Chương 30: (Vô Đề)

Đối với những chuyện trước đây, Bạch Ế đều không để bụng, nhưng lần này anh thực sự bị chọc giận rồi.

Vị 'Hải vương' vừa rồi còn khống chế toàn trường nháy mắt biến thành một chú cá nhát gan. Thao Tố không dám ho he nửa lời, thành thành thật thật bế Bạch Ế trở lại xe lăn, ngồi ngay ngắn tử tế, còn không quên giúp anh chỉnh đốn lại quần áo hơi xộc xệch. Sau đó, cậu đứng thẳng tắp một bên, không dám lại gần cũng chẳng dám lùi xa, gương mặt nghiêm trọng như một vệ sĩ đang túc trực chờ lệnh.

Bạch Ế nhàn nhạt liếc cậu một cái, không nói lời nào. Chú cá này tưởng làm loạn thế là có thể xoay chuyển trời đất sao? Sợ là cậu còn chưa biết tình thế nghiêm trọng đến mức nào đâu.

Thế nhưng cuối cùng Bạch Ế vẫn không thể nhẫn tâm được lâu. Bởi lẽ trong lúc nguy cấp, Thao Tố đã tung ra tuyệt chiêu dập lửa tối thượng của mình.

Nhân ngư nói: "Yêu anh."

Nhân ngư nói rõ mồn một từng chữ: "Tố Tố, yêu anh."

Bạch Ế: "..." Anh hết cách rồi, thực sự là chẳng có biện pháp nào với chú cá này cả.

Kể từ đó, Thao Tố dường như đã mặc định Bạch Ế là đối tượng của mình, những lời tỏ tình thẳng thắn nhiệt liệt trở thành chuyện cơm bữa. Tuy việc chống đỡ có hơi vất vả, nhưng Bạch Ế tin rằng với định lực của mình, anh sẽ không để xảy ra chuyện gì quá giới hạn. Anh dự định sẽ tìm thời điểm thích hợp để nói rõ ràng với Thao Tố sau.

Nhưng thực tế lại chẳng đơn giản như vậy. Mọi chuyện bắt nguồn từ những cuộc thí nghiệm nghiên cứu cách đây vài ngày. Thực tiễn chứng minh thiết bị nhiễu sóng có hiệu quả nhất định, lần ra mặt ở cung yến được hệ thống phán định là cốt truyện bình thường, và suốt thời gian qua, điểm ngược thân ngược tâm thu thập được từ nhân ngư vẫn không có gì bất thường. Tuy nhiên, đó chỉ là hiệu quả ngắn hạn. Một khi thời gian giới hạn trôi qua, anh vẫn phải đối mặt với cục diện khó kiểm soát.

Đây là lần thứ hai Bạch Ế bị mất quyền kiểm soát cơ thể. Trong nguyên tác, đoạn này được miêu tả như sau:

... Nhân ngư Omega nằm trên giường thực nghiệm, cơ thể không ngừng run rẩy, cơn đau âm ỉ ngày càng tăng mạnh. Đôi mắt cậu bị ánh sáng cường độ cao chiếu vào, khiến cậu phải nheo mắt khó chịu.

"Tỉnh rồi sao?" Giọng nói mê hoặc mang theo một giai điệu quỷ dị: "Thích nơi này chứ?"

[Thao Tố] bừng tỉnh, hoảng loạn nhìn về hướng phát ra âm thanh và chạm ngay phải một đôi mắt quỷ mị. Vị Alpha tuấn mỹ đeo kính gọng vàng trông có vẻ nho nhã, nhưng sắc tím thẫm ẩn giấu nơi đáy mắt lại giống như một dã thú khoác lớp da trí thức.

Cậu cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra nhưng trí não dường như tê liệt. Mất một lúc lâu, [Thao Tố] mới đứt quãng lên tiếng: "Ngài..."

"Hửm? Muốn nói gì nào?" [Bạch Giáo chủ] cảm nhận được sự sợ hãi của Omega, anh sung sướng vươn bàn tay trắng trẻo đẹp đẽ ra, nhẹ nhàng ấn xuống: "Ta chỉ muốn giúp cá nhỏ đào thải hết những thứ không chứa nổi ra thôi mà, cậu không nỡ sao?"

Giọng điệu của hắn khiến [Thao Tố] có cảm giác như bị rắn độc quấn lấy. Ngay sau đó, một lực đạo đột ngột tăng mạnh khiến nhân ngư Omega đau đớn ngửa đầu ra sau. Cậu kinh hoàng nhìn xuống, thấy một chiếc xúc tu máy thon dài, cứng rắn đang tỏa ra ánh lãnh kim loại...

Bạch Ế cảm thấy lúc đó mình bị một h*m m**n phá hoại mãnh liệt chi phối. Ý thức anh vẫn ở đó, nhưng phảng phất như bị nhốt vào một lồng giam, mất đi quyền tự chủ. Anh cực kỳ lạnh lùng đặt Thao Tố lên giường thực nghiệm, điều khiển xúc tu máy tiến về phía cậu, suýt chút nữa đã hoàn thành trọn vẹn cốt truyện tàn độc kia.

Nhưng Thao Tố không hề sợ hãi, cũng không hề né tránh.

Cậu nghĩ là anh muốn kiểm tra sức khỏe cho mình. Chú cá nhỏ nhìn tên con người của mình với ánh mắt đầy tin tưởng, ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích, mặc cho xúc tu máy mang đến đau đớn, mặc cho thái độ của anh lúc này cực kỳ ác liệt. Nếu không phải kiểm tra sức khỏe thì cũng chẳng sao, nếu Yiyi giận vì cậu làm sai, hay vì anh đang bực bội chuyện gì đó, thì cậu chỉ muốn anh mau chóng hạ hỏa, có mượn cậu để trút giận cũng không vấn đề gì.

Thậm chí khi Bạch Ế vì phản kháng lại sự cưỡng chế mà trở nên đau đớn khổ sở, dẫn đến việc xúc tu máy tăng thêm lực đạo, Thao Tố vẫn cắn răng chịu đựng không rên một tiếng, chỉ dùng ánh mắt lo lắng nhìn anh. May mà mọi chuyện kết thúc khá kịp thời, kỹ năng Tịnh Dịch của nhân ngư cũng phát huy tác dụng nhất định giúp xoa dịu tình hình.

Sau sự cố đó, Bạch Ế đã suy nghĩ rất nhiều. Nhưng không ai biết anh đang nghĩ gì, ngay cả Thao Tố cũng đã nhiều ngày không được gặp anh. Trong những ngày này, người gặp Bạch Ế nhiều nhất lại là Ngự Mặc.

Nhận được báo cáo từ cấp dưới rằng Giáo chủ hẹn mình tại phòng huấn luyện cơ giáp vào buổi chiều, tâm trạng Ngự Mặc không có nhiều dao động. Màn hình quang não của y vẫn đang dừng ở lịch sử thanh toán mua một chiếc tổ mèo, bên cạnh là một cửa sổ nhỏ đang tìm kiếm từ khóa: "Nguyên nhân mèo bỗng nhiên đổi tính".

Kết quả hiển thị: Có thể do cơ thể đau đớn, bị kích động, đang ở thời kỳ phản nghịch, hoặc gặp vấn đề tâm lý nghiêm trọng... lúc này cần chủ nhân quan tâm và ở bên nhiều hơn...

Nhưng điều này lại khác hẳn với cẩm nang nuôi mèo mà y tự quan sát và ghi chép bấy lâu nay. Trong đó điều thứ nhất ghi là: Mèo khó ở thì bạn hãy biến đi càng xa càng tốt. Ngự Mặc nghĩ, không phải con mèo nào cũng cần sự quan tâm và bầu bạn.

Tắt quang não, y đứng dậy chỉnh đốn trang phục. Trước khi ra cửa, y lấy từ tủ lạnh ra rất nhiều hộp cá sợi do chính tay mình làm, đặt ở bậu cửa sổ thứ hai để phó quan đến lấy như mọi khi, đem chia cho đám mèo hoang đang chờ ăn. Phó quan chưa bao giờ hỏi tại sao y yêu mèo đến thế, chuẩn bị chu đáo như vậy, mà chưa từng thực sự nuôi một con mèo nào bên mình.

Câu trả lời quá rõ ràng. Những người như họ quanh năm chinh chiến, luôn đối mặt với hiểm nguy, thời gian rảnh rỗi quá ít, ngày về lại xa xôi, thậm chí chẳng biết có ngày về hay không. Hà tất phải cho lũ mèo một mái ấm rồi lại khiến chúng tan đàn xẻ nghé. Chi bằng cứ coi như bèo nước gặp nhau, lũ mèo thỉnh thoảng ghé qua ăn chực rồi tiêu sái rời đi, mãi mãi giữ được bản năng hoang dã và độc lập. Hơn nữa, Ngự Mặc cảm thấy dù mình có chuẩn bị kỹ đến đâu cũng không thể nuôi tốt một con mèo. Y đã sớm mất lòng tin vào bản thân ở phương diện này.

Nhưng ở phương diện đánh đấm, y tuyệt đối không thiếu tự tin.

Trong phòng huấn luyện, hai bóng hình giao nhau như sao băng, ánh sáng lập lòe, tiếng va chạm kim loại đinh tai nhức óc. Cả hai đều là những đỉnh cấp Alpha sở hữu tinh thần lực cấp SSS, địa vị hiển hách. Trận đối chiến này dù chỉ là huấn luyện riêng tư nhưng cũng đủ khiến người ta nín thở theo dõi.

Ngự Mặc với vóc dáng dũng mãnh, động tác thuần thục, chiếc cơ giáp của y như một chiến thần uy vũ, mỗi đòn tấn công đều chuẩn xác và uy lực. Dù đây là sân nhà của Bạch Ế, dù vết thương tinh thần của anh chưa lành hẳn, dường như chẳng có gì có thể khiến Ngự Mặc rơi vào thế hạ phong.

Bạch Ế lại cho thấy tốc độ tiến bộ kinh người, anh không ngừng học hỏi và nâng cao kỹ năng trong trận thực chiến hiếm có này. Anh điều khiển cơ giáp linh hoạt, liên tục né tránh các đòn tấn công và tìm sơ hở để phản kích. Mồ hôi thấm đẫm trán, tinh thần lực như ngọn lửa bùng cháy, giải tỏa hết những dồn nén bấy lâu nay. Trận đấu bất phân thắng bại, chỉ dừng lại ở mức điểm tới là dừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!