Anh đứng giữa những tán cây, dưới ánh trăng trong vắt, trông còn sáng rõ hơn lúc ở giữa đám đông.
Có lẽ tiếng bước chân của cô làm anh giật mình, anh nghiêng mặt nhìn sang. Trong ánh mắt thoáng hiện sự cảnh giác và sắc bén của một quân nhân, nhưng khi nhận ra người đến là cô, sắc lạnh ấy liền tan biến, chỉ còn lại màu đen thuần khiết.
"Bạch tiểu thư." Anh khẽ gật đầu, lễ độ chào hỏi.
Còn cô thì nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, có nên giận không? Có lẽ là nên, vì anh đã xâm phạm vào nơi riêng tư của cô, đó là hành vi vô lễ; nhưng cũng có lẽ là không nên, vì chẳng có ai biết góc vườn yên tĩnh này được xem như "tư hữu" bất hợp pháp của cô, mà thật ra cô cũng không giận đến mức ấy.
Thế nhưng bản năng lại khiến cô cố ý tỏ ra giận dỗi, hơi ngẩng cằm hỏi: "Anh vào đây làm gì? Ai cho phép anh vào đây?"
Kiêu kỳ, lạnh lùng, giống hệt một con mèo xinh đẹp xấu tính.
Câu "vào đây" thật vô lý, vì khu vườn này vốn không có cửa, cũng chẳng treo bảng "miễn người lạ", thậm chí còn nối liền với toàn bộ hậu viện, chỉ là vị trí hẻo lánh mà thôi. Vì thế anh rõ ràng không ngờ mình sẽ bị chất vấn như vậy. Mày hơi cau lại, nhưng không biện giải, chỉ nhìn cô đang tức giận rồi trầm giọng nói: "Vô ý mạo phạm, xin lỗi."
Giọng anh trầm và thấp, như tiếng cello hảo hạng từ phương Tây.
Mi mắt Bạch tiểu thư khẽ động. Cô không so đo nữa. Tà váy bồng bềnh khẽ lay động khi cô bước vào giữa khóm hoa, một tay nhẹ nhàng vuốt qua nhánh cây rồi hỏi bâng quơ: "Tam thiếu gia đến đây làm gì? Sao không theo Từ tướng quân tiếp khách?"
Giọng cô thong thả, như bỗng dưng nổi hứng trò chuyện.
Điều này lại khiến anh bất ngờ. Anh dường như không biết phải đối thoại cùng cô thế nào, nên sau khoảnh khắc im lặng chỉ đáp một câu quá mức đơn giản: "Ở đằng trước... không thích hợp lắm."
Câu nói ngắn ngủi ấy lại hàm chứa nhiều điều.
— Không thích hợp là ý gì? Vì hôm nay anh ăn mặc không đúng dịp? Hay vì anh chỉ là con nuôi, nên không đủ tư cách đứng cùng tầng lớp quyền quý?
Bạch Thanh Gia nhướng nhẹ mày không đáp, chỉ bước thêm hai bước dọc lối nhỏ giữa hoa. Nhờ thế cô mới thấy rõ hơn gương mặt anh, đường nét cứng rắn như tạc tượng, vẫn trang nghiêm và lạnh lùng như lần trước. Chỉ khác một điều: nơi khóe môi có một vệt bầm xanh tím..... Hình như bị ai đánh.
Cô khẽ cau mày, khó mà tưởng tượng được người đàn ông trước mặt lại có thể bị thương. Trong lòng cô thoáng dấy lên một chút hiếu kỳ khó gọi tên, nhưng lòng kiêu hãnh lại không cho phép cô chủ động hỏi han.
Điều đó khiến một cảm xúc nhỏ nhen sinh ra trong lòng —
Vì sao anh không thể chủ động nói chuyện với tôi như những người đàn ông khác?
Ít nhất, anh cũng nên là người mở lời chứ?
Vậy mà anh lại khiến người ta tụt hứng, giống như lần đầu gặp nhau ở bến tàu, anh còn sai lính đến đòi lại áo khoác. Dù anh hơi cúi đầu như đang nhìn cô, nhưng mí mắt lại rủ xuống, ánh mắt chẳng hề dừng trên gương mặt xinh đẹp của cô. Điều đó khiến cô bực bội không rõ do đâu, lại muốn nổi nóng.
Đúng lúc ấy có người đến, là Bạch Nhị thiếu gia, từ khúc quanh bước vào vườn, có lẽ đang tìm cô. Nhìn thấy người đàn ông bên cạnh em gái, anh trợn mày đầy ý vị rồi cười hỏi:"Từ Tam thiếu gia cũng trốn ra đây tìm kiếm sự yên tĩnh sao? Không đi nhảy với các cô gái xinh đẹp à?"
Bầu không khí mơ hồ lập tức bị phá tan. Đầu óc Bạch Thanh Gia tỉnh táo hơn đôi chút. Cô nghe người đàn ông cạnh mình chào hỏi anh trai cô rồi nói: "Hai vị cứ trò chuyện, tôi không quấy rầy."
Nói rồi anh xoay người đi, rời khỏi nơi ấy một cách dứt khoát không dây dưa, bóng lưng sạch sẽ biến mất sau bờ tường phủ đầy cây.
Sự rời đi đột ngột ấy khiến Bạch Thanh Gia sững lại, như vừa chạm phải một câu đố khó giải. Dáng vẻ ấy khiến nhị ca bật cười, trêu ghẹo nói: "Nhìn em như vậy... phải chăng em để ý hắn rồi?"
Câu nói ấy kéo phựt suy nghĩ lơ lửng của cô về thực tại.
Cô thấy thập phần hoang đường, lập tức phản bác: "Nói gì vậy? Anh đừng nói linh tinh."
Thái độ sắc bén như bị giẫm phải đuôi.
"Không thì tốt." Bạch Thanh Viễn nhún vai, dáng vẻ vô tư như thường. "Nếu có thật, anh còn phải tìm cách khuyên em bỏ ý nghĩ đó đi."
Câu ấy...
"Tại sao?" Bạch Thanh Gia nhíu mày, nhìn anh trai đầy nghi hoặc. "Chỉ vì anh ta là con nuôi nên anh xem thường sao?"
Quá tầm thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!