Chương 34: (Vô Đề)

Bạch Ế cảm thấy, mấy cái video dạy học tà môn kia có vẻ cũng có chút tác dụng. Bởi lẽ hiện tại anh thực sự rất khó rời xa Thao Tố.

Vì đi lại bất tiện, phần lớn thời gian anh chỉ có thể thành thành thật thật ở yên một chỗ, đóng vai một chú mèo gối ôm cao quý và tĩnh lặng. Hễ muốn đi đâu, dù là khoảng cách ngắn nhất, anh cũng phải dựa dẫm vào việc Thao Tố đến bế. Khổ nỗi chú nhân ngư cứ giả vờ như không biết, cứ đứng chờ anh mở lời cầu cứu, khiến anh chỉ còn cách nén nỗi xấu hổ mà vươn hai chân trước ra đòi bế.

Không còn cách nào khác, chỉ cần Thao Tố có mặt, anh không những chẳng được xem lũ cá ảo trên màn hình, mà ngay cả bóng dáng chú người máy cũng bị cậu đuổi đi mất tích. Muốn ăn ngon, phải đợi Thao Tố đút; muốn xem nội dung công việc trên quang não, phải đợi Thao Tố nhấc mình đặt lên bàn; muốn ngủ một giấc ngon lành, cũng phải tốn công dỗ dành Thao Tố để cậu đừng có lấn át rồi đẩy mình xuống giường.

Đúng vậy, kể từ khi nhân ngư chiếm lĩnh một nửa chiếc giường của anh, cậu ngày càng được nước lấn tới. Lần nào cậu cũng sáp lại thật gần, cho đến khi ép anh vào một góc hẹp chật chội, bị bao vây bởi hơi thở nóng hổi của đối phương. Cũng bởi vì giờ đây đã có thể hóa chân ổn định, không còn lo đuôi cá làm ướt giường nên Thao Tố càng thêm không kiêng nể gì.

Nếu thân thủ còn linh hoạt, anh hoàn toàn có thể nhảy vọt qua rào cản này, nhưng giờ thì lực bất tòng tâm. Bị dồn đến nước này, anh chỉ có thể dùng đệm thịt mềm mại của mình đẩy đẩy trước ngực Thao Tố, rồi kêu "meo meo" nói mấy lời ngọt ngào để xin tha.

Cuộc sống của anh gần như bị Thao Tố thao túng hoàn toàn, ngày càng trở nên khó khăn. Cứ đà này, việc tay tác giả bất lương nào đó đổi tên truyện cũng không phải là vô lý. Có lần Bạch Ế thực sự muốn vùng lên bỏ trốn, định nhờ đám mèo tiêu sái bên ngoài đưa đi, nhưng khổ nỗi nhân ngư lại nắm thóp anh quá chuẩn. Cứ mỗi lúc anh định chuồn là Thao Tố lại phơi cái đuôi cá lộng lẫy ra ngay trước mặt.

Đường cong mượt mà, vảy cá lấp lánh chiếm trọn tầm mắt khiến Bạch Ế không thể dời mắt nổi một phân, mọi ý định chạy trốn lập tức bị cơn nghiện cá đè bẹp.

Những chuyện đó còn chịu đựng được, nhưng việc Thao Tố động tay động chân với anh thì quá thường xuyên. Bạch Ế từ chỗ cực lực né tránh ban đầu, giờ đã chuyển sang trạng thái buông xuôi bất lực. Chỉ cần Thao Tố đừng quá đáng quá thì anh sẽ... Khoan đã, đừng có chạm vào chỗ đó! Cái con cá tùy tiện này không biết thế nào là chừng mực hả?

Ngoài ra, vấn đề pheromone cũng cần được giải quyết. Alpha trong kỳ dễ cảm vốn rất khao khát được pheromone Omega vỗ về, mà đối với Bạch Ế, sức hút của Thao Tố lại tăng lên gấp bội. Có thể nói, không một "mèo Alpha" nào có thể cưỡng lại được một "nhân ngư Omega" vào lúc này.

Thao Tố dường như cũng hoàn toàn tự giác với thân phận Omega của mình, cậu chẳng hề bủn xỉn mà tỏa ra luồng pheromone trấn an nồng đậm, thậm chí còn phơi bày cả vùng tuyến thể mỏng manh sau gáy trước mặt Bạch Ế. Hành động đó như muốn nói: Chỉ cần anh muốn, anh có thể đánh dấu em bất cứ lúc nào. Nhưng Bạch Ế không làm vậy, lần nào anh cũng chỉ ghé sát lại chạm nhẹ, cùng lắm là dùng lưỡi lướt qua vùng da quanh đó một cách dịu dàng, trước sau vẫn nhẫn nhịn không thực sự cắn xuống.

Bạch Ế cứ thế đếm từng ngày, mong kỳ dễ cảm mau qua đi. Còn Thao Tố cũng đếm từng ngày, nhưng lại mong thời gian trôi thật chậm. Mỗi người một tâm tư, cuộc sống cứ thế trôi qua trong bình lặng giả tạo.

Cho đến một ngày, Bạch Ế chợt nhận ra dạo gần đây đồ ăn của mình có chút lạ, hương vị khác hẳn trước. Đó là bữa ăn dinh dưỡng đặc chế mà Thao Tố làm cho anh. Anh thừa lúc cậu không chú ý liền dùng quang não tra cứu thành phần, kết quả suýt chút nữa khiến anh bùng nổ pheromone vì tức giận.

Axit folic, các loại vitamin, đạm sữa... Đây là thực đơn dành cho mèo mang thai chuẩn bị bị đánh dấu!

Hóa ra vì thế mà Thao Tố luôn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, việc gì cũng làm thay anh. Hóa ra vì thế mà cậu cứ nhìn chằm chằm vào bụng anh với ánh mắt tràn đầy tình mẫu tử (phụ tử). Anh biết trình độ Sinh học của nhân ngư rất kém, nhưng không ngờ lại mù chữ đến mức độ này!

Bạch Ế định đi nói chuyện với giáo viên của cậu, ai ngờ vừa đến nơi đã thấy đại biểu môn Sinh là cá bống vàng đang thao thao bất tuyệt giảng bài: "Cẩm nang Mãnh A: Làm sao để một phát trúng ngay" và "Phần dưỡng thai: Lấy nhu thắng cương". Đám cá bên dưới nghe đến là say mê. Vừa thấy Bạch Ế, cá bống vàng chột dạ quá, bỏ cả đống đồ ăn được thưởng mà chạy mất hút. Bạch Ế bỗng thấy mệt tim đến mức không thốt nên lời.

Có mời thêm bao nhiêu giáo sư đỉnh cấp về chắc cũng không đấu lại được một con cá bống đam mê truyền bá kiến thức này.

Đương nhiên, đó là chuyện sau này. Lúc này Thao Tố vẫn chưa biết mình bị lộ. Cậu ra ngoài mua món súp thưởng yêu thích cho Bạch Ế. Nghe nhân viên bảo có một loại vị dịu nhẹ không kích ứng, Thao Tố chốt đơn ngay không cần nhìn giá. Cậu chưa bao giờ thấy may mắn vì mình giàu có như lúc này, để có thể dâng lên mọi thứ tốt nhất cho con người của mình, để nuôi nấng "mẹ con họ" thật tốt.

Thực ra cậu cũng không hẳn ngây thơ đến thế. Dù chưa học kỹ về ABO, nhưng việc cắn tuyến thể để đánh dấu là cậu vừa mới học lỏm được, cậu cũng lờ mờ nhận ra Bạch Ế rất có thể sẽ không mang thai nhãi con của mình. Nhưng Thao Tố không muốn nghĩ sâu thêm. Dù khả năng rất nhỏ, dù chỉ là ảo tưởng, cậu vẫn mong đó là sự thật. Cậu chỉ muốn mượn chuyện này để gắn kết với Bạch Ế sâu sắc hơn, để không bao giờ phải lo sợ sẽ mất anh trong tương lai nữa.

Bạch Ế biết giữa họ có khoảng cách, và Thao Tố cũng cảm nhận được điều đó. Cậu vẫn luôn âm thầm nỗ lực để bắt kịp anh. Với cậu, việc chăm sóc anh chẳng bao giờ là uổng công cả.

Dù vậy, khi về đến nhà, cậu vẫn thấy hốt hoảng khi không thấy chú mèo trắng trên sofa. Bình thường mèo nhỏ sẽ ngoan ngoãn đợi cậu về bế, dù có di chuyển cũng không đi quá xa tầm mắt. Thao Tố không kịp thay giày đã vội vã chạy đi tìm.

Vừa tiến đến gần cửa phòng ngủ, cậu đột ngột bị một lực đạo cực mạnh kéo tuột vào trong. Phòng tối om, nhưng cũng đủ để cậu nhận ra người trước mặt — chính là Bạch Ế. Kỳ dễ cảm chưa qua hẳn nhưng anh đã khôi phục hình người, chỉ có đôi tai mèo bông xù trên đầu là chưa kịp thu lại.

Nhờ đôi chân máy, Bạch Ế đứng cao hơn Thao Tố một chút. Ánh mắt anh nhìn cậu lúc này đầy áp lực, sắc tím u uất ẩn hiện dưới bóng mái tóc đen, chỉ có sống mũi cao và đường nét xương hàm là rõ rệt. Trong khoảnh khắc giằng co im lặng ấy, yết hầu Thao Tố khẽ chuyển động, cậu cảm nhận rõ mùi vị của một cuộc tổng sỉ vả sắp đến.

Cửa phòng bị đóng sầm lại và khóa "cạch" một cái. Làm xong, Bạch Ế buông tay, thu hồi tầm mắt. Anh thản nhiên đi đến mép giường ngồi xuống, đôi chân dài tách ra tự nhiên, anh bật đèn đầu giường rồi hất cằm về phía Thao Tố, giọng điệu đầy vẻ ngạo mạn: "Lại đây."

Thao Tố lúc này mới nhìn rõ anh. Chẳng biết có phải vì Alpha đang trong kỳ đặc biệt hay không, nhưng cậu thấy anh lúc này quyến rũ hơn bao giờ hết. Gương mặt tuấn mỹ diễm lệ như một hải yêu ẩn sau núi băng, chỉ cần hiện thân là đủ mê hoặc lòng người, ngay cả giọng nói cũng gợi cảm đến lạ kỳ. Mùi hương pheromone như hương hoa thoang thoảng khiến không gian thêm phần ám muội.

Thao Tố nén cảm xúc, bước đến trước mặt anh rồi chậm rãi cúi xuống, tay đặt nhẹ lên đầu gối anh, ngước mắt nhìn anh không rời. Cậu... thực sự rất muốn sờ đôi tai mèo kia.

Bạch Ế rút túi súp thưởng trong tay cậu ra, nhếch môi cười nhạt: "Tố Tố chăm sóc tôi chu đáo quá nhỉ."

Thao Tố vốn chẳng giỏi đối đáp nên chỉ khẽ nói: "Anh thích là được."

Bạch Ế nhìn cậu từ trên xuống dưới một hồi lâu, rồi đột nhiên đưa bàn tay mình đến sát môi Thao Tố, giọng trầm thấp đầy lưu luyến: "Tố Tố giúp tôi cởi găng tay ra được không? Đeo lâu khó chịu quá."

Hơi thở Thao Tố dồn dập, phả vào tay anh. Một lát sau, nhân ngư Omega cúi đầu, dùng răng nhẹ nhàng cắn lấy đầu ngón tay găng tay của anh rồi kéo xuống một cách cẩn thận, sau đó nâng bằng hai tay định trả lại cho anh. Nào ngờ Bạch Ế chỉ tùy ý ném găng tay xuống sàn, rồi đưa tay nâng cằm Thao Tố lên, dùng ngón cái mát lạnh ch*m r** v**t v* gò má cậu. Từng chút một, cảm giác ấy như xuyên thấu tận tâm can.

Đây có lẽ chính là khí tràng bẩm sinh của một Alpha đỉnh cấp — một kẻ nắm quyền kiểm soát thực thụ. Thao Tố cảm thấy mình đang bị dẫn dắt vào một nơi vô định, nhưng cậu không hề có ý định kháng cự. Cậu nghĩ, bất kể Bạch Ế muốn gì, cậu cũng sẽ dốc lòng thỏa mãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!