Chương 2: (Vô Đề)

Phỏng chừng là do thiếu hụt dinh dưỡng dẫn đến phát triển không đầy đủ, toàn thân con cá nhỏ này trông có vẻ uể oải và gầy yếu, không hề có chút sức sống nào. Phần lớn cơ thể cậu vẫn được bao phủ bởi lớp vảy, trên đó có thể thấy rõ một vài vết thương cũ, dính đầy cả vảy máu khô và bùn cát.

Nói thật thì, trông cậu hơi xấu, lại còn có chút thảm thương.

Hiếm khi cậu mới phẫn nộ một lần như vậy, cũng khiến người ta lo lắng không biết liệu giây tiếp theo cậu có kiệt sức mà ngã lăn ra không.

Bạch Ế cũng nghĩ đến điều này, anh cực nhanh thu lại ý cười trong đáy mắt, thuận miệng nói với người máy bên cạnh: "Ta mời cậu ấy qua đây dùng chút thức ăn để bổ sung sức lực được không?"

"Chủ nhân nói gì cũng đúng." Giọng nói kim loại lạnh băng của người máy vang lên không chút cảm xúc.

Thế nhưng những người xung quanh lại chẳng thể bình tĩnh như vậy, đặc biệt là cô gái nghiên cứu viên đang thực tập kia. Cô suýt chút nữa đã cùng con cá xám xịt kia nổi giận rồi, chỉ là chưa kịp biểu lộ ra ngoài thì đã thấy ánh mắt của Bạch Ế lia tới.

Trong lòng cô kinh hãi, đang định mở miệng nói gì đó để cứu vãn tình thế, lại phát giác Bạch Ế dường như không có ý định so đo với mình, chỉ bảo cô dỡ bỏ tấm kính dày đang bị nhân ngư tập trung hỏa lực "tấn công" kia đi.

Cô chỉ có thể làm theo lời anh, nhưng trong đầu lại không kìm được mà suy nghĩ đến hậu quả của việc này.

Nếu không còn vật cản, nhân ngư liệu có càng thêm kích động mà lao tới không? Khi đó sẽ xảy ra chuyện gì? Không chỉ có khả năng chọc giận giáo chủ, mà chính bản thân nhân ngư cũng có thể vì thế mà chịu tổn thương sâu sắc hơn.

Tuy nhiên, cô rõ ràng là đã lo lắng thừa rồi.

Tấm kính dày đã được dỡ bỏ hoàn toàn.

Chỉ cần tiểu nhân ngư muốn, cậu thậm chí có thể trực tiếp bổ nhào vào người Bạch Ế, hung hăng cắn anh một cái cho hả giận, hoặc dùng chiếc đuôi uy mãnh của mình quật mạnh vào mặt anh, gây ra sự đau đớn nóng rát, mượn đó để cho thấy uy nghiêm của Hải tộc là không thể khiêu khích.

Nhưng tất cả những điều đó đều không xảy ra.

Tiểu nhân ngư vẫn chưa nhận ra tấm kính dày đã biến mất, cái đuôi vừa quật tới không bị bật lại, khiến cho cả người cậu mất đà lao về phía trước, ngã oạch một cái thật đau.

Cậu nhe răng, có chút muốn khóc, nhưng lại cố nín nhịn, cơn giận nghẹn lưng chừng. Cậu chậm chạp bò dậy từ dưới đất, tính toán phải xả cơn giận này cho bằng được. Nhưng vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp đôi mắt màu hoa lan tím như có thể nhiếp hồn đoạt phách kia, bên trong dường như ẩn chứa cả một cơn lốc xoáy.

Tiểu nhân ngư giật mình rùng mình một cái.

Đây là con người đáng sợ nhất mà cậu từng gặp, quả thực còn khiến cá kiêng kỵ hơn cả đám yêu quái dưới biển sâu.

Nhân ngư là loài có trí tuệ khá cao, tất nhiên cũng hiểu được đạo lý tránh dữ tìm lành, đối mặt với kẻ mạnh phải biết thức thời cũng là một biểu hiện của sự thông minh đó.

Mà cục cá viên màu xám này tự nhận mình là bậc anh tài kiệt xuất trong khoản này.

Dường như sợ Bạch Ế chưa thỏa mãn sẽ ra tay với mình, cậu di chuyển đến chỗ thức ăn mà nghiên cứu viên đã đút lúc trước, ngậm lấy con mực tươi ngon nhất và con hàu béo ngậy nhất, thăm dò dừng lại bên cạnh anh một lúc, xác nhận đối phương không có ý định nhắm vào mình ngay lập tức, lúc này mới thả thức ăn đang ngậm trong miệng xuống vỉ nướng, rồi lại chậm rãi lùi ra xa.

Cậu di chuyển trên mặt đất có thể nói là cứng đờ và vụng về, cái đuôi cá cong cong phải gánh vác phần lớn trọng lượng, thường xuyên phải dùng tay chống đỡ phần thân trên. Dù là vậy, cũng không thể che giấu được sự lấy lòng tha thiết của cậu.

Vì vậy, kết luận của nghiên cứu viên đã được cập nhật.

Đây là một chú cá nhỏ nhát gan.

Nhưng thực ra trong thế giới nhân ngư không hề có khái niệm "nhát gan", họ có phương thức phán đoán của riêng mình, cúi đầu trước kẻ mạnh là chuyện tất nhiên. Mặc dù bá đạo hộ thực là bản tính, nhưng chuyện cá lớn nuốt cá bé trong tộc đàn của họ cũng tồn tại rất phổ biến.

Cục cá xám chỉ cầu mong mình có thể thoát được một kiếp nạn này, những chuyện khác cậu thật sự không nghĩ nhiều.

Tuy nói cảnh tượng trước mắt khiến mọi người có chút khiếp sợ, nhưng nhiều hơn cả là sự vui mừng khi thấy kết cục tốt đẹp. Đã làm đến mức này rồi, nhân ngư hẳn sẽ không phải đối mặt với nhiều lần làm khó dễ nữa đâu nhỉ.

Nhưng Bạch Ế lại chẳng nói gì, trên mặt vẫn giữ nụ cười như có như không.

Sau đó, anh bảo người máy chia thức ăn đã nướng chín cho mọi người có mặt ở đây, còn bản thân mình thì không hề động đũa.

Nhân ngư rõ ràng không thể hiểu nổi chuyện này, vẻ mặt hoang mang chiếm trọn khuôn mặt, cả người cậu trông cứ ngơ ngơ ngác ngác. Ánh mắt cậu dán chặt vào những con cá chín được chia đến tay từng người, muốn cướp nhưng lại không dám.

Tên con người nguy hiểm nhất kia tại sao lại không ăn chứ? Là bởi vì không thích, khinh thường loài cá bọn họ sao? Giận dỗi +1. Rõ ràng thịt của bọn họ rất ngon mà, à không! Đây là suy nghĩ của người xấu thôi, cậu là một chú cá ngoan cơ mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!