Sau khi chia tay với Từ Băng Nghiên, cuộc sống của Bạch tiểu thư bỗng chốc trở nên trống rỗng lạ thường.
Thật ra từ lúc về nước, ngày tháng của cô vốn đã khá nhạt nhẽo, ngoài những buổi xã giao thì hầu như chỉ quanh quẩn trong nhà, ngồi đọc tiểu thuyết hay nhàn nhã uống trà, lặp đi lặp lại từng ngày. Nhưng không hiểu vì sao, dạo gần đây thời gian lại như bị kéo dài ra gấp mười, gấp trăm lần. Những chiếc đồng hồ trong nhà dường như đều hỏng hết, phải rất lâu mới nhích được một chút, chỉ để nói với cô rằng mới trôi qua có vài phút.
Cô trở nên sốt ruột đến khác thường. Bề ngoài vẫn yên tĩnh, đoan trang, nhưng trong lòng thì luôn cồn cào, khó chịu. Đôi khi còn ôm những hy vọng viển vông, ví như hễ có ai gõ cửa phòng, cô lại tưởng đó là anh đến tìm mình. Kết quả, người đứng ngoài chỉ là người hầu mang trà chiều vào.
Cũng phải thôi... người đàn ông ấy sao lại đến tìm cô chứ? Anh thậm chí còn không chịu viết cho cô lấy một bức thư. Hôm đó, dù cô đã níu anh lại, anh vẫn lặng lẽ rời đi..... Thật là quá đáng.
Cô giận lắm, giận vô cùng, nhưng ngoài cơn giận ra, còn là sự bối rối không biết làm sao. Suốt đời cô chưa từng bị lạnh nhạt như vậy, càng chưa từng vì một người đàn ông mà canh cánh trong lòng đến thế. Nếu anh đối xử với cô thật lạnh lùng và cay nghiệt, thì dù có không cam tâm, cô cũng chẳng đến mức cứ mãi nghĩ về anh như thế. Đằng này, anh lại đối xử với cô rất tốt, tốt đến mức khiến cô luôn có cảm giác... mình được yêu thương.
Vậy tại sao anh lại không chịu tỏ tình?
Bạch tiểu thư bối rối, trái tim bị dày vò đến trống rỗng.
Ở nhà chịu đựng như vậy mấy ngày, cuối cùng cô cũng không nhịn nổi nữa, liền ra ngoài đến nhà họ Tiết để tâm sự với người bạn thân.
Dạo này Tiết tiểu thư vẫn đang dưỡng bệnh. Mà nghĩ lại thì, suốt bốn mùa trong năm, có ngày nào cô ấy không dưỡng bệnh đâu? Chỉ khác là lần này bệnh nặng hơn, đến việc tựa người ngồi ở đầu giường cũng đã thấy mệt.
Bạch Thanh Gia không ngờ bạn mình lại yếu đến thế. Trước đó gặp ở khu tô giới Anh, cô ấy trông vẫn còn khá khỏe, sao mới mấy ngày đã tiều tụy như vậy? Nào ngờ khi ấy Tiết tiểu thư chỉ đang gắng gượng tinh thần để cứu nhị ca cô. Nay người đã đi, sức lực cũng buông lỏng, bệnh tật tự nhiên dồn dập kéo đến.
Thế nhưng Tiết tiểu thư không muốn khiến bạn lo lắng, chỉ tựa trên gối mỉm cười nhìn Bạch Thanh Gia: "Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là mấy hôm trước dầm mưa, bị cảm chút thôi."
"Dầm mưa?" Bạch Thanh Gia nhíu mày. "Thân thể yếu thế này mà còn ra ngoài làm gì? Trời mưa thì phải ở trong nhà chứ."
Người nhà họ Bạch ai cũng có dung mạo thanh tú, mà nét mày ánh mắt của cô lại có vài phần giống Bạch Thanh Viễn. Ngay cả dáng vẻ cau mày không cho người khác dầm mưa lúc này cũng giống hệt, khiến Tiết Tĩnh Từ bất giác nhớ đến đêm chia tay năm ấy.
Trong lòng cô vừa thấy thỏa mãn, vừa có chút man mác. Không muốn tiếp tục nói về bản thân, cô chủ động đổi chủ đề: "Hôm nay trông cậu có vẻ không vui, hình như có tâm sự gì đó. Sao vậy, gặp chuyện khó khăn à?"
Bạch Thanh Gia nghe vậy thì hơi đỏ mặt. Vừa thầm than Tiết Tĩnh Từ quá tinh tế, vừa thấy mình để lộ cảm xúc quá dễ bị nhìn thấu. Đến lúc mở miệng lại ngượng ngùng, nghĩ không thể nói thẳng được, bèn ho một tiếng rồi vòng vo: "Mình thì gặp chuyện gì chứ? Ngày nào cũng ở nhà, bình yên thế kia. Là... một người bạn của mình, gần đây gặp chút rắc rối..."
Câu nói này khiến Tiết tiểu thư bật cười.
Cô hiểu rõ tính Bạch Thanh Gia nhất. Tính khí xấu thế kia lấy đâu ra nhiều bạn bè? Huống chi vừa mới từ phương Tây trở về, với bạn cũ ở Thượng Hải cũng đã có phần xa lạ.
Bạch Thanh Gia nhìn ra ý trêu chọc trong mắt bạn, càng ngượng hơn, vội vàng chữa cháy: "Là... là bạn học của mình ở Pháp. Cô ấy viết thư kể lại..."
Bịa chuyện cũng khá tròn trịa.
Nhưng nếu thật sự là thư từ Pháp gửi về, đi mất ba tháng, về lại ba tháng, nửa năm trôi qua thì phiền não gì cũng tan biến rồi, cần gì người khác khuyên giải? Tiết tiểu thư thầm nghĩ lý do này không mấy thuyết phục, nhưng vẫn gật đầu làm như tin: "Ồ, vậy cô ấy gặp chuyện gì?"
Bạch Thanh Gia tưởng Tiết Tĩnh Từ tin thật, liền thở phào nhẹ nhõm. Khi mọi chuyện đều đổ lên đầu một "bạn học Pháp" hư cấu, nhiều lời cũng dễ nói ra hơn.
Cô suy nghĩ một lát rồi nói: "Thật ra cũng không phải chuyện lớn... Chỉ là, gần đây cô ấy gặp một người đàn ông, đối xử với cô ấy rất tốt, rất lịch thiệp, nhưng chẳng hiểu sao cứ không chịu tỏ tình, cứ tiến tiến lùi lùi, khiến người ta khó xử..."
Tiết tiểu thư nghe là hiểu ngay, thậm chí còn đoán được người đàn ông ấy họ gì.
"À, ra là vậy." Cô cũng phối hợp tỏ vẻ khó xử, rồi lại kiên nhẫn hỏi tiếp: "Vậy phẩm hạnh của người đàn ông đó thế nào? Anh ta chỉ đối xử tốt với bạn cậu, hay với ai cũng tốt như vậy?"
Cái này thì...
Thực ra Bạch Thanh Gia cũng không quen Từ Băng Nghiên lâu đến mức biết rõ anh đối xử với người khác ra sao. Chỉ là anh vốn nghiêm túc, lạnh lùng, chắc không giống một kẻ phong lưu như nhị ca cô. Hơn nữa, trước đây cô còn thấy anh qua lại với Từ Tuyển Linh, khi người kia nói chuyện với anh, phản ứng của anh cũng rất cứng nhắc, không giống người trăng hoa.
"Có lẽ... chỉ đối xử tốt với cô ấy thôi." Giọng nói không mấy chắc chắn.
Tiết Tĩnh Từ lại gật đầu, hỏi tiếp: "Vậy anh ta có cầu cạnh cô ấy điều gì không? Có phải đối xử tốt không phải vì tình cảm nam nữ, mà chỉ để lấy lòng?"
Cái này thì...
Cầu cạnh ư? Anh cần cô giúp gì chứ? Ngày trước ở dinh thự của Tăng Phó tham mưu trưởng, cô chủ động đề nghị để anh trai mình giúp anh thăng tiến, anh còn từ chối. Nghĩ kỹ lại, từ lúc quen nhau đến nay, người hay nhờ vả vẫn là cô. Mấy hôm trước anh còn cứu mạng anh trai cô nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!