Chương 1: (Vô Đề)

1

Tôi đã quan sát người đàn ông dưới đáy vực kia suốt năm ngày ròng rã.

Hắn ta chẳng ăn chẳng uống, thế mà trông vẫn chẳng hề gầy đi, tinh thần xem chừng còn khá tốt. Lúc nhàn rỗi không có việc gì làm, hắn lại đi loanh quanh dưới đáy vực, nhưng phần lớn thời gian là ngồi đả tọa.

Không phải tôi muốn bám đuôi hay rình rập gì hắn đâu, chỉ tại thị lực của tôi tốt quá mà thôi. Với lại, giữa cái đáy vực thẳm không thấy ánh mặt trời này, hắn lại diện nguyên một bộ y phục đỏ rực, trông nổi bần bật, muốn ngó lơ cũng khó.

Bản thân tôi cũng là một con hồ ly có bộ lông màu đỏ, thấy hắn bị vây hãm dưới vực sâu, tôi bỗng nảy sinh cảm giác "đồng bệnh tương lân". Tiếc là thiên phú của một linh thú như tôi quá kém cỏi, chẳng có đủ thực lực để kéo hắn lên.

Thôi thì, giúp người (và cũng để giúp mình bớt chán), tôi quay đầu chạy vào rừng hái quả dại.

Trong rừng không thiếu trái cây, tuy không ngon bằng sơn hào hải vị nhưng cũng đủ để no bụng. Tôi ngậm về một đống quả đỏ mọng, đứng trên miệng vực, lấy đà rồi hất mạnh đầu, ném chúng xuống dưới—

Cốp!

Trúng ngay đỉnh đầu hắn ta.

Người đàn ông ngước lên nhìn tôi. Hắn sở hữu một đôi mắt cực kỳ đẹp, khiến tôi chợt nhớ đến mấy câu thơ sến súa mà mấy gã tú tài hay dùng để tán tỉnh các cô nương ở thanh lâu:

> "Nhân gian hữu tuyệt sắc, nhập mộ bất tu đăng." (Ý chỉ: Nhân gian đã có vẻ đẹp này rồi, đêm xuống cũng chẳng cần thắp đèn làm chi.)

Thư Sách

Đẹp thật đấy!

Hắn nhìn tôi, rồi lại nhìn đống quả dại dưới đất. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy vẻ chê bai, sau đó thẳng tay ném đống quả của tôi đi thật xa.

Hừ, đúng là đồ ngốc không biết hưởng thụ!

Tôi vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục hái thêm nhiều quả dại khác ném xuống. Lần nào cũng thế, tôi đều nhắm chuẩn xác vào đỉnh đầu hắn mà "khai hỏa", bất kể hắn đang đả tọa hay đang đi dạo.

Tôi sốt ruột đến mức nhảy cẫng lên bên vách đá, miệng kêu "oắc oắc". Nhưng khốn nỗi, tiếng kêu của loài hồ ly chúng tôi rất dễ gây hiểu lầm, nghe cứ như tiếng cười "cạc cạc" đầy vẻ chế nhạo vậy.

Sắc mặt người đàn ông cuối cùng cũng thay đổi. Hắn phất tay áo, định làm gì đó thì bỗng một tiếng quát ch. ói tai vang lên:

— Hư Vô Vọng!

Ồ, hóa ra hắn tên là Hư Vô Vọng.

Tôi chưa kịp cảm thán cái tên nghe kêu như vậy (trong khi tôi còn chẳng có lấy một cái tên), thì một nhóm tu sĩ áo trắng đã đáp xuống vách đá.

Tôi sợ nhất là đám tu sĩ này. Bọn họ lúc nào cũng treo miệng hai chữ "chính nghĩa", lòng tốt thì tràn trề nhưng thực chất lại rất đáng sợ. Có lần tôi bị bọn họ bắt đi để cho một con thượng cổ yêu thú sắp c.h.ế. t đói ăn thịt, may mà tôi chạy nhanh, dù vậy chân sau vẫn bị ngoạm mất một nhúm lông.

Trước khi các tu sĩ kịp đáp đất, tôi đã nhanh ch. óng chui tọt vào bụi cỏ trốn kỹ. Tôi quá nhỏ bé và yếu ớt, bọn họ thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho tôi lấy một cái liếc mắt.

Mục tiêu của bọn họ là Hư Vô Vọng dưới đáy vực. Tên cầm đầu cười đắc thắng:

— Không ngờ Ma Tôn lẫy lừng như ngươi cũng có ngày hôm nay!

Hư Vô Vọng chỉ hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn đáp lời, rõ ràng là không muốn dây dưa với đám người này.

Tên tu sĩ mặt trắng kia có lẽ cảm thấy bị xúc phạm, giọng điệu trở nên nghiêm khắc:

— Lục Ma trận pháp là bí kỹ thượng cổ của Triều Vân Tông chúng ta, ngươi đừng hòng phá giải được nó dễ dàng!

Vừa dứt lời...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!