Chương 35: (Vô Đề)

Tọa độ xác định tại biên cảnh Morek, cách xa Thủ Đô Tinh vạn dặm.

Phía dưới, một lỗ hổng trùng động tiềm tàng bấy lâu đang tỏa ra luồng sáng quỷ dị, tựa như một lỗ đen chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Không khí xung quanh đậm đặc hơi thở điện ly, chỉ cần nhìn vào cũng đủ khiến người ta cảm thấy khó thở.

Lớp vỏ ngoài của cơ giáp Phá Hiểu (bình minh ló dạng) lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với bóng tối mịt mùng bao quanh. Người điều khiển bên trong mắt sáng tựa đuốc, cảnh giác quan sát mục tiêu của chiến dịch lần này.

Chỉ đến khi Ngự Mặc dứt khoát ra lệnh, cuộc càn quét mới chính thức bắt đầu.

Trong quá trình đó, tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của cơ giáp đan xen với những đợt sóng năng lượng từ trùng động, át đi cả tiếng tim đập và nhịp thở dồn dập của mọi người. Từ trong trùng động, vô số sinh vật kỳ dị chưa thành hình trào ra như lũ. Chúng mang đủ loại hình thù từ quái thú dữ tợn đến những xúc tu vặn vẹo, tỏa ra tử khí nồng nặc. Dù đang bị tiêu diệt, chúng vẫn điên cuồng lao vào tấn công Phá Hiểu.

Giữa khung cảnh hỗn độn ấy, thời gian phảng phất như ngưng đọng, chỉ còn lại những pha giao tranh và tính toán sinh tử. Mỗi đòn tấn công là một sự bảo vệ cho sự sống, mỗi cú né đòn là một lần thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Họ không hề sợ hãi, bởi ai nấy đều biết rõ: chỉ có tiêu diệt hoàn toàn trùng động mới giữ vững được biên cương và sự bình yên cho Đế Quốc.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, trận chiến cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Lúc này Ngự Mặc mới dần thu liễm sát khí lạnh lẽo, trở về trạng thái thường ngày. Y nhìn chằm chằm xuống phía dưới với ánh mắt nặng nề hồi lâu rồi mới sải bước về phía khoang lái khác của Phá Hiểu, không quên thuận tay cầm theo một ly nước.

Bạch Ế nhận lấy ly nước, mặt không chút biểu cảm, cũng không đứng dậy khách sáo nửa lời. Anh chỉ hơi nhíu mày, đưa tay day day thái dương.

Ngự Mặc lên tiếng: "Anh đã giúp quân đội một việc lớn, tôi nợ anh một ân tình."

Bạch Ế quay đầu lại, thẳng thắn đáp: "Ân tình của ngài tôi xin nhận, nhưng tôi làm việc này chủ yếu là vì chính mình thôi."

Theo dòng thời gian của nguyên tác, lúc này vị hoàng tử Alpha đã bị kích động đến mức không thể kiềm chế. Dù chưa thực sự hành động, nhưng hắn đã bắt đầu bí mật liên lạc với Trùng tộc, và vị trí của trùng động ở biên cảnh này chính là một trong những thông tin hắn có được. Bạch Ế luôn đề phòng, ngay cả sau khi Giang Triết Hàn bị giam lỏng, anh vẫn chưa từng ngừng giám sát đối phương.

Chính vì thế, ngay tại thời điểm mấu chốt khi trùng động sắp chuyển biến từ quy mô nhỏ sang trung bình, anh đã lôi "sát khí" Ngự Mặc tới đây để phá hoại.

Âu cũng bởi vị Nguyên soái này quá am hiểu những phi vụ kiểu này, mà Bạch Ế với tinh thần lực cấp cao lại có thể hỗ trợ cực kỳ hiệu quả. Sự phối hợp của hai người có thể gọi là hoàn mỹ. Có điều, tiêu hao tinh thần lực lần này khá lớn, huống hồ anh còn phải lập tức quay về ngay, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

Ngự Mặc không tài nào hiểu nổi sự vội vã này.

Bạch Ế khẽ mỉm cười giải thích: "Tôi phải về cùng cậu ấy trải qua kỳ thi tốt nghiệp cuối cùng, nhìn cậu ấy thuận lợi nhận bằng, rồi còn cùng nhau chuẩn bị cho lễ đính hôn nữa."

Ngự Mặc im lặng nhìn anh, giúp anh đặt ly nước trống về chỗ cũ rồi xoay người lui ra ngoài. Việc Bạch Giáo chủ sắp tổ chức lễ đính hôn có thể nói là chuyện mà toàn bộ cư dân tinh hệ đều biết, và đối tượng chính là vị nhân ngư Omega được anh che chở bấy lâu.

Ngự Mặc nghĩ, điều này cũng hợp lý thôi, suy cho cùng "mèo con" lúc nào chẳng yêu cá. Nhưng tại sao lại yêu đến mức dắt tay nhau vào lễ đường thay vì... vào nồi, thì y không hiểu nổi. Nhưng việc "mèo con" trước khi đính hôn còn cùng y hợp tác một lần như những chiến hữu thực thụ, thế này đã là tốt lắm rồi.

Giống như biết bao lần trước đây, khi họ còn ở trong phòng thí nghiệm tàn khốc của chợ đen, mỗi người chỉ có một mã số lạnh lẽo. Chú mèo trắng nhỏ lông xù từng sưởi ấm cho con báo đen mình đầy máu me, l**m láp những vết thương khó lòng khép miệng của y. Và con báo đen vốn dĩ thô bạo cũng sẽ dịu dàng lại, dùng chiếc lưỡi đầy gai ngược của mình nhẹ nhàng chải lông cho mèo trắng... Cứ ngỡ họ sẽ nương tựa vào nhau mà đi tiếp như vậy mãi.

Lúc đó Ngự Mặc vĩnh viễn không ngờ được rằng, những ký ức ấy sau này lại trở thành câu chuyện mà "mèo con" không muốn nhắc lại, thậm chí đối phương còn vì sự dựa dẫm năm xưa mà trở nên thẹn quá hóa giận. Những cuộc đối đầu gay gắt sau này thực chất chỉ là vì những lý do chẳng phải lý do, những cái cớ chẳng phải cái cớ.

Thực tế, chưa bao giờ có chuyện hai người trở mặt thành thù. Ngự Mặc chưa từng thực sự trách "mèo con" cả, y chỉ trách bản thân quá đỗi bất lực. Họ đều bị nhốt trong lồng giam, sống tạm bợ không chút tôn nghiêm, luôn khao khát sức mạnh và trí tuệ của loài người.

Trong quy luật sinh tồn mà các nhân viên thí nghiệm đưa ra, Ngự Mặc đã không ngần ngại chọn loại thuốc tiêm mang lại sức mạnh chiến đấu điên cuồng, nhường lại loại thuốc ngụy trang cấp cao giúp người dùng có tư duy tiệm cận loài người cho mèo trắng. Y thà làm một vũ khí chiến đấu không biết suy nghĩ, chỉ nghe lệnh mèo trắng, nhưng y không ngờ hành động đó lại khiến y cảm nhận sâu sắc thế nào là sự mất mát.

Thời gian trôi qua, mèo trắng ngày càng giống con người. Khi y còn mải dùng sức trâu để chém giết, mèo trắng đã học được cách dùng mưu kế. Khi y còn bị nhốt để tôi luyện kỹ năng vật lộn, mèo trắng đã bắt đầu giao thiệp với vị chấp chính quan đầy quyền lực để tìm đường thoát thân. Ngay cả sau này, y cũng phải dựa vào vô số trận chiến đẫm máu trên chiến trường mới miễn cưỡng có được tư cách đứng ngang hàng với họ.

Ngay cả khoảnh khắc Bạch Ế cầm bản báo cáo bệnh án của mình, điều Ngự Mặc lo sợ nhất không phải là đối phương sẽ dùng nó để hãm hại mình, mà là sợ mèo trắng sẽ vì thấy y đầy thương tích mà càng thêm xem thường y.

Nhưng Ngự Mặc vẫn là Ngự Mặc. Trước đây bên cạnh y chỉ có mèo trắng, trong lòng y cũng chỉ có đối phương. Giờ đây y là Nguyên soái Đế Quốc, gánh vác trên vai không chỉ là mèo trắng mà còn là vô số cấp dưới thề chết theo mình, là cư dân ở những hành tinh hoang vu, là sự ổn định của quốc gia và an nguy của tinh hệ. Y gần như không còn thời gian cho việc riêng, nhưng Ngự Mặc nghĩ, tranh thủ chuẩn bị một món quà đính hôn cho Bạch Ế thì vẫn làm được.

Chẳng có văn bản nào quy định Nguyên soái không được nghỉ phép một ngày cả.

**

Thao Tố bước ra khỏi phòng thi mà vẫn chưa dám tin mình sắp tốt nghiệp. Nhưng đúng là vậy, cậu đã tích lũy đủ học phần cho mọi môn học, và ngay cả trận thực chiến cơ giáp cuối cùng cậu cũng đã vượt qua như ý nguyện.

Cậu không biết đối thủ ghép đội với mình là ai, nhưng cảm nhận được người đó rất mạnh, thực lực phô diễn ra chẳng biết là được mấy phần mười. Trong trận đấu, đối thủ dường như đang cố tình dẫn dắt cậu nhận ra những sai lầm của bản thân rồi mới mạnh mẽ đánh bại cậu. Thao Tố không hề bỏ cuộc dù biết không thể thắng nổi. Kết quả ngoài dự kiến, cậu vẫn thi đậu. Dù không thể lội ngược dòng nhưng kỹ năng chiến đấu cậu thể hiện đã được đánh giá là đạt chuẩn.

Những ngày tháng khổ luyện cuối cùng cũng hái được quả ngọt.

Vì Bạch Ế nói sau khi tốt nghiệp họ sẽ đính hôn, nên Thao Tố dốc toàn bộ tâm trí vào việc học. Thực ra cậu vẫn chưa hiểu rõ "đính hôn" nghĩa là gì, cũng chẳng hiểu vì sao phải chuẩn bị rình rang, mời bao nhiêu khách khứa lạ mặt và tốn công trang trí hiện trường đến thế... Thao Tố chỉ biết một điều: muốn được ở bên con người của mình thì phải trải qua quy trình này, nên cậu sẽ dốc lòng thực hiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!