còn nhớ lúc đó cậu vừa hoang mang vừa lo sốt vó, còn người bạn loài người kia lại thản nhiên trấn an vài câu, bảo rằng cậu chỉ bị bệnh thôi, còn hứa sẽ giới thiệu bác sĩ giỏi đến chữa trị cho cậu.
Mặc kệ thế nào, Thao Tố cũng chẳng còn sức để phân biệt lời nói đó là thật hay giả, cậu chỉ hy vọng mình có thể cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Trong tầm mắt ngày càng mờ mịt, cậu hình như đã thấy Bạch Ế
- tên con người nguy hiểm nhất kia.
Cuối cùng thì anh ta cũng định ra tay với mình rồi sao? Thao Tố cũng không thấy lạ, cậu thậm chí còn tranh thủ nghĩ xem lát nữa sẽ đau đến mức nào. Chắc là phải đau gấp trăm lần hiện tại, vì áp lực và hơi thở từ người đàn ông kia thật sự quá mạnh mẽ, mặc dù anh ta chưa bao giờ đứng lên.
Về khoản nhìn người này, Thao Tố vẫn rất tự tin vào phán đoán của mình.
Nhưng tên con người này thật sự rất đặc biệt, dù Thao Tố không dám nhìn nhiều, nhưng đối phương dường như luôn chiếm trọn tầm mắt của cậu. Đến tận lúc này, Bạch Ế vẫn không tháo găng tay ra. Tại sao vậy nhỉ? Thao Tố không rõ.
Khúc hải dao không biết đã vang lên lại từ lúc nào, ý thức của cậu cũng theo đó mà chìm dần xuống. Có một làn hơi mát lạnh, nhẹ nhàng chạm lên cái đuôi đang nóng rát của cậu, dịu dàng đến mức không tưởng nổi.....
Khi Thao Tố tỉnh lại lần nữa, cậu không có hành động gì lớn, chỉ lẳng lặng ở lại nơi con người đã sắp xếp cho mình. Mỗi ngày cậu đều đúng giờ bổ sung dinh dưỡng và nước, chấp nhận mọi sự an bài khác. Lúc nhàm chán, cậu còn có video để xem.
Nội dung video không có gì khác ngoài xã hội loài người. Thao Tố có khả năng học hỏi rất nhanh, cậu có thể tiếp thu được không ít thông tin từ đó.
Ví dụ như: Con người sẽ làm đủ loại nghề nghiệp để đổi lấy thù lao sinh tồn. Hay như con người cũng sẽ bị thương, sinh bệnh, và khi đó họ sẽ đến một nơi gọi là bệnh viện. Ở đó có các bác sĩ khám chữa bệnh cho họ, sử dụng đủ loại thiết bị kiểm tra, ống tiêm... ai bị nặng còn phải vào ICU, nằm viện để phẫu thuật.
Lần đầu tiên Thao Tố thấy cảnh con người truyền dịch, cậu thấy vô cùng kỳ lạ. Thứ nước thần kỳ đó chảy vào cơ thể là bệnh có thể khỏi ngay, không biết nó khác gì với nước biển nhỉ?
Lại còn phẫu thuật nữa, trông thật đáng sợ, thế mà phải dùng dao laser mổ xẻ cơ thể, máu thịt be bét, vậy mà đó lại là cách để cứu người.
Xã hội loài người thực sự rất khác với môi trường trước đây của mình. Thao Tố dần nhận thức được điều đó.
Hóa ra cảm giác khó chịu lúc trước là biểu hiện của bệnh tật sao? Vậy hiện giờ cậu đang nằm viện để trị liệu rồi. Thao Tố đánh giá cảnh vật xung quanh, quả thực rất giống với cảnh nằm viện của con người trong video.
Cậu dần khẳng định suy đoán này, vì vậy cũng bắt đầu chấp nhận môi trường nơi đây. Nếu cậu hiện tại là "cá bệnh", thì những nghiên cứu viên thường xuyên qua lại chắc là y tá rồi. Kết hợp với hình ảnh bác sĩ trong video luôn đeo găng tay khi phẫu thuật, cậu suy luận ra Bạch Ế chắc chắn là 'bác sĩ' của mình.
Trong lúc vô tình, Thao Tố xem được rất nhiều tin tức, trong đó có không ít vụ mâu thuẫn và xung đột giữa bác sĩ và bệnh nhân. Cậu nghĩ thầm, cái nghề này cũng chẳng dễ dàng gì, trước đây có lẽ cậu đã hiểu lầm anh ta quá nhiều. Lần sau gặp mặt, hay là cậu nên nói lời cảm ơn đối phương nhỉ?
Chưa kịp nghĩ ra đầu đuôi thì video đã tự động dừng, ánh sáng vụt tắt. Trời đã khuya, ngoại trừ tiếng máy móc kêu khẽ, không còn âm thanh nào khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!