Từ Nhị thiếu gia đến rạp hát tất nhiên là để tìm niềm vui. Dạo gần đây hắn để ý một cô đào hát vai Thanh y, tối nay cô lên bảng diễn, nên hắn phải đến cổ vũ.
Hắn không đi một mình, còn kéo theo một đám bạn bè thân thiết, toàn là những vị thiếu gia chuyên rủ nhau đến Trường Tam Thư Ngụ quăng tiền tìm mỹ nhân. Một đám thiếu gia chẳng hề câu nệ, cứ thế chiếm ngay vị trí gần sân khấu nhất ở tầng một, thỉnh thoảng lại ném vài bông hoa lụa lên cho cô đào mình thích.
À đúng rồi, hắn còn gọi cả người con nuôi mà cha hắn nhận về nhà đi theo. Vị "tam đệ" trên danh nghĩa này chẳng biết phong tình, tính tình thì cứng nhắc, nhưng lại có cái lợi là... mang súng. Lỡ bọn họ tranh phong đoạt diễm gây chuyện trong rạp hát, hắn có thể rút súng bảo vệ cho cả hội. Với đám thiếu gia mà nói, đó là sự đảm bảo an toàn vững chắc nhất.
Lúc này trên sân khấu cô đào đang hát đến câu: "Trong chốc lát bảy nỗi buồn vui tan thành vị đắng, nghĩ đến nơi chua xót mà lệ ướt tà áo". Từ Tuyển Toàn đang nghe rất khoái chí thì người bạn bên cạnh chợt kêu lên: "Bên kia hình như là... Bạch tiểu thư?"
Bạch tiểu thư?
Tinh thần Từ Tuyển Toàn lập tức tỉnh táo. Hắn vội quay đầu tìm, quả nhiên thấy giữa biển người có một dáng vẻ thướt tha nổi bật. Thân hình dịu dàng kia còn đẹp hơn bất kỳ sinh, đán, tịnh, mạt nào trên sân khấu. Ai nhìn thấy cô cũng đều phải rung động.
Hắn nhìn đến mê mẩn. Đúng lúc đó một người bạn khác lại tấm tắc: "Tuyển Toàn đúng là có phúc khí. Nếu tôi có vị hôn thê đẹp đến vậy thì cần gì đến rạp nghe hát nữa?"
Lời nịnh nọt khiến Từ Nhị thiếu gia cười đến đắc ý.
Trong tiếng ồn ào cười nói, Từ Băng Nghiên cũng vô tình quay lại, trông thấy Bạch Thanh Gia.
Hôm nay cô không ăn diện cầu kỳ, chỉ mặc chiếc váy dài màu đậu sa giản dị. Tà váy theo mỗi bước chân mà lay động, khiến cả rạp hát tối tăm như cũng trở nên yên bình và dịu nhẹ hơn.
Anh không dám nhìn lâu, rất nhanh đã thu ánh mắt về. Đúng lúc đó, Từ Tuyển Toàn giữa tiếng thúc giục của bạn bè đã đứng bật dậy, có vẻ muốn tìm đến cô. Từ Băng Nghiên nhíu mày, cũng định theo sau nhưng bị Từ Tuyển Toàn giơ tay ngăn lại: "Để tôi đi một mình. Cậu ở lại đây."Thế là Bạch Thanh Gia đường đột bị Từ Nhị thiếu gia này bám lấy.
Hắn chặn cô khi cô đi ngang tầng một, rồi thở hổn hển chạy đến, vì ăn chơi quá độ, cơ thể đã yếu đi, vài bước chân thôi cũng khiến hắn th* d*c. Nhưng hắn vẫn ra sức biểu hiện sự nhiệt tình. Chào hỏi hai anh em nhà họ Bạch rất lễ phép, lại nói: "Hôm trước tôi còn bảo với cha mẹ là muốn đến phủ bái kiến hai vị. Không ngờ hôm nay lại gặp ở đây, chẳng phải là duyên phận trời cho sao? Hai vị có bận gì không?
Có thể nể mặt để tôi mời chén trà không?"
Thân thiện đến mức không thể thân thiện hơn.
Tiếc rằng Bạch Thanh Viễn biết rõ em gái mình vốn ghét Từ Nhị thiếu gia. Thoáng nhìn sang đã thấy em gái sa sầm mặt, e chỉ cần hắn nói thêm câu nữa là sẽ nổi cáu. Anh khó xử, muốn giúp hòa giải để tránh mất mặt.
Đúng lúc ấy, từ phía cầu thang bên kia, tiểu thư Tiết Tĩnh Từ bước xuống, e là cô cũng định xuống tìm bạn mình như Bạch Thanh Gia.
Tiết Tĩnh Từ vẫn gầy yếu như trước, nói thật thì không đẹp theo kiểu rực rỡ. Nhưng khí chất thì thanh nhã, bộ sườn xám được cắt may tỉ mỉ mang vẻ quý phái riêng biệt. Đôi mắt luôn điểm chút ý cười, dịu dàng như tranh vẽ.
"Thanh Gia." Cô ấy nhẹ giọng gọi.
Chỉ cần nhìn thấy bạn thân, tâm trạng đang bực bội vì Từ Tuyển Toàn của Bạch Thanh Gia liền dịu lại. Cô không thèm quan tâm đến "vị hôn phu" kia nữa, bước nhanh đến nắm tay Tiết Tĩnh Từ: "Cứ tưởng mình nhìn nhầm, hóa ra thật sự là cậu. Sao lại nghĩ đến chuyện đi nghe hát? Sức khỏe khá lên rồi à?"
"Khá với chẳng khá, vẫn như cũ thôi," Tiết Tĩnh Từ cười nhạt, "Ở nhà buồn quá nên muốn ra ngoài hít thở."
Rồi ánh mắt cô chạm phải Bạch Thanh Viễn phía sau. Cô gật đầu chào: "Nhị thiếu gia."
Bạch Thanh Viễn cũng chào lại, rồi hơi liếc sang Từ Tuyển Toàn đang bị phớt lờ mà trông rõ gượng gạo. Nghĩ ngợi một chút, anh đành hòa giải: "Hôm nay mọi người gặp mặt cũng gọi là duyên. Phòng bao bên trên của bọn tôi rộng hơn, nếu Nhị thiếu gia và Tiết tiểu thư rảnh rỗi thì cùng lên nghe hát đi."
Bạch Thanh Gia nghe vậy liền không vui, trừng mắt nhìn nhị ca, ánh mắt như đang mắng: Anh lại kéo cái họa này đến cho em làm gì?
Mà Từ Tuyển Toàn thì lập tức vui mừng đồng ý, hai mắt cứ dính vào cô.
Cô mím môi, đang định kiếm cớ kéo Tiết Tĩnh Từ bỏ đi thì ánh mắt vô tình bắt gặp... Từ Băng Nghiên.
Anh vẫn mặc quân phục chỉnh tề, sau lưng là sân khấu ồn ào. Nhưng ánh mắt anh lại luôn dừng trên nhóm họ, sâu lắng và tĩnh lặng, giữa tiếng hát ồn ã lại mang một loại phong vị khó nói nên lời.
Đứng ở nơi náo nhiệt nhất, lại là người trầm lặng nhất.
Bạch Thanh Gia bỗng thay đổi ý định. Cô khẽ nhướng mày, giả bộ lơ đãng nói với Từ Tuyển Toàn: "Tam thiếu gia cũng đến à? Thật trùng hợp. Vậy mời cả anh ấy lên uống trà đi."Khi nhóm thiếu gia tiểu thư cùng nhau trở lại phòng bao tầng hai, cô đào nhỏ tìm Bạch Nhị thiếu gia khi nãy vẫn chưa đi. Ánh mắt đầy mong đợi, như hy vọng anh có thể giữ mình lại. Nhưng Bạch Thanh Viễn chỉ dịu dàng nói: "Em về trước đi. Hôm khác tôi lại đến ủng hộ."
Dù chỉ là lời từ chối xã giao, nhưng đối với kẻ phong lưu dỗ dành, câu đó lại mang vài phần thâm tình. Cô đào nhìn anh mà như cặp uyên ương bị chia lìa, khiến Bạch Thanh Gia chẳng biết nói gì, còn Tiết Tĩnh Từ thì bật cười nhẹ.
Đợi người ta đi hết, các vị công tử tiểu thư lần lượt an vị:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!