Sau khi vào bệnh viện, mọi chuyện đều trở thành vụn vặt.
Bạch tiểu thư chỉ vì dầm mưa nên bị sốt, không phải vấn đề nghiêm trọng. Y tá trưởng tiêm cho cô một mũi rồi sắp xếp cho cô nghỉ ngơi trong một phòng bệnh. Đó là phòng tập thể, bên trong còn có sáu bảy bệnh nhân khác. Môi trường ồn ào như vậy, một tiểu thư quen sống trong nhung lụa làm sao chịu nổi? Từ lúc bước vào, hàng lông mày thanh tú của cô đã khẽ nhíu lại. Từ Băng Nghiên nhìn thấy rõ, trầm ngâm một lúc rồi cuối cùng vẫn nhờ y tá trưởng đổi cho cô một phòng riêng.
Thực ra khoản chi phí này đối với anh không hề nhỏ. Vì chuyện trước đó ở Sơn Đông, anh đã bị Từ Chấn phạt cắt lương một năm, trong tay chẳng dư dả gì, đến tiền sinh hoạt của em gái còn phải khó khăn xoay xở.
Nhưng làm sao anh có thể để một người đang ốm phải chịu thêm khổ sở?
... Thôi thì cứ tiêu tiền vậy.
Anh đỡ cô nằm xuống chiếc giường bệnh sạch sẽ và gọn gàng. Cô quả thật đã mệt lả, đầu vừa chạm gối đã muốn ngủ thiếp đi, nhưng trong tầm mắt mờ mờ lại thấy người đàn ông kia xoay người như thể sắp rời đi.
Cô bỗng thấy không cam lòng, đưa tay kéo lấy tay áo anh. Anh quay lại, thấy cô cuộn mình trong chăn, đôi mắt xinh đẹp đã chẳng còn bao nhiêu sức lực, vậy mà vẫn cố chấp nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: "... Anh đi đâu vậy?"
Giọng điệu mang theo chút trách móc.
Tim anh mềm hẳn đi. Có lẽ chính dáng vẻ dựa dẫm ấy đã khiến anh mất bình tĩnh, đến cả khi nói chuyện, giọng nói cũng vô thức dịu lại: "Đi liên lạc với người nhà của cô."
Anh không thể đưa cô về Bạch công quán, vừa để tránh điều tiếng, vừa để né sự theo dõi của Từ Chấn, nên cần người nhà đến đón cô.
Cô "à" một tiếng, hiểu rõ lý do, nhưng vẫn không giấu được vẻ hụt hẫng. Nghĩ một lúc, cô lại cố gắng ngồi dậy, suýt nữa đã kéo căng cánh tay còn đang truyền dịch, khiến anh cau mày, lập tức ngồi xuống bên giường chỉnh lại ống truyền cho cô, đồng thời nhắc nhở: "Đừng cử động lung tung."
Anh là quân nhân, quen chỉ huy binh lính nên lời nói luôn ngắn gọn, dứt khoát, mang chút mệnh lệnh. Không hiểu sao cô lại chẳng thấy khó chịu, ngược lại... còn có chút thích.
Trong lúc anh kiểm tra kim truyền, cô nhìn dáng vẻ cẩn trọng của anh mà lòng ấm lên, bĩu môi nói: "Tôi đâu có cử động. Tôi đợi anh về rồi mới ngủ."
Một câu nói đầy dụng ý — cô đang ngầm nhắc nhở rằng, dù đã liên lạc với người nhà, anh cũng không được rời đi, phải ở lại bên cô.
Anh nghe ra ý đó, trong lòng có phần khó xử. Anh còn công vụ, không thể cả ngày vắng mặt ở doanh trại. Nếu cấp trên hỏi tới, anh cũng khó ăn nói. Nhưng ánh mắt khi cô nhìn anh quá dịu dàng, quá quyến luyến, khiến anh chẳng thể thốt ra lời từ chối, nên đành im lặng.
Cô vốn là người không đạt mục đích thì không thôi. Thấy anh do dự liền đưa tay khẽ đẩy anh, động tác chạm vào anh ngày càng tự nhiên.
Anh chịu thua, khẽ thở dài: "Vậy cô ngủ trước đi, tôi sẽ đi sau."
Cô trông mệt đến mức không mở nổi mắt. Việc nhờ người báo tin cho Bạch công quán cũng cần thời gian, anh không muốn cô gắng gượng chờ đợi. Đợi cô ngủ rồi anh đi cũng chưa muộn.
Sự chăm sóc của anh quá đỗi dịu dàng, dù kín đáo vẫn khiến cô xúc động. Cô cảm thấy, tất cả những lời ngưỡng mộ cô từng nhận được suốt hai mươi năm qua cũng không bằng một câu quan tâm này của anh. Người bệnh vốn yếu đuối và dễ xúc động hơn, cảm xúc trong cô dâng trào, những rung động mơ hồ dành cho anh bỗng trở nên rõ ràng.
Cô khẽ tựa trán lên vai anh, mong muốn lớn nhất lúc này chỉ là được dựa vào anh như vậy, rồi dịu dàng khen: "... Anh tốt thật."
Anh không nói gì. Ngay khoảnh khắc cô dựa vào, cơ thể anh đã cứng lại, bàn tay cũng khẽ siết chặt rồi chậm rãi buông ra — vừa kiềm chế, vừa dịu dàng.
"Cô nằm xuống nghỉ đi."
Phải một lúc sau anh mới tìm lại được giọng nói đã khàn đến mức mơ hồ của mình.
Cô lười biếng dựa trên vai anh không muốn nhúc nhích, mãi mới chịu đáp một tiếng, còn cần anh đỡ vai mới ngoan ngoãn nằm lại trong chăn. Bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo vẫn nắm lấy tay áo anh, gối đầu trên gối nhìn anh ngồi bên giường, như đang chờ anh hứa thêm lần nữa.
"Ngủ đi," Anh thở dài chiều theo cô, "Tôi thật sự không đi."
... Anh hiểu cô thật.
Cuối cùng cô cũng yên tâm, nắm lấy tay áo anh, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này vừa sâu vừa dài. Không biết là do tác dụng của thuốc hay vì biết có người ở bên cạnh, cô ngủ rất an ổn, không mơ lấy một giấc.
Khi tỉnh dậy đã là buổi chiều. Ánh nắng sau trưa trải dài, xuyên qua lớp rèm trắng của bệnh viện chiếu vào phòng, sáng tối đan xen, mang theo một vẻ lãng mạn khó tả..... Quả nhiên anh vẫn chưa đi.
Chỉ là đổi vị trí, không còn ngồi bên giường cô mà ngồi trên chiếc ghế cách đó không xa, có lẽ giữa chừng anh từng rời khỏi phòng. Anh đang đọc báo, hàng lông mày hơi nhíu lại, không biết có phải đọc được tin gì đáng lo hay không. Theo cô nghĩ thì chắc không, chỉ là anh có thói quen cau mày mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!