Chương 14: (Vô Đề)

Trong nguyên tác, sau khi nhân ngư bộc lộ thành công đặc điểm Omega, cậu sẽ bị mang đi làm hàng loạt thực nghiệm, bao gồm xác định vị trí tuyến thể và quan sát phản ứng kích ứng trong các tình huống khác nhau. Nhờ có hệ thống hỗ trợ, Bạch Ế nắm rất rõ những điều này, anh dứt khoát để tiểu nhân ngư đi qua sân khấu làm màu một chút cho có lệ, cuối cùng trực tiếp điền thông số vào báo cáo.

Nhờ vậy, trong khoảng thời gian này, tiểu nhân ngư được chăm sóc và nghỉ ngơi trọn vẹn.

Theo lý mà nói, chỉ cần giai đoạn ph*t t*nh giả này qua đi, sự lệ thuộc của Omega đối với Alpha sẽ giảm đi đáng kể, Thao Tố cũng không ngoại lệ. Thế nhưng, Bạch Ế cảm thấy điều này còn cần phải quan sát thêm. Tiểu nhân ngư dường như vẫn quá dựa dẫm vào anh, hoàn toàn là một chú cá nhỏ dính người.

Thao Tố thì chẳng thấy có gì không ổn, có người làm chỗ dựa cho mình, giúp đỡ mình, đó là điều hạnh phúc nhất trần đời.

Chẳng hạn như trong cuộc chiến tranh giành đồ ăn vào giờ giải lao, Thao Tố đã nhanh tay chiếm được tiên cơ, cấp tốc cho một hộp cá nướng nóng hổi vào túi. Điều này khiến đám cá đang xếp hàng dài dằng dặc phía sau bất mãn. Một con cá rô phi hung hăng hùng hổ lao đến chặn đường Thao Tố, định bụng gây khó dễ.

Thao Tố tự nhận mình chẳng phải hiền lành gì, kiên quyết không nhường dù chỉ một miếng cá nướng. Trong lúc đôi bên đẩy đưa tranh chấp, may nhờ trước đó Thao Tố tập luyện xe tập đi cực kỳ khổ sở nên cơ thể không hề mất thăng bằng, ngược lại con cá rô phi kia vì quá khích mà lao về phía trước, kết quả ngã nhào một cái đau điếng, vết thương khá nặng, lập tức phải đưa đi cấp cứu.

Thao Tố đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát. Đối mặt với những ánh mắt khinh bỉ và chỉ trích của đám đông vây quanh, cậu vẫn không quên giấu hộp cá nướng ra sau lưng kỹ hơn một chút.

Xì, yếu thế mà cũng đòi đánh nhau, chắc chắn là do trước đây không chịu tập luyện đàng hoàng mà chỉ mải đi bơi chơi rồi. Còn nữa, ai bảo con cá đó không biết điều, vốn dĩ nó đã có sủi cảo tôm rồi còn muốn giành đồ ăn với mình, giờ bị vậy cũng đáng đời.

Đúng rồi, người bị thương chắc là không được ăn sủi cảo tôm đâu nhỉ? Nhưng mình lương thiện thế này, sẽ không thèm dòm ngó đồ ăn của kẻ khác đâu.

Thao Tố hậm hực nghĩ thầm. Chẳng hiểu sao, dù rõ ràng là mình đúng nhưng khi đối mặt với sự cô lập thế này, cậu vẫn thấy rất khó chịu. Đúng lúc này, cậu định ăn một miếng cá nướng để an ủi bản thân, nhưng lại quên mất đồ vừa ra lò rất nóng, mà bản thân cậu lại là đứa sợ nóng nhất, thế là bị bỏng đến mức nước mắt lưng tròng.

Lại một lần nữa đối diện với những ánh mắt chế giễu xung quanh, Thao Tố rốt cuộc không trụ vững được nữa. Đúng lúc gặp vị "giám thị" đi ngang qua, Thao Tố như tìm được vị cứu tinh, vèo một cái lao tới ôm chầm lấy đùi anh mà xả một tràng bi phẫn. Cái bộ dạng thảm thương ấy thực sự khiến người ta nhìn mà xót xa, cứ như thể cậu mới là nạn nhân lớn nhất vậy.

Đám đông vây xem: "..."

Bạch Ế nắm lấy bàn tay Thao Tố đưa tới, cẩn thận quan sát. Lớp màng mỏng nối giữa các ngón tay tinh tế đáng yêu bị bỏng đến đỏ ửng, may mà đang hồi phục dần, không có gì đáng ngại.

Thao Tố dán mắt vào chiếc găng tay của anh, lộ vẻ ấm ức muốn mượn một chiếc để dùng. Cậu ghé sát vào, dùng răng cắn kéo chiếc găng tay xuống rồi mới lạ tự đeo vào cho mình. Kết quả tất nhiên là không vừa, chỉ miễn cưỡng tròng vào được, hễ vung tay mạnh một chút là sẽ rơi ra ngay.

Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi Thao Tố đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Cậu cẩn thận giữ cho găng tay không rơi, rồi chậm rãi thử cầm một miếng cá nướng. Quả nhiên là không thấy nóng nữa. Thao Tố hưng phấn ăn liền mấy miếng, hai má phồng rộp, tiếng nhai giòn tan nghe rất vui tai. Cậu cũng không quên tự nhiên đút một miếng vào miệng Bạch Ế.

Bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Bạch Ế, Thao Tố hậu tri hậu giác thấy hơi ngượng ngùng, nhưng rất nhanh đã kiêu ngạo ra hiệu rằng mình sẽ không để anh chịu thiệt thòi. Trao đổi công bằng, như vậy mới hợp lý chứ.

Thế là cách giải quyết mà Thao Tố nghĩ ra chính là: cậu muốn tặng chiếc vảy cứng nhất và đẹp nhất của mình cho anh. Dù việc nhổ vảy chắc chắn sẽ kèm theo chút đau đớn, nhưng cậu thấy mình có thể chịu đựng được.

Nhưng Bạch Ế không hề lay chuyển. Thao Tố không hiểu rõ nội tâm con người, thầm nghĩ có phải anh không thích vảy của cậu không? Nhưng vảy của cậu đẹp thế này, sao lại không thích cho được? Cậu không muốn Bạch Ế không thích, liền mong chờ kéo tay anh lại, cố gắng bày đạt ý muốn của mình: Vảy của tôi tốt lắm, anh sớm muộn cũng sẽ biết thôi.

Đầu ngón tay Bạch Ế khẽ chạm lên đó. Lúc này, không còn sự ngăn cách của lớp găng tay lụa, cảm xúc càng thêm rõ rệt, một chút pheromone thoang thoảng quấn quýt giữa hai người. Anh đoán được nguyên do vị giáo chủ phản diện luôn bảo vệ đôi tay này: tàn tật ở chân đã khiến hắn thất bại trong việc điều khiển cơ giáp, nên tuyệt đối không thể để đôi tay bị tổn thương làm ảnh hưởng đến việc thiết kế.

Nhưng vừa rồi, anh đã phá lệ. Đôi tay ấy bị tiểu nhân ngư trong lúc cắn găng tay đã vô tình m*t ra một vết đỏ nhỏ, tựa như một dấu ấn thân mật. Bạch Ế cuối cùng chỉ khẽ phủi đi chút vụn cá khô dính trên vảy cậu, giữ cho lớp vảy ấy luôn xinh đẹp như cũ.

Ngoài ra, tiểu nhân ngư khi đi học còn có rất nhiều chuyện phiền não hằng ngày muốn kể lể, và sự thấu hiểu của Bạch Ế đối với hành vi của cậu ngày càng chính xác.

Nếu Thao Tố đứng chắn trước mặt anh, dáng vẻ hùng hổ, ánh mắt hừng hực, thì đó là cậu muốn mách lẻo. Ví dụ như ai đó lúc xuống lầu đã đụng trúng cậu, hay ai đó trong giờ thể dục dùng bóng ném trúng cậu, cậu muốn được Bạch Ế thổi thổi cho hết đau. Nhưng đến khi người máy mở camera giám sát ra, Thao Tố liền im bặt, giả vờ như không có chuyện gì rồi kéo Bạch Ế đi chỗ khác không cho xem nữa.

Tiểu nhân ngư quả thực có ngón nghề "vừa ăn cướp vừa la làng" rất đỉnh.

Còn nếu Thao Tố nằm ườn ra, đuôi cá xòe rộng, bất động như tượng: "Qiuqiu, lei, comcimumu, pula!" (Bóng nước, mệt, xoa xoa, đi mà!) — Thì đó là cậu tập bóng nước mệt rồi, muốn được massage.

Nhưng hễ người máy nhận lệnh tiến đến giúp sức là Thao Tố lập tức né xa mấy mét, ánh mắt đầy phòng bị, ra vẻ chê bai kỹ thuật của nó kém, rồi lại dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào Bạch Ế.

Bạch Ế: "..."

Anh thử nhấn nhẹ một cái, sắc mặt Thao Tố thay đổi xoạch một cái, phảng phất như giây sau sẽ bắn vọt lên vì không kiểm soát được, thần sắc ngơ ngác lộ vẻ kinh hồn bạt vía. Hóa ra nhân ngư cũng biết sợ nhột. Bạch Ế vờ như không biết, nghiêng mặt sang một bên, ánh mắt thoáng ý cười hỏi: "Thoải mái chứ?"

Thao Tố lặng lẽ nhìn anh, nửa ngày mới khô khốc gật đầu một cái, rồi lén lút nhích ra sau một chút.

Hệ thống: [Ngược tâm +0.5, ngược thân +0.5, ký chủ hãy tiếp tục cố gắng.]

Bạch Ế nheo mắt, mới chỉ có 0.5, xem ra mức độ tiếp nhận của tiểu nhân ngư còn cao lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!