Đầu tháng mười một, trưởng tử nhà họ Bạch, Bạch Thanh Bình, cuối cùng cũng đưa vợ con từ Bắc Kinh trở về Thượng Hải. Lần này anh còn mang theo một tin vui: sau Tết sẽ được thăng chức làm Trưởng quan Văn phòng, chính thức điều về Bắc Kinh công tác.
Nhà họ Bạch vốn hiển hách, giàu có bậc nhất một vùng, nhưng điều Bạch lão tiên sinh hằng mong muốn lại luôn nằm ở chốn quan trường. Ông kỳ vọng con cháu trong nhà có thể đỗ đạt, làm quan lớn, vì thế bao năm ông đã dốc không ít tâm sức, tiền bạc thì như nước chảy ra ngoài. Nay trưởng tử được Tổng thống coi trọng, khiến mọi nỗ lực trước đây đều trở nên đáng giá. Bạch Hoành Cảnh chỉ cảm thấy tinh thần khoan khoái, khi con cả về đến Thượng Hải liền đặc biệt mở một bữa gia yến.
Gia yến giản đơn nhưng người đến lại đông đủ, ngay cả Lục Vân Vân, bà ba được ông cụ nuôi dưỡng ở khu Hồng Giang Hoa Viên cũng đến, cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt.
Lục Vân Vân là người được cưới vào làm vợ lẽ cách đây năm sáu năm, năm nay mới hai mươi bảy tuổi, cũng chẳng lớn hơn con gái út của ông là bao. Cô xinh đẹp kiều mị, phong tình vô hạn, được Bạch Hoành Cảnh cưng chiều hết mực, đến mức khiến bà hai là Ngô Mạn Đình phải chịu lép vế.
Hôm nay cô đi chiếc xe hơi mới mua của ông đến Bạch công quán dự tiệc. Khi xuống xe bước vào cửa, trang sức trên người cô khiến đám người hầu phải choáng mắt, thời đại đúng là thay đổi thật rồi, một bà ba mà saphia đeo trên tay còn to hơn cả của đại phu nhân.
Đại phu nhân lại là người hiền tính, chỉ ngồi trên sofa cúi đầu đọc tạp chí. Ngẩng lên thấy Lục Vân Vân đến cũng chẳng nói gì, nhận lấy câu chào nhạt nhẽo của cô xong liền khoát tay bảo ngồi xuống, hoàn toàn không giống kiểu các phu nhân thời xưa hay răn dạy kẻ dưới.
Nhưng chuyện đời vốn vậy, một bên mềm mỏng thì bên kia ắt sẽ lấn lướt. Lục Vân Vân vuốt nhẹ mái tóc xoăn bồng bềnh thời thượng của mình, tự mở lời: "Lâu lắm rồi em chưa gặp chị nhỉ? Cũng tại em lười biếng, ngày nào cũng ru rú trong Hồng Giang Hoa Viên, thật ra nên thường qua đây thăm chị mới phải."
Hạ Mẫn Chi chẳng buồn đáp, chỉ từ tốn lật sang trang khác. Mắt Lục Vân Vân tinh như mắt mèo, vừa nhìn đã thấy trên trang in quảng cáo ngọc thạch. Không hiểu sao cô bỗng hứng thú, liền nói: "Chị vẫn xem ngọc à? Thứ ấy chỉ có người Trung Quốc mình mới chuộng, chứ bên Tây chẳng ai thèm. Chị mà muốn mua trang sức thì cứ nói với em, hôm trước em mới để ý một bộ trang sức lục bảo, nước màu đẹp lắm..."
Một câu nối một câu, gần như không có điểm dừng.
Đám người hầu đứng bên đều nghe mà khó chịu thay. Họ thầm nghĩ bà ba này thật chẳng biết điều, chắc là được ông chủ nuông chiều quá mức. Tội nghiệp đại phu nhân hiền như Bồ Tát, lại phải chịu cảnh người hiền bị kẻ khác ức h**p, bị một vợ lẽ nói đến khó chịu.
Đang lúc ai nấy thấy không vừa mắt, liền nghe trên lầu vang xuống một giọng lạnh lẽo: "Xem ngọc là xem văn hóa. Người Tây hiểu được gì? Tam thái thái cũng có phải sinh ra ở Âu Mỹ đâu, cần gì phải bày đặt lên giọng?"
Giọng điệu cay nghiệt, ngoài Bạch tiểu thư ra thì còn ai vào đây?
Người trong phòng lập tức quay lại nhìn, quả nhiên thấy Bạch Thanh Gia từ trên lầu bước xuống, phía sau còn dắt theo hai đứa con của Bạch Thanh Bình, bé gái Bạch Nhuận Hy chín tuổi và bé trai Bạch Nhuận Sùng bảy tuổi.
Hai đứa trẻ vừa xuống cầu thang vừa tò mò hỏi cô út: "Cô ơi cô ơi, 'lên giọng' nghĩa là gì ạ?"
Sắc mặt Lục Vân Vân từ lúc nghe tiếng Thanh Gia đã sa sầm. Bạch tiểu thư thì chẳng buồn để ý, dẫn hai đứa nhỏ ngồi xuống sofa lớn, bày ra phong thái chủ nhà. Cô không thèm liếc Lục Vân Vân, chỉ đáp lời trẻ con: "Cha các con chưa dạy à? Chính là kiểu làm bộ làm tịch, cố tỏ ra mình có hiểu biết để người ta chú ý. Đáng tiếc cuối cùng vẫn không che nổi cái xấu, tự chuốc lấy nhục."
Hai đứa nhỏ chỉ hiểu được phần nào, nhưng người lớn thì hiểu hết cả. Mặt Lục Vân Vân lúc đỏ lúc trắng. Đúng lúc đó, ngoài sảnh lại vang lên tiếng động, Ngô Mạn Đình và Bạch Thanh Doanh đi vào, sau đó là Bạch Hoành Cảnh và vợ chồng Bạch Thanh Bình.
Trưởng tử Bạch Thanh Bình năm nay ba mươi chín tuổi, tính tình chín chắn hòa nhã. Đôi mắt anh thừa hưởng trọn vẹn nét đẹp của mẹ, sáng tỏ và rất có hồn. Chỉ là tuổi tác tăng lên, thân hình hơi phát tướng, không còn phong độ như thời trẻ, nhưng ai cũng bảo người phúc hậu thì dáng vẻ như vậy mới là có phúc.
Đặng Ninh vợ anh dáng người gầy gò, không đẹp xuất sắc nhưng xuất thân hiển hách. Cha cô từ thời Dương Vụ đã bắt đầu mở nhà máy dệt, là nhân vật giàu có một vùng.
Bạch Hoành Cảnh vì chuyện con trai thăng chức mà tâm trạng tốt vô cùng, hai nếp nhăn giữa mày cũng nhạt đi, khóe miệng còn thoáng ý cười. Vừa vào phòng khách đã thấy mọi người có mặt đông đủ, chỉ thiếu Nhị thiếu gia, bèn hỏi: "Thanh Viễn đâu? Sao chưa thấy nó?"
Bạch Nhị thiếu gia xưa nay hơi ph*ng đ*ng, nghe nói gần đây mê mẩn một đào hát ở sân khấu Dự Viên, suốt ngày ở đó không chịu về. Người ta hát một tuồng thì anh ném ra cả đống tiền, mê muội đến mức chẳng nhớ nhà cửa gì. Làm sao chịu bỏ mỹ nhân để về dự gia yến với anh cả?
Bạch Thanh Gia vốn biết rõ chuyện hoang đường của nhị ca, trong lòng không vui nhưng cũng không muốn để anh bị cha trách phạt. Cô liền nói tránh rằng có bạn từ ngoại tỉnh đến thăm, anh phải đi tiếp đón nên không kịp về.
Hôm nay tâm trạng Bạch lão tiên sinh thật tốt, dù không hài lòng việc con thứ vắng mặt nhưng cũng chưa đến mức nổi giận. Chỉ hừ lạnh một tiếng, xem như bỏ qua. Bạch Thanh Gia thầm thở phào, chẳng ngờ lại có người xen ngang. Lục Vân Vân chắc vì muốn trả đũa chuyện ban nãy bị cô mỉa mai, liền uốn éo bước đến khoác tay Bạch Hoành Cảnh mà buông giọng như vô tình: "Hóa ra là đi gặp bạn ngoài tỉnh sao?
Em lại nghe nói Nhị thiếu gia đang ở Dự Viên theo chân một đào hát, thì ra là tin giả à?"
Lời ấy khiến sắc mặt Bạch Hoành Cảnh lẫn Bạch Thanh Gia đồng loạt sa sầm xuống, không khí phòng khách lập tức căng thẳng.
Bạch Thanh Bình thấy tình hình liền đoán được tám phần sự thật về cậu em, nhanh chóng đứng ra hòa giải: "Dù sao cũng chỉ là bữa cơm gia đình thôi, Thanh Viễn không có mặt cũng không sao. Cha vào bàn trước đã?"
Bạch Hoành Cảnh cũng không muốn để một đứa con hư làm hỏng tâm trạng tốt đẹp hôm nay, hừ nhẹ rồi định bước sang phòng ăn. Lục Vân Vân thấy vậy lại nuốt không trôi cơn tức, núp sau lưng ông ta liếc Bạch Thanh Gia một cái đầy khiêu khích, rõ ràng là không phục.
Bạch tiểu thư xưa nay không chịu thua ai, từ khi sinh ra đã chẳng biết hai chữ "nhẫn nhịn" viết thế nào. Vừa thấy Lục Vân Vân dám trừng mắt với mình là lửa giận lại bùng lên. Nhưng cô bị mẹ mình đứng cạnh kéo nhẹ tay, ánh mắt bà rõ ràng đang nói: Thôi đi, hà tất chấp nhặt với cô ta?
Tính khí của Hạ Mẫn Chi e rằng là tốt nhất thiên hạ. Đừng nói bây giờ là thời Dân Quốc, ngay cả khi Đại Thanh chưa sụp, bà cũng chưa bao giờ dựa vào thân phận chính thất để áp người, câu bà nói thường nhất chỉ có hai chữ: "Thôi đi."
Năm xưa khi Ngô Mạn Đình còn được sủng ái, câu ấy nói ra vẫn còn chút đắng cay; còn bây giờ, bà đã thật sự lòng như nước lặng, chẳng còn bận tâm nữa.
Bạch Thanh Gia nhìn người mẹ bị mài mòn đến chẳng còn chút sắc bén nào, rồi lại nhìn ả đàn bà sắc hương rực rỡ đứng cạnh cha mình, trong lòng bỗng dấy lên một luồng chua xót khó gọi tên. Lửa giận vừa rồi bỗng đổi thành một nỗi nghẹn ngào, một chút thất vọng, khiến cô chẳng còn tâm trạng cãi vả. Suốt bữa ăn cô không nói một lời, chỉ lặng lẽ ăn phần của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!