Bức thư rất ngắn gọn, nội dung như sau:
[Bạch tiểu thư:
Đã đọc được thư, vô cùng cảm kích tấm thịnh tình.
Việc làm chỉ như phủi lá, nay đã xong xuôi, không dám lấy đó làm ơn mà tự trọng. Về chi phí chữa trị, chỉ là chuyện nhỏ, mong chớ bận tâm.
Chúc cô khỏe mạnh.
Từ Băng Nghiên
Ngày 11 tháng 6, năm Dân quốc thứ ba]Đây là lần đầu tiên cô nhận được thư do chính tay anh viết.
Là nét chữ bằng bút máy, nét chữ ngay ngắn, giống hệt con người nghiêm túc và chỉnh tề của anh. Không hề sắc sảo hay lạnh lùng, trái lại còn tròn trịa, vững vàng, khi thu nét thường dừng bút hoặc nhấc nhẹ, trông rất gọn gàng, thanh thoát.
Cô từng nghe nói, các văn nhân phái cũ đều phải chăm luyện thư pháp, bởi chữ viết cũng là một phần trong khoa cử, sau này tấu chương dâng lên hoàng đế đều phải là nét chữ đẹp đẽ, không được cẩu thả. Còn một người từng du học như cô vốn chẳng mấy hứng thú với quốc học, vậy mà giờ đây, nhìn những con chữ anh viết trên giấy lại cảm thấy chúng mang một chiều sâu trầm lắng, cùng một vẻ quyến rũ khó gọi tên.
— Nhưng điều đó không có nghĩa là cô thích nội dung của bức thư.
Dù không rành văn ngôn, đọc kỹ mấy lần cô vẫn hiểu ý anh: nào là "việc nhỏ không đáng kể", thực chất chỉ là lời từ chối khéo. Anh không muốn cô mời ăn cơm, cũng chẳng muốn cô trả lại tiền.
Vậy thì cô còn gặp anh bằng cách nào nữa?
Tên đàn ông đáng ghét!
Miệng thì tức tối mắng anh, nhưng trong lòng lại là thứ cảm xúc vừa giận vừa hờn. Nghĩ một lúc, cô vẫn không cam tâm, bèn lấy giấy bút ra viết thư hồi âm. Cô chẳng biết văn ngôn, cứ như dịch sang văn nói mà viết:
[Từ tiên sinh:
Tối nay sáu giờ, nhà hàng Tây Đức ở đường Đường Cô.
Không gặp không về.
Nếu anh không đến, tôi sẽ tới thẳng doanh trại tìm anh.
Bạch Thanh Gia]
Bức thư này quả thật quá sơ sài — không có lời chào hỏi trang trọng, thiếu cả những câu chữ khách sáo, thậm chí chữ ký cũng không đầy đủ. Nói trắng ra, chỉ là một mảnh giấy nhắn, lại còn mang ý uy h**p rất rõ ràng.
Nhưng cô vẫn có sự dịu dàng của riêng mình, ví dụ như cách mở đầu "Từ tiên sinh".
Trước đây cô thường gọi anh là "Từ Tam thiếu gia", theo mối quan hệ giữa hai nhà Bạch – Từ. Nhưng giờ đây hai nhà đã trở mặt, hơn nữa cô cũng biết anh không được đối xử tử tế, nên không muốn tiếp tục xưng hô theo khuôn phép cũ nữa.
Anh là Từ Băng Nghiên.
Chỉ cần gọi anh là "Từ tiên sinh" — thế là đủ.
Nhìn mảnh giấy mình vừa vội vàng viết xong, cô cũng thấy xấu hổ vì sự táo bạo và bồng bột của bản thân, thậm chí còn do dự không biết có nên gửi đi hay không. Đúng lúc ấy, cô lại nhớ tới lời của Tĩnh Từ hôm nọ —
"Bạn học người Pháp của cậu được giáo dục theo lối Tây, chắc chắn sẽ không bị lễ nghi ràng buộc," Trong mắt Tiết tiểu thư như có một màn mưa bụi mơ hồ mà dịu dàng, "Đời người khó lắm mới gặp được người muốn ở bên cả đời. Nếu cô ấy thật lòng thích vị tiên sinh đó, chủ động bước tới một bước thì có gì là không được?"
... Phải rồi.
Có gì là không được?
Gò má Bạch tiểu thư nóng bừng, hồng lên như hoa mùa hạ. Tim cô đập thình thịch đến mức cả đầu ngón tay cũng run rẩy. Cuối cùng, cô vội vàng nhét thư vào phong bì, trước khi kịp hối hận đã đưa ngay cho người hầu mang đi.
Sự hưng phấn sau cơn bốc đồng kéo dài khá lâu, khiến Bạch tiểu thư hiếm khi có hứng thú trau chuốt bản thân. Từ khi về nước đến giờ, đây là lần đầu tiên cô chủ động mở tủ quần áo, tỉ mỉ chọn lựa trang phục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!