Màn đêm buông xuống, đại dương bao la phảng phất như bị một tấm lụa đen khổng lồ bao phủ, trở nên thần bí và thâm thúy. Ánh trăng xuyên thấu qua tầng mây, rải những vệt sáng loang lổ xuống mặt biển, sắc bạc hòa quyện cùng màu xanh thẳm của nước, tạo nên một không gian tĩnh lặng và mộng ảo.
Gió biển thổi bay những gợn sóng, phát ra tiếng gào thét nhẹ nhàng như đang thì thầm về những truyền thuyết cổ xưa. Phía xa xa, ánh đèn hải đăng thấp thoáng trong đêm tối như một sự chỉ dẫn âm thầm. Tất cả đều mang theo vẻ tự do và quen thuộc đã lâu không gặp.
Sau nhiều tháng xa cách, Thao Tố rốt cuộc cũng trở lại ngôi nhà thực sự của mình, nhưng cậu lại không cảm thấy kích động hay vui sướng như trong tưởng tượng.
Lúc mới đầu, cậu còn hơi ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tại sao cậu lại bị cơ giáp đưa đến đây? Rồi bài tập bị trì hoãn thì sao, việc ôn tập dang dở phải làm thế nào? Dù sao cậu cũng không phải là chú cá bình thường nữa, mà là một nhân ngư đã có sự ràng buộc với xã hội loài người.
Thao Tố thử đi hỏi chiếc cơ giáp Lưu Kình luôn hộ tống bên mình, kết quả tất nhiên là không nhận được câu trả lời, dù sau khi được cải tạo, Lưu Kình có tính năng dưới nước cực tốt, có thể giúp cậu giải quyết rất nhiều vấn đề dưới đáy biển. Thao Tố đành tự mình suy nghĩ nát óc.
Chẳng lẽ là trường học cho nghỉ lễ? Bài tập có thể nộp muộn, thi cử cũng có thể dời lại sao? Chắc là vậy rồi, nên việc cấp bách hiện giờ là phải chơi thật đã đời dưới biển, tiện thể lúc về sẽ mang thật nhiều đặc sản biển khơi tặng cho tên con người của cậu. Đến lúc đó Yiyi nhất định sẽ vui lắm, nhất định sẽ khen cậu thông minh giỏi giang, biết đâu lại đồng ý làm thú cưng của cậu thì sao.
Nghĩ thông suốt điểm này, Thao Tố lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn lên. Lưu Kình rẽ sóng, đưa cậu tiến sâu vào lòng đại dương huyền bí, chính thức bắt đầu hành trình nghỉ dưỡng.
Dù xa biển đã lâu nhưng bản năng cảm nhận và né tránh nguy hiểm vẫn còn đó, cộng thêm sự trợ giúp của Lưu Kình, Thao Tố nhanh chóng thích nghi lại với tập tính dưới nước, sống vô cùng tiêu dao. Trong cơ giáp có không gian lưu trữ rất lớn, vậy mà chỉ sau vài ngày ngắn ngủi, đống đồ Thao Tố nhặt nhạnh nhét vào đã chiếm gần nửa không gian.
Trong đó có đủ loại san hô, nhím biển, đá cuội và các vật phẩm kỳ quái dưới biển, nhưng chiếm đa số lại là... miếng bọt biển, túi nilon, thậm chí là một chiếc quạt kiểu cũ rơi xuống biển từ đời nào không biết. Thao Tố không nhận ra hết mấy thứ này là gì, nhưng cậu biết đây là đồ con người dùng, có lẽ chúng sẽ có ích cho Yiyi nên cậu chẳng nỡ vứt đi cái nào.
Không thể tránh khỏi việc cậu gặp lại đám đồng bào hải tộc. Đối mặt với những đàn cá kéo đến vây xem 'kẻ từ đất liền trở về', ban đầu Thao Tố còn khoe khoang một hồi, giảng giải cho chúng nghe về những kiến thức mới học được ở trường học con người, về những công thức toán học mà đám cá chưa từng nghe thấy. Cậu kể mình đã đấu trí đấu dũng với người xấu và được người tốt cứu ra sao, rồi sau đó cậu đã ngầu lòi thế nào khi khiến tên con người đẹp nhất cam tâm tình nguyện làm thú cưng cho mình, cuộc sống hạnh phúc biết bao nhiêu...
Đám cá biển chưa từng trải sự đời nhất thời vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, nhưng chẳng bao lâu sau, những tiếng nghi ngờ và chế giễu bắt đầu vang lên không ngớt. Bất kể là trong truyền thuyết hay nghe kể thường ngày, con người luôn ích kỷ và tham lam, làm sao có chuyện đối xử tốt với cá như vậy được? Huống hồ trước đó Thao Tố chẳng phải bị con người cưỡng ép bắt đi đó sao, làm gì có chuyện gặp được vận may như thế?
Thậm chí bọn chúng còn bảo, tên con người kia chắc chắn đang lừa gạt cậu vì mục đích nào đó, tương lai nhất định sẽ làm hại cậu rất thảm. Chúng đua nhau khuyên Thao Tố mau tìm cơ hội trốn đi, tốt nhất là lặn xuống đáy biển sâu ngay bây giờ để con người không bao giờ tìm thấy nữa.
Thao Tố tức đến nổ đom đóm mắt, cậu chẳng tin một chữ nào. Thế là một vài cuộc cãi vã nổ ra, thậm chí phát triển thành ẩu đả. Dù lấy ít địch nhiều nhưng nhờ có Lưu Kình bảo vệ, tiểu nhân ngư không chịu thiệt một chút nào. Sau khi đưa ra lời cảnh cáo đanh thép, Thao Tố hậm hực trở về trong Lưu Kình nghỉ ngơi, chẳng thèm nhìn mặt chúng nữa.
Đó là tên con người cậu thích nhất mà, sao chúng có thể sỉ nhục anh ấy như thế chứ!
Thao Tố mãi không bình tĩnh lại được, tức đến mức chẳng buồn ăn uống, cứ ngồi thẫn thờ nhìn đống dạ minh châu Bạch Ế tặng. Dạ minh châu tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ trong bóng tối, như những vì sao trên trời rơi xuống. Nhìn xem, tên con người của cậu vừa dứt khoát trả lại tự do cho cậu, lại vừa nhớ rõ cậu rất sợ bóng tối.
Thao Tố bắt đầu nhớ Bạch Ế rồi.
Thực ra cậu không phải không muốn ở lại biển, nơi đây là tất cả những gì cậu quen thuộc và dựa dẫm. Ở biển, cậu sẽ không phải buồn rầu vì những thứ mình không hiểu, không cần nỗ lực để hòa nhập, không cần cố gắng giao tiếp khó khăn, không phải thấy lúng túng hay tự ti.
Thế nhưng, Yiyi của cậu hiền lành quá, chẳng bao giờ đánh mắng cá, lại còn yếu ớt cần được bảo vệ. Ngày thường anh ấy chẳng biết tự chăm sóc mình, sinh hoạt thì thất thường, không có một chủ nhân có trách nhiệm như cậu trông coi thì làm sao mà yên tâm được? Với lại Yiyi tội nghiệp lắm, chẳng có ai đút cho ăn, phần lớn thời gian toàn uống nước cầm hơi (Thao Tố tưởng dịch dinh dưỡng là nước lọc). Sống khổ sở và gian nan như thế, không có chủ nhân đáng tin cậy như cậu chăm sóc thì làm sao mà sống nổi?
Thao Tố nghĩ bụng: Cái nhà này mà không có cá thì chắc tan đàn xẻ nghé mất thôi. Cậu phải bận rộn lên, bận rộn vì tương lai của hai người.
Vài ngày sau, Thao Tố lặn sâu xuống đáy biển và tình cờ phát hiện ra xác một con tàu khổng lồ. Hơn nửa thân tàu đã bị vùi lấp nhưng vẫn có thể thấy được vẻ đồ sộ vốn có của nó. Thao Tố không khỏi cảm thán, con người có thể tạo ra thứ khổng lồ như vậy thật lợi hại, mà Yiyi là lợi hại nhất, cậu từng thấy anh nghiên cứu ra rất nhiều cơ giáp kỳ lạ và các đồ dùng công nghệ thông minh.
Nhớ lại rất lâu trước đây, cậu từng đứng từ xa nhìn thấy tàu lớn. Cậu biết sẽ có con người ngồi trên đó, chắc là ngắm cảnh từ trên tàu sẽ đẹp lắm, có cơ hội cậu muốn cùng Yiyi đi ngắm mặt trời mọc trên tàu.
Thao Tố bơi quanh đó một vòng, nhặt được một cái hộp đen thui, định bụng ném vào Lưu Kình mang về làm kỷ niệm. Đúng lúc này, một luồng nước đục ngầu bất thường cuộn tới làm cơ thể Thao Tố chao đảo. Một gã nhân ngư biển sâu khổng lồ không biết từ đâu vọt ra, thân hình gã thô kệch, lộ ra những đặc điểm biến dị kỳ hình dị trạng, ánh mắt hung ác ẩn chứa d*c v*ng chiếm hữu.
Gã tìm đến đây theo mùi pheromone Omega thoang thoảng. Gã vốn từng bị biến dị do ô nhiễm, lại hiếm hoi hoàn thành phân hóa tự nhiên, giờ chỉ cần bị pheromone Omega nồng đậm k*ch th*ch là đặc tính Alpha sẽ bộc phát hoàn toàn. Đối với nhân ngư, khi trưởng thành chúng sẽ theo bản năng tìm đối tượng giao phối. Gã nhân ngư Alpha này vừa mới hoàn thành lột xác, đang lúc h*m m**n mãnh liệt nhất, cộng thêm ảnh hưởng của pheromone, Thao Tố trong mắt gã giờ là một con mồi ngon lành nhất.
Trong bầu không khí áp lực này, Thao Tố thấy rất khó chịu, cậu theo bản năng lùi lại muốn né tránh. Nhưng gã Alpha kia làm sao bỏ qua, cái đuôi khổng lồ quẫy mạnh đuổi sát nút, vẻ mặt đầy quyết tâm chiếm bằng được. Quy luật của tộc nhân ngư là thế, chẳng cần quan tâm đến ý nguyện của đối phương. Chỉ cần đủ mạnh là có quyền làm bất cứ điều gì, xong một đợt giao phối lại đi tìm đối tượng khác, tình trạng này sẽ kéo dài khá lâu. Bởi vậy người ta nói nhân ngư dâm loạn cũng không phải không có lý do.
Nhưng Thao Tố lúc này chẳng có ý nghĩ đó. Cậu vội vàng chui tọt vào trong Lưu Kình, cậu không muốn làm hại đối phương, chỉ muốn cắt đuôi gã thật xa. Tuy lần này thoát được nhưng sau đó hễ ra ngoài là lại đụng mặt, cứ thế là một vòng luẩn quẩn trốn tránh dây dưa. Gã Alpha kia kiên trì không chịu bỏ cuộc, trừ khi Thao Tố cứ ở lì trong khoang không ra, nếu không gã vẫn sẽ tìm thấy cậu theo dấu vết pheromone. Điều này khiến Thao Tố phiền đến phát điên.
Thao Tố muốn về nhà. Tên con người của cậu dính cá như thế, chắc chắn cũng đang nhớ cậu lắm. Cậu định ra ngoài tìm nốt xem có món đồ gì tốt mang về không, nào ngờ chỉ trong chốc lát đã xảy ra chuyện khiến cậu tức nổ phổi.
Lưu Kình đã rời đi, còn mang theo cả gã nhân ngư Alpha biển sâu kia!
Thao Tố vừa quay lại đã chứng kiến cảnh tượng ấy. Cậu dùng hết sức bình sinh đuổi theo nhưng vô ích, Lưu Kình quá nhanh, chỉ trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt. Để lại một khoảng không gian trống rỗng.
Thao Tố ngẩn người hồi lâu, nước mắt suýt thì trào ra nhưng cậu đã kịp nén lại. Tên con người của cậu chắc chắn không bỏ rơi cậu đâu, chỉ có thể là anh ấy nhầm rồi. Đúng là đồ ngốc, đến cả cá nhà mình mà cũng đón nhầm! A a a, tức chết đi được!
Tức giận một hồi lâu cậu mới dần bình tĩnh lại, lúc này mới nhận ra xung quanh mấy dặm chẳng còn lấy một con cá nào, có lẽ chúng sợ bị cơn thịnh nộ của cậu làm vạ lây. Thao Tố nắm chặt chiếc xẻng sắt nhỏ gỉ sét trong tay, hừ một tiếng khinh bỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!