Chương 36: (Vô Đề)

Ngày hôm nay dường như khác biệt hơn tất cả mọi ngày.

Vô số thiết bị bay như những chiếc thuyền ánh sáng xuyên qua không trung, lấp lánh sắc màu rực rỡ, tựa như những dải lụa thêu dệt nên một bầu trời mộng ảo. Ánh sáng lộng lẫy trút xuống, tạo thành một bức màn lung linh trên lễ đài, nơi đặt một viên đá quý tỏa ra hào quang thần bí — biểu tượng cho tín vật vĩnh hằng.

Các nhạc sĩ tấu lên những giai điệu động lòng người, phảng phất như đưa cả Đế Quốc vào một bản hòa âm tuyệt diệu. Khách mời từ khắp nơi tấp nập đổ về, mang theo vô vàn lời chúc phúc. Quốc vương Bệ hạ tuy không đích thân dự tiệc nhưng đã sai người gửi đến món quà cực kỳ quý giá: một bức bình phong ngân hà làm từ ngọc cổ ngàn năm và tơ vàng, trên đó đóng dấu Vương ấn như một sự khẳng định về địa vị của chủ nhân buổi tiệc.

Tiếp đó là Ngự Mặc. Y dùng danh nghĩa phó quan để tặng một bất động sản trên hải đảo, nghe nói là món hàng có tiền cũng không mua được, chỉ riêng vùng biển quanh đó cũng đủ khiến người ta táng gia bại sản.

Lạc Á chỉ có chút tiền lương thực tập ít ỏi, nghĩ đi nghĩ lại chẳng thấy món đồ nào đủ sang trọng, nên cô quyết định gửi gắm toàn bộ thành ý của mình. Cô đã thức trắng đêm để gấp đủ 999 con hạc giấy tình yêu, con nào cũng nắn nót viết tên hai nhân vật chính. Đi kèm với đó là tập hồ sơ ghi chép tỉ mỉ về quá trình quan sát đặc tính hằng ngày của Thao Tố tại viện nghiên cứu:

từ lúc cậu học cách cầm bút, nói câu đầu tiên, cho đến lúc biết dùng vây tay đánh bóng nước... Đương nhiên, món quà sau là dành riêng cho mình Bạch Ế. Lạc Á tin rằng sếp Bạch sẽ hài lòng, biết đâu còn cho cô sớm trở thành nhân viên chính thức.

"Đại biểu môn Sinh" Cá Bống Vàng — kẻ dạo gần đây bị Hiệu trưởng Bạch phong sát ngầm — cũng không bỏ lỡ dịp này. Nhưng số cậu ta không may, vừa trình thiệp mời bước vào đã bị đưa ngay tới một căn phòng nhỏ biệt lập, được gọi là "phòng tiếp khách quý dành riêng cho đại biểu". Dù trà bánh đầy đủ nhưng Cá Bống Vàng vẫn thấy cụt hứng, vì cậu tới đây là để trao cho Thao Tố cuốn bí kíp tổ truyền cơ mà.

Ngay cả lũ mèo tiêu sái cũng kéo đến đông đủ, đứa nào đứa nấy chiếm một chỗ ngồi rất bá đạo, tranh kẹo mừng chẳng nể nang ai, mà cũng không ai dám đuổi chúng đi.

**

Thao Tố lúc này đang ở một mình trong phòng nghỉ, diện bộ vest cùng kiểu với Bạch Ế. Cách đây không lâu, khi hai người nắm tay nhau bước ra, mọi ánh nhìn đã đổ dồn vào họ. Cậu lờ mờ nghe được những lời khen ngợi của quan khách, và cậu biết đó không phải là lời xã giao sáo rỗng.

Họ thật sự rất đẹp đôi. Cảm giác được sóng đôi bên nhau, hòa quyện vào nhau thế này thật kỳ diệu, là điều Thao Tố chưa từng trải qua. Cậu đã hiểu thêm một chút về ý nghĩa của cái gọi là "nghi thức".

Khi được dẫn lên đài, Bạch Ế phát biểu trước khách mời, còn Thao Tố chỉ im lặng đứng bên cạnh nhìn anh đầy chuyên chú. Đến phút cuối, lúc dắt tay cậu đi xuống, Bạch Ế bất ngờ ghé sát tai cậu thì thầm: "Tôi đem tất cả những gì tôi có trao cho em, được không?"

Thao Tố phản ứng hơi chậm, khẽ gật đầu. Cậu nghĩ anh đang nhắc đến đống quà tặng hôm nay. Được chứ, nếu là quà cậu nhận được, cậu cũng sẵn lòng chia sẻ với anh mà.

Có lẽ giống như thứ mà cậu vừa nhận được đây. Cá Bống Vàng đã phải tốn bao công sức mới lẻn được khỏi phòng VIP để đưa tận tay cho Thao Tố món quà tâm huyết này. Cậu ta giải thích vì mỗi người (hoặc cá) đều có nhu cầu khác nhau nên cậu ta phải dày công tìm kiếm thứ phù hợp nhất. Sợ bị phát hiện, cậu ta đưa xong liền lén lút chuồn về.

Còn lại một mình, Thao Tố nỗ lực "nghiên cứu", đọc đi đọc lại rồi tự tay phác họa theo, thay hình vẽ các nhân vật trong đó thành hình của mình và Bạch Ế. Cậu thấp thoáng nhớ lời giáo sư Đạo đức Cá bảo không nên quá đắm chìm vào mấy thứ này, nhưng lúc này cậu đã quẳng mọi quy tắc ra sau đầu. Chuyện này liên quan đến việc có nhãi con hay không, nhất định phải nghiêm túc thực hiện, không được sai sót bước nào.

Hoa tay của Thao Tố ngày càng lên trình. Trước đây Bạch Ế cũng từng khen tranh cậu vẽ rất sống động. Sống động ư? Vậy liệu nó có thành thật được không?

Thời gian trôi qua, tiếng mở cửa và tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên báo hiệu Bạch Ế đã tiếp khách xong và đang đi tới. Đứng trước gương lớn, Thao Tố bỗng thấy tim đập thình thịch đến mức khó thở. Cơ thể cậu phản ứng nhanh hơn não bộ, và cậu đã làm một việc chẳng mấy sáng suốt: Chui tọt vào tủ quần áo.

Cậu thẫn thờ một chút, việc này không đúng với kế hoạch ban đầu là sẽ hiện diện một cách tự tin và lộng lẫy trước mặt Bạch Ế để anh phải kinh ngạc. Âu cũng tại đôi tay cậu chưa thạo, mặc đồ quá chậm, đến tận giờ vẫn chưa thay xong bộ lễ phục. Đó chính là bộ váy cưới màu trắng kiểu trung tính mà cậu đã để mắt tới trong tập ảnh mẫu. Cậu chỉ muốn mặc cho một mình Bạch Ế xem. Dù giờ là đính hôn chứ chưa phải kết hôn, nhưng cậu mặc kệ, cậu cũng chẳng phân biệt được hai lễ nghi đó khác nhau chỗ nào.

Bạch Ế gọi tên cậu rồi bắt đầu đi tìm. Thao Tố cuống quýt định kéo khóa váy sau lưng nhưng mãi không được, vô tình đụng vào thành tủ tạo ra tiếng động. Tiếng bước chân ngoài kia ngày càng gần, cậu vội vàng nấp sau đống quần áo đang treo, nhắm nghiền mắt lại.

Cửa tủ nhẹ nhàng mở ra, ánh sáng bên ngoài lọt vào. Thao Tố nín thở chờ đợi, mãi chẳng thấy Bạch Ế làm gì tiếp theo, cậu nhịn không được hé mắt nhìn, liền va phải đôi mắt tím đang chứa chan ý cười.

Anh hơi cúi người, giọng dịu dàng: "Tố Tố đang chơi trốn tìm với tôi sao? Đã bị tìm thấy rồi, em muốn nhận hình phạt thế nào đây?"

Hôm nay Bạch Ế quyến rũ đến mức nghẹt thở. Dù đã nhìn quen mỗi ngày nhưng trong khoảnh khắc này Thao Tố vẫn không thể dời mắt nổi. Ngay khi anh đưa tay ra, cậu không chút do dự lao vào vòng tay ấm áp ấy. Anh bế cậu ra ngoài, đuôi cá cậu đặt lên lớp thảm lông mềm mại. Bạch Ế vòng tay ôm eo cậu từ phía sau, ngực anh áp sát lưng cậu, cằm tựa nhẹ vào hõm cổ. Cả hai cùng nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong gương.

Đẹp đến mức không thực.

Bộ váy cưới trắng tinh khôi tôn lên trọn vẹn khí chất thánh khiết cao quý của nhân ngư Omega. Lớp tà váy xếp tầng như sóng biển bồng bềnh, hòa quyện với những hạt ngọc và vảy cá tỏa sáng lung linh. Nhưng tất cả vẻ đẹp đó cũng không sánh được một phần mười dung nhan của Thao Tố lúc này, đặc biệt là thần thái rung động lòng người khi nằm gọn trong lòng vị Alpha của mình.

Vì áo chưa mặc chỉnh tề, cộng thêm trọng lượng của bộ váy khá nặng, Thao Tố phải dùng tay giữ cho váy khỏi tuột xuống. Trong cơn bối rối, đôi mắt vốn thanh lãnh thường ngày bỗng phủ một lớp sương mờ, khiến trái tim ai nhìn vào cũng phải lỗi nhịp.

Bạch Ế lặng lẽ dời tầm mắt, xoa mái tóc bạc của cậu, trầm giọng nói: "Định xong hình phạt đã, rồi tôi sẽ giúp em."

Ánh mắt Thao Tố dừng lại nơi nơ áo rồi xuống đến yết hầu anh, tim lại đập lỗi nhịp. Cậu lí nhí: "Anh... anh định đi."

Bạch Ế khẽ cười, hỏi bất thình lình: "Nói tôi nghe, tên đại biểu môn Sinh đó lại dạy em cái gì rồi?"

Thao Tố đờ người ra, cúi gầm mặt xuống không thốt nên lời, chỉ muốn bốc hơi ngay lập tức. Cậu tuy nhiệt tình và bộc trực, nhưng đối mặt với ánh mắt rực lửa của Bạch Ế lúc này, cậu thật sự không chống đỡ nổi. Chờ một lát, Bạch Ế mới chịu buông tha: "Hình phạt đến đây thôi."

Thao Tố thở phào nhẹ nhõm, ngước đôi mắt đầy mong chờ nhìn anh rồi buông tay đang giữ váy ra — ý tứ rõ ràng hơn bao giờ hết. Bạch Ế cũng giữ lời mà giúp cậu. Chỉ có điều, cái gọi là "giúp" của anh là... giúp cậu thoát y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!