Chương 16: (Vô Đề)

Phụ huynh ký tên thường sẽ đi kèm với một bước: phê bình và giáo dục.

Sau khi ký tên vào bài thi cho tiểu nhân ngư, Bạch Ế không hề nể nang mà thực hiện luôn bước này. Anh phân tích kỹ lưỡng những phần kiến thức còn yếu, tìm ra phương pháp cải thiện, và cuối cùng cũng không quên cổ vũ chú cá nhỏ vừa gặp phải cú sốc điểm số đầu đời. Thao Tố thành thành thật thật lắng nghe, nhưng tâm trạng rõ ràng là không cao. Hệ thống thông báo điểm ngược tâm đang tăng lên đáng kể.

Bạch Ế nhận thấy thời gian không còn sớm, tiểu nhân ngư chắc hẳn đã mệt nên ra hiệu cho cậu có thể đi về. Ánh mắt Thao Tố sáng lên, định xoay người đi ngay nhưng rồi lại lúng túng quay lại trước mặt Bạch Ế: "Wan, susu" (Chơi với Tố Tố).

Bạch Ế không lay chuyển: "Không chơi."

Thao Tố vẫn không bỏ cuộc, kéo kéo vạt áo anh: "Wan, yiyi... kaixin, jiuyoo?" (Chơi đi Yiyi... sẽ vui mà, được không?)

Bạch Ế: "..." Không, cái này chẳng vui chút nào.

Có lẽ điểm ngược tâm tăng lên không phải vì thi điểm kém, mà chỉ đơn giản là vì bị chiếm dụng thời gian chơi bời. Đến mức này rồi mà Thao Tố vẫn một lòng muốn đi chơi, lại còn tìm phụ huynh đòi đi cùng một cách đầy lý lẽ. Nếu anh đồng ý thật thì bao nhiêu công sức giáo dục nãy giờ đổ sông đổ biển hết.

Bạch Ế khẽ ho một tiếng, nghiêm mặt nói: "Nghiệp tinh vu cần hoang vu hi (Sự nghiệp tinh thông nhờ cần cù, hoang phí do chơi bời). Từ giờ cậu nên dành nhiều thời gian cho việc học, giảm bớt thời gian chơi lại." Sau đó, anh rút vạt áo ra, để mặc Thao Tố đứng đó tự kiểm điểm.

Từ đó về sau, thời gian ở chung của họ giảm đi rõ rệt. Bạch Ế gần như không còn đưa cậu đi chơi, cũng không cho phép cậu lấy danh nghĩa làm công để bám dính lấy mình vì sợ ảnh hưởng việc học. Mỗi khi Thao Tố mon men lại gần, Bạch Ế liền lạnh lùng rút tài liệu ôn tập ra và bắt đầu kiểm tra bài cũ, còn nghiêm khắc hơn cả giáo sư ở trường.

Thấy con người mình thích nhất biến thành thế này, Thao Tố thấy hơi buồn. Nếu công việc của Yiyi bận, cậu sẽ rất ngoan không làm phiền, cậu chỉ muốn được nhìn anh nhiều hơn thôi. Nhưng cậu hiểu anh làm vậy là muốn cậu tiến bộ, thế nên ở trường cậu càng thêm nỗ lực học tập, giờ ra chơi cũng không thèm ra ngoài chơi. Có đôi khi đọc sách đến mức nước mắt lưng tròng, đầu gật gù sắp ngủ gục, cậu lại tự ép mình phải tỉnh táo lại.

Cậu chỉ hy vọng lần tới khi Bạch Ế kiểm tra bài, cậu có thể trả lời tốt hơn một chút, để Bạch Ế vui hơn và không còn suốt ngày nghiêm mặt nữa.

Tiểu nhân ngư rất thông minh, trong khoảng thời gian này cậu nắm vững thêm rất nhiều kiến thức. Bạch Ế thấy rất vui mừng, mấy lần kiểm tra sau đó đều ôn tồn hẳn lên. Người ta nói tri thức thay đổi vận mệnh, hẳn là khi Thao Tố hiểu biết hơn về xã hội loài người, cậu sẽ trở nên ưu tú và có kiến giải riêng, biết đâu thực sự thoát khỏi sự trói buộc của cốt truyện nguyên tác.

Hệ thống chẳng hiểu ký chủ mình đang nghĩ gì, chỉ thấy năng lực nghiệp vụ của anh quá xuất sắc, trong thời gian ngắn đã thu hoạch được bộn điểm ngược thân ngược tâm từ nhân ngư.

Thấy vậy, Bạch Ế cất đống tài liệu ôn tập đi, quyết định để tiểu nhân ngư thư giãn một chút. Anh đưa ra vài lựa chọn: làm đồ chơi vỏ sò, câu cá, trượt cầu trượt trên cao, ngồi xe lắc xoay tròn... Đợi Thao Tố đến, anh sẽ để cậu chọn trò yêu thích nhất và đưa cậu đi chơi. Để phòng cậu bị đói giữa đường, anh còn chuẩn bị sẵn món ăn vặt yêu thích của cậu: que cay hải sản. Nghĩ đến dáng vẻ hoạt bát vui vẻ thường ngày của Thao Tố, khóe miệng anh khẽ cong lên.

Tuy nhiên, thời gian cứ thế trôi qua mà bóng dáng tiểu nhân ngư vẫn không xuất hiện. Bạch Ế lặng lẽ đặt gói que cay xuống. Những lần sau đó cũng vẫn như vậy. Thao Tố vốn là đứa trẻ ham chơi, chưa bao giờ đi muộn hay vắng mặt trong các cuộc vui. Tình huống hiện tại, khả năng lớn nhất chính là...

Anh đã làm chú cá nhỏ thấy áp lực. Có lẽ tiểu nhân ngư vốn thích làm nũng, thích dính lấy anh trước đây giờ đã thấy sợ hãi sự nghiêm khắc của anh, thấy chán ghét việc bị anh dạy kèm rồi. Khoảng cách giữa hai người cứ thế kéo giãn ra. Cảm giác trống trải ập đến bất ngờ khiến người ta khó lòng chấp nhận ngay lập tức. Theo bản năng, ánh mắt anh cứ tự động tìm kiếm bóng dáng ấy.

Bạch Ế không phải chưa từng nghĩ đến việc tới trường thăm Thao Tố, nhưng cuối cùng anh lại từ bỏ ý định đó. Anh nên tôn trọng lựa chọn của cậu. Anh im lặng hồi lâu, sau đó liên lạc với giáo viên của Thao Tố, hy vọng dù không có anh đốc thúc, cậu vẫn sẽ sống và học tập tốt.

Thế nhưng, những ngày bình lặng đó chẳng kéo dài được lâu. Bạch Ế nhận được tin nhắn từ giáo viên chủ nhiệm của Thao Tố, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Tiểu nhân ngư có khả năng cao là đã... Yêu sớm.

Kết luận này không phải là vô căn cứ. Đối mặt với "Bạch hiệu trưởng" đích thân đến hỏi thăm, giáo viên chủ nhiệm không dám lơ là, kể lại chi tiết những biểu hiện bất thường của Thao Tố:

Thao Tố trở nên quá chú trọng ngoại hình, đồng phục không chịu mặc tử tế, cứ thích thêm thắt mấy món trang sức đặc biệt, hễ thấy chỗ nào có mặt kính là dừng lại soi rất lâu.

Thao Tố thường xuyên lén lút giao lưu với các con cá khác, giờ ra chơi còn lén đi đến những chỗ khuất để "hẹn hò", còn bố trí cá khác canh gác để không bị phát hiện.

Cậu thường xuyên nhận được đủ loại quà cáp: hoa tươi, đồ ăn ngon, hạt châu đẹp... Lại còn nhận được đủ sự ân cần săn đón, giờ ra chơi toàn làm những việc không liên quan đến học tập.

Bạch Ế mặt không cảm xúc, nhưng ánh mắt ngày càng lạnh lẽo. Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên cảm thấy một áp lực mãnh liệt, đó là pheromone của một Alpha đang ẩn chứa sự công kích. Nhưng nghĩ lại chuyện có thể không phải như vậy, Bạch Ế nhanh chóng thu liễm lại, lạnh nhạt hỏi: "Xin lỗi, về chuyện này ngoài những việc đó ra ngài còn gì cần cho tôi biết không?"

Giáo viên chủ nhiệm cắn răng nói: "Có, đây là bài tập trên lớp Thao Tố vừa nộp, còn có một số... sách báo không lành mạnh bị tịch thu."

Bạch Ế lật xem một quyển bài tập, lập tức phát hiện ra vấn đề. Trình bày rất tinh tế, đáp án cơ bản là đúng, nhưng rõ ràng đây không phải chữ của Thao Tố. Có đứa khác viết hộ! Tay anh dùng lực, bóp nát quyển bài tập khiến nó nhăn nhúm lại, đến cả quyển sách báo không lành mạnh kia anh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lật xem kỹ. Chỉ cần gió thổi qua, trang đầu lộ ra hình ảnh hai con cá đang hôn nhau cũng đủ làm Bạch Ế thấy nghẹn đến tận cổ.

Tố Tố đơn thuần đáng yêu của anh chắc chắn không chủ động làm mấy chuyện này, nhất định là bị lũ cá hư hỏng nào đó dạy hư rồi! Trong đầu anh lập tức nảy ra ý định: xách cổ từng đứa con sâu làm rầu nồi canh kia ra đuổi học, làm sạch môi trường học đường, tổ chức hội thảo về tác hại của việc yêu sớm, phải dùng biện pháp mạnh bạo để b*p ch*t mầm mống này từ trong trứng nước!

Còn về phần đương sự Thao Tố... Chuyện này rất nghiêm trọng, Bạch Ế quyết định đích thân phụ trách giáo dục. Một lần không được thì hai lần, mềm không được thì dùng cứng, bất kể quan hệ của hai đứa nó có tốt đến đâu, anh nhất định phải chia rẽ cho bằng được!

Dù đã có kế hoạch lớn, nhưng Bạch Ế nghĩ tốt nhất vẫn nên dùng phương thức nhẹ nhàng để giảm thiểu tổn thương tâm lý cho chú cá nhỏ. Giờ là lúc tìm Thao Tố nói chuyện trực tiếp để dò xét tình hình.

Thao Tố lúc này vẫn chưa biết mình đã bị liệt vào danh sách "đối tượng theo dõi đặc biệt". Dạo này cậu rất bận, bận đến mức chẳng có thời gian tìm Yiyi. Đám đàn em cứ vây quanh báo cáo đủ thứ, nhưng chẳng cái nào là cái cậu muốn nghe. Thao Tố bắt đầu mất kiên nhẫn. Cậu chưa bao giờ quên việc phải trả thù cho con người của mình. Từ khi gây dựng được chút thế lực trong trường, cậu đã lệnh cho đám đàn em đi lùng sục tung tích đám lưu manh ngoài trường kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!