Lời của editor: nhân vật Bạch Ế xưng hô lúc 'anh' lúc 'hắn' không phải do mình lỗi nha :)) dưới góc nhìn về Giáo chủ gốc trong truyện (hoặc người ra nghĩ là vậy) thì mình sẽ để "hắn", còn góc nhìn của Bạch Ế hiện tại, đã xuyên không vào thì là "anh" nhé.
____________________________
Cách đó không xa, cuộc diễn tập hợp tác vẫn đang được tiến hành một cách bài bản. Hai bên quân bộ và giáo hội lúc này đang ở thế đối chọi gay gắt, bầu không khí xung quanh tràn ngập vẻ căng thẳng tinh vi, bám sát từng nhịp của cuộc đàm phán.
Chủ đề xoay quanh là một mẫu cơ giáp chiến đấu cấp 3S mới được nghiên cứu phát minh. Phía quân đội hy vọng có thể đạt được quyền sử dụng với mức giá phù hợp hơn, đồng thời muốn rút ngắn tối đa thời gian phê duyệt các công đoạn tiếp theo.
Như nguyên tác đã đề cập, hai bên vốn là đối tác lâu dài, bề ngoài trông có vẻ đôi bên cùng có lợi, nhưng thực tế, mối quan hệ giữa vai ác Giáo chủ và vị "Công số ba" — sếp lớn của quân đội — có thể nói là kẻ thù không đội trời chung.
Nguyên nhân chủ yếu nằm ở bản thân vị Giáo chủ phản diện. Vì tàn tật mà hắn phải chuyển nghề sang nghiên cứu phát minh cơ giáp. Những mẫu cơ giáp cao cấp ngưng tụ vô số tâm huyết của hắn buộc phải giao cho người khác điều khiển để phản hồi lại trải nghiệm thực tế, giúp hắn cải tiến các thế hệ sau.
Và người khác này, không ai khác chính là Nguyên soái — Ngự Mặc.
Vị Giáo chủ phản diện hiếm khi gặp được đối thủ xứng tầm, gặp ngay một đỉnh cấp Alpha có sức mạnh ngang ngửa mình, nếu không đánh một trận phân thắng bại thì thật không cam lòng. Nhưng ngặt nỗi, thời điểm hai người tương ngộ là sau khi Giáo chủ đã tàn tật. Bản tính hắn vốn đã trở nên u ám b**n th**, nhìn ai cũng không vừa mắt, mà Nguyên soái Ngự Mặc lại là kẻ thẳng như ruột ngựa, thấy thiết kế cơ giáp có vấn đề gì là nói thẳng thừng không nể nang.
Giáo chủ bề ngoài thì giả vờ khiêm tốn học hỏi, nhưng sau lưng đã đâm lén tới 180 lần.
Ngự Mặc cũng là kẻ cứng cỏi. Tuy lấy đại cục làm trọng, không công khai đối đầu với giáo hội và dường như chấp nhận hết mọi đòn ngầm của Giáo chủ, nhưng thực tế y chưa bao giờ thực sự thỏa hiệp.
Bạch Ế không mấy hứng thú với ân oán của hai người này, điều anh canh cánh trong lòng là những phân cảnh miêu tả về vị Nguyên soái này và tiểu nhân ngư trong nguyên tác.
Phải nói thêm rằng, bản thể của Nguyên soái Ngự Mặc là một con báo đen. Nhờ công nghệ cải tạo, y sở hữu khả năng ngụy trang cực mạnh cùng kỹ năng cộng sinh. Sau khi hoàn thành phân hóa ở tuổi trưởng thành, y dựa vào bản năng chiến đấu hung hãn mà lập nên chiến công hiển hách, từng bước leo lên vị trí ngày hôm nay qua vô số trận chiến đẫm máu.
Một Alpha như vậy, sự dã tính và hung bạo trong xương tủy là thứ không thể che giấu, và điều này dẫn đến thảm cảnh cho tiểu nhân ngư Omega vốn mềm yếu ngoan ngoãn. Huống chi, các tác phẩm truyện của "nhà đó" làm sao thiếu được những chiêu trò giật gân? Chẳng hạn như, có đoạn Nguyên soái báo đen vì tinh thần lực mất kiểm soát nghiêm trọng mà rơi vào trạng thái cuồng hóa vô thức, lại cộng thêm đặc điểm sinh học cái đó đó có gai... cảnh tượng đó, nói là miếng thạch mềm yếu đối mặt với cây xương rồng cũng không quá lời.
Ồ, mà tất cả chuyện này đều do Giáo chủ phản diện thúc đẩy. Hắn thậm chí còn đứng ngoài vây xem từ đầu đến cuối, xong việc còn sai người đi lấy dịch cơ thể về để kiểm nghiệm.
"..." Thật sự là quá b**n th**.
Sắc mặt Bạch Ế ngày càng trầm xuống. Dù là người luôn trấn định như Ngự Mặc, khi cảm nhận được ánh mắt ngày càng áp lực như thực thể từ phía đối diện cũng không khỏi lộ ra thần sắc vi diệu.
Kể từ khi gặp mặt hôm nay, dường như có chỗ nào đó không đúng lắm. Bạch giáo chủ vẫn giữ tư thái kiêu ngạo ngồi trên xe lăn, còn Ngự Mặc không có thói quen ngồi đàm phán nên vẫn đứng thẳng tắp theo quân tư, khiến cho những người còn lại của quân bộ và giáo hội cũng phải đứng theo.
Khung cảnh này chẳng khác gì so với trước đây. Chỉ là ánh mắt của Bạch giáo chủ đã dừng trên người y rất lâu, mang lại cảm giác không phải kiểu âm hiểm quỷ quyệt thường thấy, mà là một cảm giác khác khó lòng diễn tả bằng lời.
Cuối cùng, bầu không khí cũng bị phá vỡ.
"Xin hỏi nguyên soái Ngự Mặc, ngài nghĩ sao về chuyện này?" Bạch Ế vào thẳng vấn đề, không chút vòng vo.
Ngự Mặc nhìn thẳng vào mắt Bạch Ế, trầm giọng nói: "Hiệu năng của mẫu cơ giáp này quả thực rất ấn tượng, nhưng chúng tôi cần đảm bảo tính tin cậy của nó trong thực chiến."
Bạch Ế nheo mắt, liếc nhìn một người đứng sau lưng Ngự Mặc. Đó là cấp dưới của Nguyên soái, người vừa đưa ra nghi vấn về việc 'liệu tính năng an toàn đã được kiểm chứng đầy đủ chưa'.
Nhưng nghi vấn đó thực sự rất buồn cười. Ở Đế quốc, ai cũng biết cơ giáp do đích thân Bạch giáo chủ nghiên cứu phát minh tượng trưng cho một loại quyền uy tối cao, thậm chí có người cho rằng có thể bỏ qua các bước kiểm tra tiếp theo để đưa vào sử dụng ngay. Nếu thực sự có sơ suất, thì đó chỉ có thể là do Bạch Giáo chủ cố ý hãm hại, mà sự hãm hại của hắn tuyệt đối không phải trò trẻ con hay cấp thấp như vậy.
Hắn sẽ không dễ dàng mạo hiểm danh tiếng chuyên môn của mình, những đòn hiểm của hắn luôn nhắm vào phương diện khác.
Vị cấp dưới kia là do trạng thái bản thân kém, thao tác sai sót nên mới dẫn đến sự cố khi điều khiển. Ngự Mặc hiểu rõ điều này, y tất nhiên sẽ không trọng dụng một kẻ năng lực kém như vậy nữa, sau lần đó đối phương coi như đã bị gạt ra ngoài lề. Lần này đưa y theo chẳng qua là để làm cái cớ ép giá.
Hoặc nói đúng hơn, mục đích chính không phải là ép giá. Đối phó với một kẻ giỏi che giấu và đầy tâm kế như Bạch giáo chủ, thì việc gây khó dễ cho hắn ngay trong lĩnh vực chuyên môn mà hắn tự hào nhất, dù chỉ là vài lời nói khích, cũng đủ khiến hắn khó chịu không ít.
Thế nhưng hôm nay Bạch giáo chủ lại không mắc mưu, ngược lại còn gật đầu nói: "Nguyên soái nói rất đúng, tính tin cậy thực chiến quả là vấn đề then chốt. Để đảm bảo điều này, tôi đề nghị hai bên cùng phối hợp triển khai các bước thử nghiệm và cải tiến sâu hơn trong thời gian tới."
Không chỉ Ngự Mặc, mà tất cả mọi người có mặt đều không ngờ Bạch Ế lại nói như vậy. Nhưng chuyện này là không thể. Quân đội và giáo hội mỗi bên nắm giữ một trọng trách và quyền lực riêng, tuy có hợp tác nhưng không bao giờ để đối phương thâm nhập sâu vào nghiệp vụ của mình. Hơn nữa, một Bạch giáo chủ tự phụ tuyệt đối không có lý do gì để chia sẻ quyền nghiên cứu phát minh với người khác.
Lúc này, tiếng cảnh báo "không phù hợp thiết lập nhân vật" của hệ thống vang lên, nhưng Bạch Ế vẫn không hề nao núng. Quả nhiên, Ngự Mặc biết thừa đây chỉ là lời nói suông, cho rằng đối phương đang mỉa mai bày tỏ sự bất mãn, nên thận trọng đáp: "Đề nghị của ngài nghe có vẻ hay, nhưng chúng ta cần đảm bảo sự hợp tác dựa trên nền tảng tin cậy lẫn nhau và tính minh bạch."
Ý tứ mỉa mai và cảnh giác lộ rõ trong từng lời nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!