Cung yến hằng năm của Đế Quốc vốn là sự kiện trọng đại gây chấn động toàn tinh hệ, nhưng lần này lại có vẻ quạnh quẽ hơn mọi khi. Dù giới tinh hoa từ mọi lĩnh vực đều quy tụ đông đủ, nhưng cả hai vị hoàng tử Alpha tôn quý đều vắng mặt, ngay cả Bệ hạ vạn người kính ngưỡng cũng chỉ hiện thân ngắn ngủi lúc khai mạc.
Dù yến tiệc vẫn giữ quy cách đỉnh cấp, bầu không khí nhiệt liệt, nhưng các quan khách khó tránh khỏi cảm giác thiếu vắng một chút hào hứng. Hoàng thất luôn là tâm điểm săn đón, khi họ vắng bóng, mọi sự chú ý gần như dồn hết lên vai hai nhân vật có địa vị cao nhất: Bạch Giáo chủ và ngài Nguyên soái. Những ánh mắt phóng tới họ đều sắc sảo như thực thể.
Ngự Mặc vừa xử lý xong quân vụ đã vội vã tới ngay, đến nỗi lễ phục năm nay còn chưa kịp đặt may, phải mặc lại bộ đồ cũ. Vậy mà khí thế độc nhất vô nhị của y vẫn nổi bật giữa đám đông hoa hòe hoa sói này, cộng thêm vẻ mặt có chút bực bội, y đã thành công dọa lui không ít Omega định tiến tới bắt chuyện. Trông y ngồi đó cứ như đang thi hành nhiệm vụ quân sự vậy.
So với y, Bạch Ế tỏ ra thong dong hơn nhiều. Anh đến vào nửa sau của buổi tiệc, chọn một góc thoải mái và yên tĩnh nhất để nghỉ ngơi. Còn những nhiệm vụ giao tế bị động, anh giao toàn bộ cho chú nhân ngư đang bám sát theo mình thực hiện thay.
Về phương diện ngôn ngữ, Thao Tố vẫn còn tiềm năng phát triển rất lớn. Đây chính là cơ hội thực hành thực tế tuyệt vời cho cậu, mà bản thân cậu cũng tỏ ra rất hào hứng, làm việc không biết mệt mỏi. Thế là, một cảnh tượng vừa kỳ quặc vừa hài hòa đã diễn ra:
— "Chào buổi tối, dạo này ngài vẫn khỏe chứ?"
Nhân ngư đại diện đáp: "Có thể."
— "Ngài xem, ánh trăng thật cao nhã, vô cùng xứng hợp với khí chất của ngài."
Nhân ngư đại diện đáp: "Đúng vậy."
— "Nghe nói ngài vừa hoàn thành thiết kế mẫu cơ giáp phòng thủ mới, thật phi thường! Không biết ngài có dự định hợp tác với công ty nghiên cứu nào khác không?"
Nhân ngư đại diện đáp: "Vô." (Không).
Suốt buổi tiệc, Thao Tố ưu nhã nâng ly rượu, luôn giữ vững hình tượng trầm ổn đáng tin cậy. Thậm chí trong lúc đối đáp, cậu còn tự học được các lễ nghi giao tiếp của loài người, áp dụng một cách ra dáng ra hình, nghiễm nhiên trở thành cá phát ngôn viên của Giáo chủ.
Có lẽ vẻ ngoài bảnh bao đêm nay cũng giúp cậu thêm phần tự tin. Bộ trang phục này là do đích thân Bạch Ế bỏ thời gian lựa chọn từ thương hiệu VI danh tiếng, mỗi chú cá cả đời chỉ được đặt may một bộ, lại còn là phiên bản giới hạn xa hoa, vừa vặn tuyệt đối với thân hình cậu, làm toát lên khí chất Hải Vương và phong thái quý ông không gì sánh kịp.
Trong quá trình giao thiệp, có người không nhịn được mà đưa mắt cầu cứu về phía Bạch Ế, nhưng anh vẫn bất động thanh sắc, mặc cho chú cá nhà mình tự do phát huy. Chẳng ai thèm kiêng dè một nhân ngư, nhưng không ai dám không coi trọng người bên cạnh Bạch Giáo chủ. Đám khách khứa tiến thoái lưỡng nan, đau khổ không lời nào diễn tả xiết.
Nhờ những màn thao tác bá đạo này, các quan khách còn lại chỉ dám đứng từ xa nhìn Giáo chủ với ánh mắt đầy kính sợ. Bạch Ế nhờ thế cũng có được sự thanh tĩnh thực sự giữa không khí náo nhiệt.
Việc anh mang Thao Tố theo không phải vì rảnh rỗi. Trong nguyên tác, chính vì vị Giáo chủ phản diện coi thường và không để tâm đến nhân ngư nên mới khiến những kẻ thèm khát dám hành động lén lút, dẫn đến vụ trục lợi vảy và máu. Lần này anh làm ngược lại, mượn sự kiện công khai này để bảo vệ Thao Tố dưới danh nghĩa của mình. Nếu có ai dám nảy sinh ý đồ xấu với cậu, nghĩa là kẻ đó đang công khai đối đầu với toàn thể Giáo hội, là kẻ thù của Bạch Ế anh.
Đây cũng là một cuộc thử nghiệm xem thiết bị nhiễu sóng hệ thống cốt truyện mà anh mới nghiên cứu có hiệu quả hay không...
Tiếng của một cung hầu đã cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, truyền đạt lời triệu kiến từ Quốc vương Bệ hạ. Đây là chuyện nằm trong dự kiến, phương thức thường dùng của bậc quân vương để bày tỏ sự tín nhiệm. Chỉ là không biết lần này Bệ hạ gọi anh vì việc gì.
Trước khi đi, thấy Thao Tố ứng phó với đám đông khá thản nhiên nên Bạch Ế cũng yên lòng. Dù sao ở đây vẫn còn người của Giáo hội, anh rời đi một lát chắc sẽ không sao.
Bạch Ế nhớ lại những miêu tả ít ỏi về Quốc vương trong nguyên tác. Vị Bệ hạ này niên thiếu thành danh, tâm tư kín kẽ, từ chức quan nhỏ thăng tiến dần lên nhờ chiến tích lẫy lừng. Bản thân hắn là một đỉnh cấp Alpha với thực lực cường hãn, gần như là một con người hoàn mỹ không tỳ vết. Trong truyện, Giáo chủ phản diện là bạn cũ và là cánh tay đắc lực của hắn, mối quan hệ cực kỳ mật thiết.
Từ lúc xuyên tới, Bạch Ế đã thấy bằng chứng về sự ủng hộ của hoàng quyền trong các dự án của mình. Anh còn tình cờ đọc được những bức thư tay thuở ban đầu của hai người, ngoài công việc còn có nhiều lời thăm hỏi thân tình, dù sau đó đã bị gián đoạn một thời gian dài. Cho đến hôm qua, Quang não của anh nhận được một tin nhắn vỏn vẹn ba chữ: "Tới gặp ta.", ký tên là "Lưu".
Chẳng cần nhìn nét chữ, anh cũng biết đó là Bệ hạ. Bạch Ế không rõ chuyện gì đã xảy ra trong quãng thời gian họ mất liên lạc, nhưng ba chữ lạnh lùng ấy khiến anh không đoán định được cảm xúc của đối phương. Dù ở thời đại nào, quân tâm luôn khó dò, cần phải cẩn trọng ứng phó.
Cung hầu dẫn anh đi qua những hành lang cung điện lộng lẫy, trang trí bằng phù điêu và đá quý rực rỡ trong đêm. Bước vào nội điện, hiện ra trước mắt anh là một đại sảnh rộng lớn sáng rực, trần nhà treo đèn chùm thủy tinh cao quý, sàn trải thảm mềm mại. Nếu nơi đây là một nhà giam, thì chắc chắn là một nhà giam tinh mỹ nhất thế gian.
Mùi hương trầm dịu nhẹ lan tỏa, khiến tinh thần người ta bỗng trở nên thư thái lạ thường. Bạch Ế hơi nghiêng đầu, tầm mắt dừng lại trên một bức họa đặt ở vị trí trang trọng nhất. Đó là hình bóng một vị Vương hậu đang ngồi trên ngai vàng, lễ phục cầu kỳ rủ xuống như những lớp sóng, dưới chân là thần dân đang quỳ rạp dâng lên lòng thành kính. Cạnh bức họa là chiếc quyền trượng của Quốc vương được treo ở cùng độ cao.
Vua và Hậu, sóng vai cùng trị vì.
Bạch Ế lập tức nhớ ra một cái tên: Phù Hi Tư Nặc. Anh điều khiển xe lăn tiến lại gần để nhìn rõ tên bức họa, thì sau lưng vang lên một giọng nói không chút cảm xúc: "Vị Vương hậu đó, là tác phẩm tâm đắc của ta."
Bạch Ế khựng lại một giây, nhận ra người tới là ai. Anh xoay người hành lễ đúng quy tắc rồi mới ngước nhìn vị Bệ hạ này. Đối phương đứng cách anh một khoảng vừa đủ để tránh cảm giác nhìn xuống từ trên cao. Hắn mặc một bộ đồ đơn giản đến mức tương phản hoàn toàn với thân phận, tóc đen mắt đen, bóng tối bao phủ lấy đường nét khuôn mặt khiến hắn trông có vẻ đơn bạc và xa xăm, giống như những bức ảnh đen trắng thời xưa mà Bạch Ế từng thấy, thật khó để nhìn thấu.
Chỉ sau vài giây im lặng, hắn tiến tới, hạ mình đẩy xe lăn cho Bạch Ế. Hành động không chút miễn cưỡng, thậm chí còn rất đỗi quen thuộc. Bạch Ế nghĩ: Hắn không giống một vị vua lắm, nhưng rõ ràng hắn chính là vua, chứ không đơn thuần chỉ là cái tên "Lưu" trên những lá thư cũ.
**
Ở phía bên kia, chỉ trong thời gian ngắn, vốn từ của cá phát ngôn viên Thao Tố đã tăng vọt. Cậu dùng những từ như "Ngốc", "Phế", "Biến", "Điên"... một cách cực kỳ thuần thục trong các ngữ cảnh tương ứng. Dù cậu vẫn giữ dáng vẻ một quý ông lịch thiệp khi thốt ra những lời đó, nhưng cảnh tượng trông vẫn vô cùng quái dị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!