Cuối cùng, Bạch Ế vẫn phải nén cơn đau đầu để giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Anh giúp chú nhân ngư đã bình tĩnh lại một chút bôi xong thuốc, làm bảo dưỡng cho lòng bàn chân bị ma sát đến đỏ ửng, mặc quần áo và đi giày tử tế cho cậu. Sau đó, anh còn phải canh cho cậu ăn xong bữa khuya rồi mới dỗ dành được chú cá này trở về phòng ngủ.
Làm xong tất cả, thời gian đã bước sang rạng sáng. Lúc này Bạch Ế mới có được giây phút thả lỏng, anh nương theo ánh đèn từ phòng khách hắt vào, rũ mắt nhìn xuống vùng bụng dưới của mình.
Nhân ngư có lỡ miệng cắn vào vải vóc thì cũng thôi đi, nhưng chẳng biết lúc đó Thao Tố sơ sẩy thế nào mà lại cắn lệch vào đúng vị trí này. Kết quả là y hệt như lần c ắn bên má dạo trước, một cái dấu cá ngưng tụ từ pheromone lập tức hiện rõ mồn một. Nó giống như một ký hiệu suồng sã, nhỏ nhắn nhưng đậm màu đến mức không cách nào xóa đi được, ước chừng phải nửa tháng mới lặn mất.
Lúc đó anh chỉ thấy cơ thể căng cứng lại một chút chứ không đau. Bạch Ế nhớ lại trước kia, khi Thao Tố mới nhận được bộ đồ dùng văn phòng phẩm, cậu đã rất nghiêm túc dùng bút tảo biển đánh dấu lên sách giáo khoa, đồ chơi, và cả hộp cơm nhỏ. Mỗi món đồ cậu đều không bỏ sót, còn chỉ chỉ cho người đi ngang qua thấy để khẳng định đó là đồ của mình. Nếu không mang theo bút, cậu sẽ dùng răng... cắn một cái làm dấu. Ví dụ như miếng bánh kem vô chủ người máy mang về, Thao Tố sẽ giành cắn một miếng nhỏ; thấy con diều mới mua, cậu cũng phải cắn một vết vào góc.
Rõ ràng là đã được giáo dục đàng hoàng, vậy mà ở phương diện này chẳng thấy thay đổi gì cả. Đúng là chú cá nhỏ không ngoan, cứ thích bôi vẽ, cắn xé lung tung.
Bình thường Bạch Ế sẽ không thức muộn như vậy, nhưng giờ phút này anh vẫn ngồi bên mép giường, mở giao diện mua sắm trên quang não. Danh sách tìm kiếm không ngoại lệ toàn là các mẫu giày và quần mới nhất... Anh phải chọn kích cỡ phù hợp, chất lượng tốt nhất, chất vải mềm mại thân thiện với làn da, và đặc biệt phải có chức năng trữ nước giữ ẩm.
Mải mê chọn lựa, phải đến quá nửa đêm anh mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Thế nhưng anh không ngờ rằng, ngay cả vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi ấy cũng chẳng được yên thân. Kẻ gây họa vẫn không ai khác ngoài vị nhân ngư Omega đang sống cùng dưới một mái nhà với anh.
Bạch Ế vẫn còn đánh giá quá thấp tác dụng của rượu. Anh cứ ngỡ màn nhảy Disco ở buổi tiệc tối qua đã là giới hạn say xỉn của cậu rồi, nào ngờ phải đến gần sáng rượu mới thực sự ngấm.
Đang nằm trên giường với ý thức mơ màng, anh bỗng thấy ngực mình bị đè nén đến khó thở, vùng bụng và eo nặng trĩu như bị thứ gì đó quấn chặt, thỉnh thoảng còn có cảm giác cọ xát của lớp vảy mát lạnh. Nhưng vì quá buồn ngủ không mở nổi mắt, anh đã vô tình tạo cơ hội cho kẻ phạm tội lộng hành. Chẳng biết bao lâu trôi qua, anh chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo, ướt át bắt đầu lan tỏa xung quanh, giống như mình đang nằm giữa một đợt thủy triều lớn vậy.
Cuối cùng, anh giật mình tỉnh táo hẳn. Đập vào mắt là trần nhà quen thuộc, đây đúng là phòng của anh, giường của anh. Cảm giác bị đè nén lúc nãy đã biến mất, phảng phất như mọi chuyện chỉ là ảo giác. Nhưng cái lạnh thì vẫn còn đó. Anh lập tức ngồi bật dậy, và quả nhiên phát hiện trên giường là một vệt nước lớn, còn chiếc chăn đắp trên người đã không cánh mà bay.
Bạch Ế: "..."
Sắc mặt anh thay đổi liên tục. Nếu anh nhớ không lầm thì hầu hết đồ dùng của chú cá kia đều là loại giữ ẩm, ngoại trừ nhân ngư ra, anh chẳng nghĩ được thứ gì có thể tạo ra nhiều nước trên giường mình đến thế. Hơn nữa, trong phòng vẫn còn vương lại mùi pheromone Omega — đúng chính xác là mùi búp trà tuyết thanh khiết.
Đây có thể coi là cú sốc lớn nhất từ khi anh xuyên thư đến nay, cấp độ này gần như là tai nạn lao động luôn rồi.
Ở phía bên kia, Thao Tố cũng đang kinh hồn bạt vía không kém gì Bạch Ế. Có ai nói cho cậu biết rốt cuộc là chuyện gì không! Tại sao cậu đang ngủ lại bò lên giường Yiyi, chẳng lẽ đây chính là mộng du trong truyền thuyết? Sao cậu lại còn đè lên người anh nữa, bộ cậu coi con người của mình là cái giường để ngủ luôn hả? Đến quần áo còn chưa mặc thạo, sao giờ đến cái giường cũng không biết ngủ cho đúng chỗ vậy?
Xong đời rồi, trước đây cậu từng đè nổ cả giường nước nên biết mình nặng thế nào. Lần này nếu cậu đè hỏng Yiyi luôn thì biết tìm ai sửa cho anh bây giờ? Đã thế cậu còn làm ướt sũng giường và chăn của anh nữa, Bạch Ế tỉnh dậy chắc chắn sẽ phát hiện ra "chiến tích" này của cậu cho xem.
Thao Tố hoảng loạn tột độ, vội vàng nhảy xuống giường chuồn lẹ khỏi hiện trường, rồi lại lén lút quay lại dùng đuôi quấn chiếc chăn ướt mang đi. Ôi thôi, đôi chân của cậu lại biến mất rồi. Chiếc quần mà Bạch Ế vừa mặc cho cậu tối qua không nằm ngoài dự đoán đã bị cái đuôi cá đột ngột hiện ra làm cho rách nát, chỉ còn lại mấy mảnh vụn. Cậu chẳng kịp thu dọn, việc cấp bách nhất bây giờ là phải làm khô chiếc chăn này.
Cậu nhanh trí gọi người máy tới giúp, một máy một cá cùng nhau tất bật hì hục. Hy vọng trước khi Bạch Ế tỉnh dậy có thể làm khô chăn rồi lén đặt lại chỗ cũ để phi tang chứng cứ.
Thao Tố giờ đã hoàn toàn tỉnh rượu, hậu tri hậu giác nhớ lại những gì mình đã làm, dù da cá có dày đến mấy cậu cũng thấy ngượng đến chín người. Mấy chuyện khác thôi bỏ qua, nhưng hình như cậu còn làm một chuyện động trời: Đích thân đưa chóp đuôi đến trước mặt con người của mình và mong chờ anh hôn lên đó.
Thao Tố: "..."
Có lẽ lúc đó không khí hưng phấn quá nên cậu không ý thức được, hoặc đơn giản là cậu bị sắc mê tâm khiếu (mê muội vì sắc đẹp). Hành động đó trong tộc nhân ngư tương đương với một lời mời giao phối chính thức. Nếu đối phương cúi xuống hôn lên chóp đuôi, nghĩa là họ đồng ý, và từ đó hai người sẽ gắn kết trọn đời. Lời mời như vậy rất hiếm gặp ở nhân ngư, vì phần lớn chúng rất tùy hứng, thay đổi đối tượng như thay áo, chẳng bao giờ chung thủy hay xác định lâu dài với ai.
Thao Tố không hối hận vì hành động đó, nhưng cậu lại bồn chồn lo lắng: Trong xã hội loài người có từ "lưu manh" đúng không? Vậy chuyện tối qua cậu làm có bị tính là vậy không?
Cậu run rẩy mở quang não — phiên bản đơn giản mà Bạch Ế chuẩn bị cho cậu để tra cứu tài liệu học tập. Để tiếp cận gần hơn với "chân lý", cậu bấm vào một đường link mà cá bống vàng từng lén lút giới thiệu.
[Mọi người ơi cứu em với! Em chỉ lỡ từ chối gã Alpha b**n th** hay bám đuôi thôi mà hắn nổi điên định giam cầm em, còn định ** chưa thành, em có nên chém chết hắn không ạ? ]
[Lầu trên bình tĩnh, tôi còn thảm hơn. Cái gã tra A đó bước xuống giường là quỵt nợ luôn, đánh dấu tôi xong không chịu trách nhiệm, tội nghiệp tôi giờ trong bụng có nhãi con mà không có cha, hu hu...]
Nghiên cứu xong một hồi, tim Thao Tố chìm thẳng xuống đáy vực. Cậu vội vàng bịt tai trộm chuông, tắt phụp quang não đi, ngồi thẫn thờ hồi lâu không phản ứng, ngay cả khi người máy đã sấy khô chăn, đến đẩy đẩy cậu mà cậu cũng không biết.
Cái này chắc không gọi là "lưu manh" nữa đâu, cái này gọi là suýt thì phạm tội rồi!
Ngược tâm +15, ngược tâm +25.
Thao Tố chìm trong sự tự trách sâu sắc. Dù chỉ là vô tình nhưng cậu thấy mình thật có lỗi với con người của mình. Biết sai phải sửa, phải nỗ lực bù đắp, muốn đánh muốn giết cậu cũng chịu. Cậu quyết định quay lại, đứng chờ ngay cửa phòng ngủ của Bạch Ế, chờ anh tỉnh dậy là sẽ lăn ra cúi đầu nhận tội ngay lập tức.
Bạch Ế thực ra đã dậy từ sớm. Đi ngang qua chỗ rẽ hành lang, anh đã thấy cảnh chú cá đang lo âu bất an cùng người máy hì hục sấy chăn bên dưới. Anh khựng lại một lát rồi lùi lại phòng. Anh cảm thấy mình cần phải án binh bất động, giữ bình tĩnh để suy nghĩ cách giải quyết vấn đề này.
Đầu tiên, Tố Tố chắc chắn không cố ý, hẳn là cậu có nỗi khổ tâm hoặc bị ép buộc phải làm thế (trong cơn say). Thứ hai, tất cả là tại cồn, tại hormone, tại bản năng sinh lý... và cũng tại anh, tối qua anh quên khóa cửa phòng. Đối mặt với giai đoạn đặc biệt này, bản thân Thao Tố chắc chắn đang rất hoang mang. Cậu chưa hiểu gì về các quy tắc xã hội loài người, cũng chưa từng được học về cách tương tác tình cảm hay quan hệ giới tính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!