Bạch Ế nghe tiếng đáp "Được" của cậu mà trong lòng cũng không ôm thêm hy vọng gì.
Thực ra từ trước đến nay anh chưa bao giờ nỡ trách mắng Thao Tố. Trong nguyên tác, nhân ngư Omega vốn luôn nhu nhược cần được bảo vệ, làm sao có thể dùng biện pháp cứng rắn để cưỡng ép cậu thay đổi thành một người khác? Trong thế giới này, mọi thứ đều có giới hạn, nếu thực sự muốn làm trái với thiết lập nhân vật ban đầu thì chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.
Anh chỉ tiếc nuối rằng mình không thể bảo vệ chú cá nhỏ mãi mãi. Nếu không nhanh chóng giúp Thao Tố mạnh mẽ lên, liệu còn cách nào khác hay sao?
Thế là ngày qua ngày, thái độ lạnh lùng nghiêm nghị của Bạch Ế không hề thay đổi, thậm chí yêu cầu huấn luyện đối với nhân ngư Omega ngày càng trở nên khắt khe. Thao Tố chấp nhận tất cả không chút phàn nàn, không còn biểu hiện lười biếng, cũng chưa từng kêu mệt lấy một câu. Điều duy nhất không đổi là bất kể ở đâu hay khi nào, cậu đều không quên dành cho Bạch Ế sự chăm sóc tri kỷ nhất.
Phần lớn thời gian, cậu chỉ đứng từ xa quan sát, xác nhận Bạch Ế không xuất hiện các triệu chứng như buồn nôn hay hôn mê, lúc đó mới yên tâm quay lại tiếp tục đợt huấn luyện tăng cường. Dường như đối với cậu, làm tất cả những điều này đều là vì Bạch Ế.
Thao Tố thích nghi rất tốt, chỉ là đôi khi cũng thấy phiền muộn vì số lần gặp mặt con người của mình ngày càng ít đi, thời gian ở chung ngắn ngủi đến đáng thương. Cậu chẳng hiểu cảm giác chua xót, nghẹn ngào trong lòng mình là gì, nhưng cậu đã tự học được cách nhìn vật nhớ người. Một cành hoa tử lan được cậu cất giấu cẩn thận trong khoang nghỉ ngơi của Lưu Kình, mỗi khi mệt mỏi lại lấy ra xem, và cái nhìn ấy trở thành động lực cho cả ngày dài của cậu.
Cho đến hôm nay, Thao Tố không còn nhìn thấy Bạch Ế từ xa nữa. Cậu cảm thấy không yên tâm, khó khăn lắm mới liên lạc được với Lạc Á trong giờ nghỉ, nhưng lại nghe đối phương nói Giáo chủ không có ở viện nghiên cứu, cũng không xuất hiện ở bất cứ nơi nào khác.
Kết thúc cuộc gọi, Thao Tố lặng lẽ nhìn cành hoa tử lan một hồi lâu, thấy những cánh hoa trên đó đã bắt đầu héo úa. Cậu cài bông hoa lên ngực áo, dứt khoát quyết định bỏ buổi huấn luyện.
Bên ngoài nhà lại là một bầy mèo hoang.
Gọi chúng là mèo hoang có lẽ cũng không còn chính xác. Bởi lẽ số tiền Thao Tố chi ra và số lương thực Ngự Mặc mang tới dạo trước đều quá dư thừa. Đám mèo ăn sung mặc sướng, tự do tự tại, nên gọi chúng là lũ mèo tiêu sái thì đúng hơn.
Lần này số lượng mèo đông hơn hẳn mọi khi, và tất cả chúng dường như đều rơi vào một trạng thái cảnh giác kỳ lạ, thay vì dáng vẻ lười biếng thường ngày. Thậm chí khi Thao Tố tiến lại gần, một con mèo đứng ở cửa còn giật mình dựng ngược lông lên.
Thao Tố không thèm để tâm đến chúng. Giữa cậu và đám mèo duy trì một sự cân bằng tinh tế, trạng thái tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng. Nhưng thực lòng Thao Tố chẳng ưa gì lũ mèo này chút nào.
Vừa ồn vừa lười, lại còn hay rụng lông, làm vệ sinh trong phòng rất mệt.
Ngày nào cũng vênh váo chẳng hiểu vì cái gì, hễ không vừa ý một chút là rít lên khè người khác.
Thích ăn cái gì không thích, lại cứ thích ăn cá, sao không bị hóc xương luôn đi cho rồi?
Tiếng kêu chẳng hay chút nào, không có tí tính nghệ thuật, phèn không chịu được.
Móng mèo thì có gì đẹp? Chỉ tổ cào hỏng sofa với thảm, khó hầu hạ kinh khủng...
Dù sao thì cả người chúng chẳng có điểm nào đáng để yêu thích cả. Bạch Ế chắc chắn cũng sẽ không thích đâu.
Nghĩ vậy, Thao Tố bước vào nhà, nhanh chóng đưa mắt tìm kiếm khắp nơi. Không thấy bóng dáng anh, ngay cả những chú người máy thường ngày di chuyển qua lại giờ cũng đứng im lìm một chỗ. Thao Tố cảm thấy trái tim mình bỗng chốc trống rỗng đến đáng sợ.
Cậu bước nhanh đến phòng của Bạch Ế. Cửa không khóa, bài trí bên trong không đổi, rèm kéo kín khiến căn phòng hơi tối, nhưng không có bóng dáng quen thuộc ấy. Cậu tiếp tục đi sang các phòng khác, tìm kiếm tỉ mỉ từng căn một, từ phòng tắm, ban công cho đến sân vườn, gần như lùng sục mọi ngóc ngách nhưng vẫn không thấy Bạch Ế đâu.
Cậu thử hỏi người máy, nhưng nó cứ lắp bắp nửa ngày trời mà chẳng đưa ra được thông tin nào hữu ích. Trong không gian rộng lớn, chỉ còn lại mình Thao Tố đơn độc. Cành tử lan cài trước ngực đã hoàn toàn khô héo, dường như mọi thứ đều mất đi ý nghĩa.
Thực ra cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình tìm mãi không thấy anh. Lúc cậu trở về biển, dù đường xá xa xôi cậu vẫn tìm được hướng đi rõ ràng, nên không hề lo âu mà chỉ chuyên tâm tiến bước. Nhưng bây giờ thì sao? Thế giới của cậu hệt như một tờ giấy trắng đơn giản, trên đó ngoài đại dương ra thì chỉ có Bạch Ế. Kể cả phải chọn một trong hai, cậu cũng đã sớm có lựa chọn của mình.
Còn Bạch Ế? Đối với cậu, anh là một môn học thâm sâu nhất, rất khó để đọc hiểu, rất khó để nhìn thấu. Con người của cậu trông có vẻ tùy hứng nhưng thực ra rất nghiêm cẩn. Trông có vẻ yếu ớt nhưng thực ra rất mạnh mẽ. Tâm tư anh không dễ lộ ra ngoài, mong muốn cũng không rõ ràng, quyền lực và danh vọng mà vạn người thèm khát đối với anh chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.
Thao Tố hiểu hết những điều đó. Trước đây cậu không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ, điều cậu thực sự bận tâm là trong khoảnh khắc anh biến mất này, cậu thậm chí chẳng biết phải đi đâu để tìm. Dù ở biển hay trên cạn, cậu luôn là người tràn đầy sức sống, tưởng như có nguồn năng lượng vô tận để bơi tiếp, vậy mà ngay lúc này cậu lại cảm thấy mông lung và mệt mỏi rã rời.
Thao Tố nghĩ, có lẽ cậu sẽ mãi mãi không thể theo kịp bước chân của con người của cậu.
Lũ mèo tiêu sái không thể thấu cảm được nỗi buồn của cậu, thậm chí có vài con còn ngồi bên bệ cửa sổ, mở to đôi mắt tròn xoe ngó vào trong. Chúng dường như kinh ngạc khi thấy gã nhân ngư bá đạo ngày thường sao nay lại trở nên ủ rũ như một miếng cá khô thế này, chẳng còn tâm trí đâu mà đấu khẩu với chúng nữa, làm chúng thấy lạ lẫm vô cùng.
Nếu không phải vì đang bận việc chính, chắc đám mèo đã xông vào trêu chọc cậu một trận rồi. Nhưng lúc này việc chính quan trọng hơn, lũ mèo không dám manh động, ít nhất chúng chắc chắn rằng nhân ngư này không xấu và sẽ không làm hại vị chủ hộ mà chúng yêu quý nhất. Nhắc mới nhớ, không biết tình hình của chủ hộ thế nào rồi.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, một luồng pheromone Alpha thoang thoảng từ trong phòng tỏa ra, lũ mèo lập tức tập trung cao độ chờ đợi. Thao Tố cũng ngay lập tức nhận ra điều này.
Cậu bật dậy, cả người căng cứng. Mùi hương quen thuộc ấy khiến tim cậu đập loạn nhịp, cậu bám chặt vào manh mối duy nhất này và một lần nữa xông vào phòng Bạch Ế. Tổng thể căn phòng vẫn không khác gì lúc trước, nhưng Thao Tố kéo rèm ra để ánh sáng tràn vào, và cuối cùng cậu đã phát hiện được vài dấu vết.
Dây buộc rèm sát đất dường như bị giằng xé, phần đầu hơi bị hỏng. Tấm thảm vốn phẳng phiu nay lại hằn lên vài nếp gấp. Những món đồ nhỏ trên tủ đầu giường bị đổ nghiêng ngả. Và đặc biệt nhất là, chăn gối có chút lộn xộn, thậm chí dưới gầm giường còn vương lại vài sợi lông mèo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!